Chương 7
Chương 7 — Giữa Hai Thế Giới: Một Cô Dâu Đổi Lấy Chiếc Bánh Bao
Lời hứa Thừa Ân dành cho Tiểu Miên về việc dò tìm tin tức đứa em gái thất lạc không hề bị anh lãng quên giữa bộn bề công việc. Anh nhờ nhóm lưu dân từng quy phục mình — những người vốn quen di chuyển qua nhiều vùng đất khác nhau để tìm đường sinh tồn trước khi gia nhập lực lượng lao động của anh — dò hỏi tin tức về một cô gái trẻ tên Thẩm Tiểu Hà, bị thất lạc gia đình trong đợt loạn lạc chạy trốn đám cướp lương thực gần một năm trước.
Sau gần một tháng dò la không có kết quả, cuối cùng một tin tức mơ hồ cũng được mang về: có người nhìn thấy một cô gái trẻ mang cái tên tương tự, đang sống lay lắt tại một thôn nhỏ cách Bãi Tro hai ngày đường, nương nhờ một người bà con xa vốn cũng đang chật vật nuôi sống chính gia đình mình giữa nạn đói. Thừa Ân không chần chừ, lập tức thu xếp lên đường cùng vài người trong đội lao động, mang theo một ít lương thực và thuốc men dự phòng.
Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến lòng anh se lại. Trong một túp lều tranh xiêu vẹo, Tiểu Hà nằm co quắp trên nền đất, người nóng hầm hập vì sốt cao, môi khô nứt tứa máu, hơi thở yếu ớt đến mức người bà con xa kia đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất. Cô gái trẻ, vốn theo lời Tiểu Miên kể lại là một người nhanh nhẹn, gan dạ hơn cả chị mình, giờ đây chỉ còn là một thân hình gầy rộc, thoi thóp giữa lằn ranh sinh tử.
Thừa Ân không phí thời gian giải thích dài dòng. Anh lập tức lấy ra từ trong túi hành lý một hộp thuốc kháng sinh anh đã chuẩn bị sẵn từ trước, phòng khi gặp phải trường hợp khẩn cấp như thế này trên đường đi. Anh nhờ người bà con đun nước sôi, nghiền nhỏ viên thuốc hòa vào chút nước ấm, kiên nhẫn đút từng thìa nhỏ vào miệng Tiểu Hà đang mê man.
Đêm đó, anh và người bà con thay phiên nhau túc trực bên cô gái, liên tục chườm khăn ướt hạ sốt, đút từng thìa cháo loãng khi cô tỉnh táo hơn đôi chút. Đến gần sáng, cơn sốt bắt đầu thuyên giảm, hơi thở Tiểu Hà cũng đều đặn hơn. Người bà con nhìn Thừa Ân với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn biết ơn, không hiểu nổi thứ thuốc kỳ lạ nào lại có công hiệu nhanh đến vậy, nhanh hơn bất kỳ bài thuốc dân gian nào họ từng biết.
"Loại thuốc này ta có được từ một mối quen biết đặc biệt," Thừa Ân chỉ giải thích ngắn gọn, không muốn khơi thêm tò mò không cần thiết. "May mắn là ta mang theo kịp lúc."
Ba ngày sau, khi Tiểu Hà đã đủ sức khỏe để di chuyển, Thừa Ân đưa cô trở về thôn Bãi Tro. Cảnh đoàn tụ giữa hai chị em diễn ra đầy nước mắt — Tiểu Miên ôm chặt lấy em gái, không ngừng khóc nức nở, còn Tiểu Hà, dù vẫn còn yếu, cũng bật cười trong nước mắt, liên tục nói rằng mình cứ ngỡ sẽ không bao giờ còn được gặp lại chị nữa.
"Chị tưởng em đã..." Tiểu Miên nghẹn ngào, không nói hết câu.
"Em cũng tưởng chị đã không qua khỏi rồi," Tiểu Hà đáp, giọng vẫn còn yếu nhưng ánh mắt đã sáng lên đầy sức sống. "Không ngờ chị lại tìm được một tấm chồng tốt đến vậy. Nếu không nhờ anh rể, có lẽ giờ này em đã..."
Cô không nói hết câu, nhưng cái nhìn cô dành cho Thừa Ân chứa đựng một sự biết ơn sâu sắc, thuần khiết — thứ tình cảm của một người em vừa được cứu sống, dành cho ân nhân đồng thời là anh rể của mình, không hề pha lẫn bất kỳ sắc thái nào khác. Thừa Ân cũng đối xử với cô đúng mực như vậy, luôn giữ khoảng cách vừa đủ của một người anh rể quan tâm nhưng chừng mực, thường để Tiểu Miên là người trực tiếp chăm sóc, trò chuyện thân mật với em gái mình.
Những ngày dưỡng bệnh tiếp theo, Tiểu Hà nhanh chóng lấy lại sức, và bản tính nhanh nhẹn, gan dạ của cô cũng dần bộc lộ rõ nét. Khác với Tiểu Miên vốn thiên về sự tỉ mỉ, cẩn trọng trong quản lý sổ sách, Tiểu Hà lại có một sự nhạy bén đặc biệt trong việc giao tiếp, mặc cả, đánh giá con người — những kỹ năng cô học được từ những tháng ngày phải tự thân vận động, len lỏi giữa các phiên chợ tha phương để đổi chác từng miếng ăn.
"Anh rể," một hôm Tiểu Hà chủ động tìm đến Thừa Ân khi thấy anh đang bàn bạc với vài người trong đội lao động về việc mở rộng thêm khu vực thu mua đồ cổ ở các thôn lân cận, "để em thử đi thu mua giúp anh xem sao. Em từng đi khắp vùng này lúc còn lưu lạc, biết rõ thôn nào còn gia đình khá giả trước kia, thôn nào dễ bị lừa gạt bởi đám con buôn gian manh. Em nghĩ mình có thể giúp anh tránh được không ít rắc rối."
Thừa Ân nhìn cô gái trẻ trước mặt, ánh mắt kiên định đầy tự tin dù chỉ mới bình phục chưa lâu, không khỏi gật gù tán thưởng. Anh quyết định thử giao cho Tiểu Hà một chuyến đi nhỏ, cùng hai người trong đội lao động hộ tống, đến một thôn lân cận để thu mua vài món đồ cổ theo danh sách anh đã chuẩn bị sẵn.
Kết quả vượt ngoài mong đợi. Tiểu Hà không chỉ thu mua được đúng những món cần thiết với giá cả hợp lý, mà còn khéo léo phát hiện ra một gia đình đang cất giữ một bộ ấm chén cổ quý giá mà chính họ cũng không hề biết giá trị thật sự, đồng thời từ chối khéo léo một lời đề nghị trao đổi khác mà cô linh cảm có dấu hiệu lừa đảo — một kẻ buôn đồ giả cố tình trà trộn một món đồ nhái tinh vi vào lô hàng để đánh lừa người mua thiếu kinh nghiệm.
"Con mắt nhìn người và nhìn hàng hóa của muội thật sự rất đáng nể," Thừa Ân khen ngợi khi nghe Tiểu Hà tường thuật lại chuyến đi, không giấu được sự hài lòng. "Nếu muội không ngại, ta muốn giao hẳn việc thu mua ở các thôn lân cận cho muội phụ trách, dưới sự giám sát của Tiểu Miên. Đây sẽ là một công việc quan trọng, muội có sẵn lòng không?"
"Đương nhiên rồi!" Tiểu Hà đáp không chút do dự, đôi mắt sáng rực lên vì hào hứng. "Em muốn góp sức thật sự vào cơ nghiệp này, không muốn chỉ là một người được cứu giúp rồi ngồi không hưởng phúc. Anh rể và chị đã cho em một cơ hội sống lại lần thứ hai, em nhất định sẽ không phụ lòng."
Từ đó, Tiểu Hà chính thức trở thành một mắt xích quan trọng trong hệ thống giao thương đang ngày một mở rộng của Thừa Ân, phụ trách việc thu mua đồ cổ và đặc sản ở các thôn lân cận, đồng thời thiết lập một mạng lưới thông tin không chính thức giúp họ nắm bắt kịp thời những biến động trong vùng — từ giá cả lương thực, tình hình các nhóm lưu dân khác, đến những lời đồn đoán về sự giàu có bất thường của "công tử Kỳ" đang dần lan xa hơn phạm vi thôn Bãi Tro.
Buổi tối, khi ba người ngồi quây quần bên mâm cơm đơn giản nhưng đủ đầy hơn hẳn những ngày đói kém trước đây, Tiểu Miên nhìn em gái mình rạng rỡ kể chuyện chuyến đi, nhìn chồng mình điềm đạm lắng nghe, góp ý từng chi tiết nhỏ, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Gia đình nhỏ bé này, được xây dựng từ những mảnh vỡ của mất mát và tuyệt vọng, giờ đây đang dần trở nên vững chãi, không chỉ nhờ của cải tích lũy được, mà nhờ chính sự gắn kết, tin tưởng và sẻ chia giữa những con người đã cùng nhau đi qua những ngày tháng khốn khó nhất.
Những tuần sau đó, Tiểu Hà tiếp tục chứng minh giá trị của mình qua từng chuyến đi. Cô học rất nhanh cách phân biệt đồ cổ thật giả nhờ những ghi chú tỉ mỉ Phạm Đình Nam gửi qua cánh cổng theo yêu cầu của Thừa Ân — những đặc điểm nhận diện men gốm cổ, cách nhận biết hoa văn thời kỳ nào là thật, thời kỳ nào dễ bị làm giả tinh vi. Cô còn tự nghĩ ra cách ghi nhớ bằng những câu vè dễ thuộc, khiến ngay cả những người trong đội thu mua vốn không biết chữ cũng có thể áp dụng được phần nào khi đi cùng cô. Dần dần, mạng lưới thu mua của Tiểu Hà mở rộng ra thêm ba, bốn thôn lân cận, mỗi nơi cô đều xây dựng được mối quan hệ tin cậy với vài gia đình bản địa, những người sẵn lòng báo tin đầu tiên mỗi khi có món đồ cổ quý giá xuất hiện trong vùng.
Tiểu Miên, dù bận rộn với sổ sách và phân phối cứu tế, vẫn luôn dành thời gian mỗi tối lắng nghe em gái kể lại từng chuyến đi, đôi khi góp ý thêm về cách ứng xử, cách giữ gìn sức khỏe khi phải di chuyển đường xa. Hai chị em, dù mỗi người một vai trò khác nhau trong cơ nghiệp đang lớn dần, vẫn giữ được sự thân thiết máu mủ như thuở còn sống chung dưới một mái nhà trước khi nạn đói chia lìa họ. Thừa Ân nhìn thấy điều đó, trong lòng càng thêm trân trọng quyết định của mình khi ra sức tìm kiếm, cứu giúp Tiểu Hà — không chỉ vì lời hứa với vợ, mà vì chính sự ấm áp mà cô mang lại cho cả gia đình nhỏ này.
Thừa Ân nhìn hai chị em, trong lòng thầm nghĩ rằng cơ nghiệp anh đang xây dựng không chỉ là để tích lũy của cải hay quyền lực cho riêng mình, mà đang dần trở thành một mái nhà chung, một nơi nương tựa cho những con người xứng đáng được sống một cuộc đời tốt đẹp hơn sau những mất mát họ đã trải qua. Anh không biết rằng, ngay lúc này, ở một nơi xa xôi trong thôn Bãi Tro, có những ánh mắt khác đang dõi theo sự lớn mạnh của gia đình anh với một tâm thế hoàn toàn khác — không phải sự ngưỡng mộ, mà là lòng đố kỵ đang âm ỉ cháy.