Giữa Hai Thế Giới: Một Cô Dâu Đổi Lấy Chiếc Bánh Bao
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Giữa Hai Thế Giới: Một Cô Dâu Đổi Lấy Chiếc Bánh Bao

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Đêm hôm sau, khi Thừa Ân lại lặng lẽ rời khỏi giường, khoác vội chiếc áo ngoài để ra nhà kho, Tiểu Miên không còn giả vờ ngủ say như những lần trước nữa. Cô nằm im một lúc, lắng nghe tiếng bước chân chồng xa dần, rồi khẽ khàng ngồi dậy, khoác thêm chiếc áo choàng, lặng lẽ theo sau anh trong bóng tối. Trái tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi bóng đêm, mà vì nỗi sợ hãi lớn hơn — sợ những gì mình sắp khám phá ra sẽ thay đổi tất cả những gì cô tin tưởng bấy lâu nay.

Cô nép mình sau một gốc cây gần nhà kho, nhìn thấy Thừa Ân bước vào, đóng cửa lại. Vài phút sau, qua khe hở của tấm vách gỗ đã sờn cũ, cô nhìn thấy nó — một quầng sáng xanh nhạt kỳ lạ, chập chờn không ổn định, hắt ra từ góc trong cùng căn phòng, cùng với đó là tiếng Thừa Ân thì thầm điều gì đó nghe như một lời cầu khẩn tuyệt vọng. Tiểu Miên đứng chết lặng, không tin nổi vào những gì mắt mình đang chứng kiến. Đây không phải ánh sáng của bất kỳ ngọn đèn hay đốm lửa nào bà từng biết đến trong đời.

Không kìm được nữa, cô đẩy cửa bước vào. Thừa Ân giật mình quay lại, gương mặt anh trong khoảnh khắc ấy hiện rõ sự hoảng loạn xen lẫn một nỗi nhẹ nhõm kỳ lạ — như thể một phần trong anh đã chờ đợi khoảnh khắc bị phát hiện này từ rất lâu, chỉ là không đủ can đảm để tự mình tạo ra nó.

"Đây... đây là cái gì vậy?" Tiểu Miên hỏi, giọng run rẩy, mắt vẫn không rời khỏi quầng sáng đang dần lụi tắt trên cánh cửa tủ. "Chàng đã giấu ta chuyện này bao lâu rồi? Cái gọi là hầm của cải, vị ẩn sĩ trên núi... tất cả đều là dối trá sao?"

Thừa Ân đứng lặng một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng buông xuôi bức tường bí mật anh đã cố gắng xây dựng suốt bao tháng ngày qua. Anh kể lại tất cả — đêm đầu tiên anh gần như chết đói trong nhà kho này, ánh sáng kỳ lạ đầu tiên anh nhìn thấy, cảm giác thấu hiểu mơ hồ về một cuộc hôn nhân cần thiết để duy trì cánh cổng, cuộc gặp gỡ định mệnh với cô giữa phiên chợ đói khát, và toàn bộ những giao dịch bí mật với Phạm Đình Nam suốt thời gian qua. Anh không giấu diếm bất kỳ điều gì nữa, kể cả nỗi sợ hãi của bản thân về việc cô sẽ không tin, sẽ nghĩ rằng mình đã bị lợi dụng.

Tiểu Miên ngồi sụp xuống nền đất lạnh, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng tiêu hóa khối lượng thông tin khổng lồ vừa được trút xuống. "Vậy... vậy cuộc hôn nhân của chúng ta," cô nói, giọng nghẹn lại, "ngay từ đầu chỉ là một phần trong tính toán của chàng để duy trì cái cánh cổng này thôi sao? Chiếc bánh bao đó, sự tử tế của chàng, tất cả đều chỉ là..."

"Không!" Thừa Ân quỳ xuống trước mặt cô, nắm lấy đôi tay đang run rẩy của vợ, giọng anh khẩn thiết hơn bao giờ hết. "Đúng là ban đầu ta cần một cuộc hôn nhân để cứu lấy cánh cổng, để cứu lấy mạng sống của chính mình. Nhưng nàng phải tin ta, mọi sự tử tế ta dành cho nàng từ ngày đầu tiên, mọi tình cảm đã lớn lên giữa chúng ta suốt thời gian qua, đều là thật, hoàn toàn không hề giả dối. Nếu ta chỉ xem nàng như một công cụ, ta đã không cần phải yêu nàng, không cần phải trân trọng nàng đến vậy. Ta giấu nàng chuyện này không phải vì không tin tưởng nàng, mà vì ta sợ — sợ nàng sẽ nghĩ mình chỉ là một phần của một âm mưu, sợ sự thật kỳ lạ này sẽ khiến nàng xa lánh ta, và sợ hãi nhất, là sợ chính bản thân ta không đủ can đảm đối mặt với những gì mình không thể giải thích trọn vẹn."

Tiểu Miên im lặng rất lâu, nước mắt lăn dài trên má, hàng loạt cảm xúc lẫn lộn — sốc, tổn thương, nhưng cũng có một phần thấu hiểu — cuộn trào trong lòng cô. Cô nhớ lại từng khoảnh khắc suốt bao tháng ngày qua: sự tử tế không đòi hỏi của Thừa Ân những ngày đầu, cách anh bảo vệ danh dự cô trước những lời gièm pha, cách anh luôn đặt cô lên hàng đầu trong mọi quyết định quan trọng, tình cảm chân thành anh dành cho cô dưới ánh trăng đêm bão tan. Tất cả những điều ấy không thể nào là giả dối.

"Tại sao chàng không nói với ta sớm hơn?" cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng đã bớt phần gay gắt, thay vào đó là một nỗi buồn sâu lắng. "Ta tưởng chúng ta đã là đối tác thật sự, là vợ chồng chia sẻ mọi thứ với nhau. Vậy mà chàng lại chọn cách gánh vác một mình một bí mật lớn đến vậy, để ta cứ mãi mù mờ, nghi ngờ, tổn thương vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra."

"Ta đã sai," Thừa Ân thừa nhận, không hề biện minh thêm. "Ta tưởng im lặng là cách bảo vệ nàng tốt nhất, nhưng ta đã quên mất rằng, chính sự sẻ chia, sự tin tưởng tuyệt đối giữa chúng ta mới là thứ khiến cánh cổng này tồn tại được. Sự giấu giếm của ta không bảo vệ được ai cả, nó chỉ đang từ từ hủy hoại chính thứ ta muốn bảo vệ nhất."

Tiểu Miên ngước nhìn anh, ánh mắt dù còn ngấn lệ nhưng đã ánh lên một sự quyết tâm mới. "Được rồi," cô nói, giọng chắc chắn. "Ta sẽ không giả vờ rằng ta không tổn thương, không sốc trước những gì vừa nghe được. Nhưng ta cũng hiểu rằng, dù sự thật này kỳ lạ đến đâu, con người chàng — người đã yêu thương, bảo vệ ta suốt bao tháng qua — vẫn luôn là một. Ta chọn tin tưởng chàng, Thừa Ân ạ. Nhưng từ nay về sau, chàng phải hứa với ta, dù có chuyện gì xảy ra, dù nguy hiểm đến đâu, chàng cũng không được giấu ta thêm một lần nào nữa."

"Ta hứa," Thừa Ân đáp, giọng nghẹn ngào vì xúc động, siết chặt tay cô. Đúng vào khoảnh khắc ấy, một điều kỳ diệu xảy ra: quầng sáng nơi cánh cửa tủ gỗ, vốn đang leo lắt yếu ớt suốt mấy ngày qua, bỗng bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, ổn định đến mức cả hai đều có thể cảm nhận được luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.

Cả hai cùng sững sờ nhìn cánh cổng, rồi nhìn nhau, không cần thêm lời giải thích nào nữa. Chính sự thấu hiểu, sự tin tưởng tuyệt đối vừa được khôi phục giữa họ đã trở thành minh chứng sống động nhất cho quy luật kỳ lạ chi phối cánh cổng này. Thừa Ân ôm chặt lấy vợ, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng thứ sức mạnh thật sự nuôi sống mọi điều kỳ diệu trong cuộc đời anh, không phải là vận may hay phép thuật, mà chính là tình yêu chân thành giữa hai con người đã cùng nhau đi qua biết bao gian truân.

Ngồi tựa vào nhau trên nền đất nhà kho, ánh sáng xanh nhạt vẫn lặng lẽ tỏa ra từ cánh cửa tủ gỗ phía sau, Thừa Ân mới kể tiếp cho Tiểu Miên nghe về lá thư anh vừa nhận được từ Phạm Đình Nam, về những "biến động nhỏ" mơ hồ được nhắc đến trong đó. Tiểu Miên chăm chú lắng nghe, không còn né tránh hay hoảng sợ trước những điều xa lạ nữa, mà ngược lại, cô bắt đầu đặt ra những câu hỏi sắc bén về người đàn ông tên Phạm Đình Nam ở phía bên kia, về bản chất thật sự của những "biến động" ấy có thể là gì.

"Ta nghĩ chúng ta nên cẩn trọng hơn trong thời gian tới," cô nhận định, giọng đã lấy lại vẻ điềm tĩnh, sắc sảo quen thuộc. "Nếu đã có dấu hiệu bất ổn ở phía bên kia, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến cách vận hành của cánh cổng từ cả hai phía. Chàng nên viết thư hỏi rõ Phạm huynh xem chuyện gì đang xảy ra, đừng để mọi thứ mơ hồ như vậy nữa."

Thừa Ân gật đầu, lòng nhẹ nhõm hẳn khi có vợ mình cùng đồng hành gánh vác mối lo này thay vì phải một mình âm thầm chịu đựng như trước. Sáng hôm sau, khi Tiểu Hà biết được toàn bộ sự thật qua lời kể của chị gái, cô cũng không giấu được sự kinh ngạc tột độ, nhưng sau giây phút bàng hoàng ban đầu, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, thậm chí còn tỏ ra hào hứng trước viễn cảnh kỳ diệu này.

"Vậy ra bấy lâu nay, tất cả những món đồ cổ em đi thu mua khắp các thôn, cuối cùng đều đi đến một thế giới hoàn toàn khác sao?" Tiểu Hà thốt lên, vừa kinh ngạc vừa thích thú. "Thật không thể tin nổi. Nhưng dù thế nào, em vẫn tin tưởng anh rể và chị tuyệt đối. Chúng ta là một gia đình, đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn, thì bí mật lớn đến đâu cũng không thể chia rẽ được chúng ta."

Lời khẳng định chân thành ấy khiến Thừa Ân cảm thấy ấm lòng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, việc cuối cùng cũng buông bỏ được gánh nặng bí mật một mình gánh vác suốt bao tháng qua không chỉ giúp cánh cổng ổn định trở lại, mà còn khiến sợi dây gắn kết giữa ba người trong gia đình nhỏ bé này trở nên bền chặt hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào còn đang chờ đợi phía trước.

Tối hôm ấy, khi Thừa Ân ra nhà kho viết thư hồi đáp cho Phạm Đình Nam, lần đầu tiên Tiểu Miên chủ động đi cùng anh, đứng bên cạnh nhìn cánh cổng phát sáng ổn định, không còn chút sợ hãi nào trong ánh mắt, chỉ còn lại sự tò mò và một niềm tin vững chắc vào người chồng cô đã chọn gắn bó cả đời mình.

Đã sao chép liên kết chương