Chương 21
Chương 21 — Giữa Hai Thế Giới: Một Cô Dâu Đổi Lấy Chiếc Bánh Bao
Mười ngày sau phiên chợ đầy biến động, phán quyết chính thức từ phủ quan huyện được công bố trước toàn thể dân làng Bãi Tro. Đứng trên bậc thềm đình làng — nơi từng chứng kiến bao lần Mã Đắc Uy lên giọng đầy quyền uy — giờ đây là vị quan chức đại diện triều đình, tay cầm tờ chiếu chỉ, đọc to trước đám đông đang nín thở chờ đợi.
"Xét thấy Mã Đắc Uy, nguyên trưởng thôn Bãi Tro, đã phạm tội tham ô lương thực cứu tế nhiều năm liền, tái phạm tội vu khống, mua chuộc nhân chứng giả nhằm hãm hại người lương thiện, nay tuyên bố tước bỏ vĩnh viễn chức vụ trưởng thôn, tịch thu toàn bộ tài sản bất minh, xử phạt lao dịch công ích ba năm tại công trường khai khẩn của huyện, hoàn trả đầy đủ phần cứu tế đã ăn chặn cho những gia đình bị thiệt hại."
Đám đông vỡ òa trong tiếng reo hò lẫn tiếng thở phào nhẹ nhõm. Bao năm sống dưới sự cai trị hà khắc, bất công của Mã Đắc Uy, giờ đây họ mới thật sự cảm nhận được công lý đã lên tiếng. Mã Đắc Uy, gương mặt tiều tụy, bị áp giải đi trong ánh mắt khinh miệt của chính những người dân từng phải cúi đầu trước ông ta.
Vị quan chức tiếp tục công bố quyết định bổ nhiệm trưởng thôn mới. Trước sự ngạc nhiên của nhiều người, ông không đề cử Thừa Ân — dù danh tiếng và uy tín của anh lúc này đã vượt xa bất kỳ ai trong vùng — mà đề cử người thợ mộc góa vợ, người đã được Thừa Ân cứu giúp ba đứa con từ những ngày đầu tiên, dựa trên sự tiến cử của chính Thừa Ân.
"Ta đã đề nghị quan huyện chọn bác thợ mộc," Thừa Ân giải thích với Tiểu Miên tối hôm đó, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm. "Ta còn quá nhiều việc phải lo — cơ nghiệp, cánh cổng, gia đình chúng ta. Ta không muốn ôm đồm thêm quyền lực chính trị, dễ khiến người khác nghi kỵ, ghen ghét như những gì đã xảy ra với Mã Đắc Uy. Bác thợ mộc là người chất phác, công tâm, được lòng dân, đó mới là người phù hợp để dẫn dắt thôn Bãi Tro bước vào giai đoạn hồi sinh sau nạn đói."
Tiểu Miên gật đầu tán thành, không giấu được sự khâm phục trước tầm nhìn xa của chồng. "Chàng nói đúng. Quyền lực không phải thứ chúng ta cần theo đuổi. Chúng ta chỉ cần một cuộc sống bình yên, đủ đầy, và khả năng giúp đỡ những người cần giúp đỡ."
Buổi lễ nhậm chức của người trưởng thôn mới diễn ra giản dị nhưng ấm cúng, khác hẳn không khí xa hoa giả tạo mà Mã Đắc Uy từng ưa chuộng. Bác thợ mộc, trong bộ áo vải thô sạch sẽ, đứng trước đình làng, giọng còn run vì hồi hộp. "Tôi chỉ là một người thợ mộc bình thường, không quen chuyện cai quản. Nhưng tôi hứa sẽ luôn đặt lợi ích của bà con lên hàng đầu, học hỏi từ chính những gì công tử Kỳ và phu nhân đã làm suốt thời gian qua — công bằng, minh bạch, không tư lợi cá nhân." Đám đông vỗ tay tán thưởng, ai nấy đều tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn cho thôn Bãi Tro dưới sự dẫn dắt của một người trưởng thôn xuất thân từ chính những khó khăn mà họ đã cùng trải qua.
Những ngày sau đó, không khí trong thôn dần trở lại nhịp sống bình thường, nhưng là một sự bình thường mới mẻ, tươi sáng hơn hẳn so với trước đây. Kho thóc cứu tế được quản lý minh bạch dưới sự giám sát chung của trưởng thôn mới và Tiểu Miên, không còn tình trạng ăn chặn, bớt xén như trước. Những gia đình từng chịu thiệt hại vì Mã Đắc Uy được hoàn trả đầy đủ phần lương thực đáng lẽ họ phải nhận, nhiều nhà còn được nhận thêm một khoản bồi thường nhỏ từ chính tài sản bị tịch thu của ông ta, giúp họ có thêm vốn liếng để khôi phục lại ruộng vườn sau nạn đói.
Cùng thời điểm ấy, ở thời hiện đại, một lá thư dài từ Phạm Đình Nam mang đến tin tức không kém phần hả hê. Kiều Thế Vỹ bị bắt giữ với hàng loạt tội danh: đột nhập trái phép, hành hung, tống tiền, và khi cảnh sát điều tra sâu hơn vào hoạt động kinh doanh của y, họ còn phát hiện thêm nhiều phi vụ buôn bán đồ cổ có nguồn gốc bất hợp pháp khác mà y từng thực hiện suốt nhiều năm qua. Cửa hàng của y bị đóng cửa, tài sản bị phong tỏa để điều tra, danh tiếng trong giới sưu tầm đồ cổ sụp đổ hoàn toàn.
Về phần món đồ cổ có nguồn gốc mờ ám năm xưa mà Kiều Thế Vỹ từng dùng để uy hiếp, Phạm Đình Nam đã chủ động trình báo toàn bộ sự việc với cơ quan chức năng, giải thích rõ hoàn cảnh khi đó anh còn non kinh nghiệm, hoàn toàn không biết nguồn gốc thật sự của món đồ. Nhờ thái độ hợp tác thành khẩn cùng uy tín gia tộc ba đời, anh chỉ bị nhắc nhở, không phải chịu bất kỳ hình phạt nghiêm trọng nào, thanh danh Tiệm Cổ Vật Vạn Niên nhờ đó cũng được bảo toàn.
"Tôi thật sự biết ơn vì mọi chuyện đã kết thúc tốt đẹp," Phạm Đình Nam viết trong thư. "Ông nội tôi chắc hẳn sẽ tự hào nếu biết chúng ta đã cùng nhau vượt qua thử thách lớn đến vậy để bảo vệ điều kỳ diệu này. Từ nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn nhiều trong việc chọn người cộng tác, và tôi tin rằng mối quan hệ giữa chúng ta sẽ còn bền chặt hơn nữa trong tương lai."
Thừa Ân đọc thư, lòng dâng lên một sự nhẹ nhõm khó tả. Anh viết thư hồi đáp, cảm ơn Phạm Đình Nam vì đã kiên định bảo vệ bí mật và sự an toàn của anh đến cùng, dù phải trả giá bằng chính sự an nguy của bản thân. Hai người, dù cách nhau bởi một khoảng thời gian không thể đo đếm, giờ đây đã trở thành những người bạn thật sự, gắn kết bởi lòng tin đã được thử thách qua lửa.
Tiểu Hà, khi nghe kể lại toàn bộ diễn biến ở phía bên kia cánh cổng, không giấu được sự thích thú xen lẫn cảm phục. "Vậy là chúng ta có một đồng minh đáng tin cậy ở tận một thời đại khác," cô nói, mắt sáng lên đầy hào hứng. "Em nghĩ từ nay, chúng ta nên xây dựng một quy trình làm việc chặt chẽ hơn với Phạm huynh ấy, để tránh những sơ hở tương tự có thể bị lợi dụng lần nữa. Có lẽ nên có thêm một hệ thống xác nhận hai lớp trước khi bất kỳ lô hàng nào được gửi đi, để nếu có kẻ nào cố tình cài cắm thứ gì đó, chúng ta sẽ phát hiện ra ngay từ phía bên kia trước khi nó kịp gây hại."
Thừa Ân gật đầu tán thưởng trước đề xuất sắc bén của em vợ. "Ý kiến hay đấy. Ta sẽ bàn với Phạm huynh về việc này trong thư tới. Từ giờ, chúng ta không thể chủ quan như trước được nữa."
Vài ngày sau, Thừa Ân và Tiểu Miên cùng nhau đến thăm ông cụ thầy đồ già — người đã chứng kiến lễ bái đường giản đơn của họ giữa phiên chợ đói khát năm nào. Ông cụ, giờ đã yếu hơn trước nhiều nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, xúc động khi nghe kể lại toàn bộ hành trình họ đã trải qua.
"Ta còn nhớ như in cái ngày hai con đứng trước ta, chỉ có hai chén nước lã thay rượu hồng," ông cụ cười, giọng run run vì tuổi tác. "Ai ngờ từ một khởi đầu đơn sơ đến vậy, các con lại xây dựng nên cả một cơ nghiệp lớn lao, lại còn vượt qua được bao nhiêu sóng gió. Đây chính là phúc phần của những người biết trân trọng nhau thật lòng."
Thừa Ân và Tiểu Miên cúi đầu cảm tạ ông cụ, lòng tràn ngập biết ơn. Trên đường trở về, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả cánh đồng lúa xanh mướt đang vào mùa, xa xa là bóng dáng thôn Bãi Tro đang dần hồi sinh sau những năm tháng đói kém tăm tối nhất. Cả hai nắm tay nhau, bước đi trong im lặng, nhưng lòng đều biết rằng, chương khó khăn nhất của câu chuyện đời mình đã khép lại, nhường chỗ cho một tương lai tươi sáng hơn đang chờ đợi phía trước.
Trên đường về, họ ghé qua khu chợ nhỏ đầu làng, nơi giờ đây đã nhộn nhịp hẳn lên với những gian hàng bán nông sản tươi mới từ vụ mùa đầu tiên sau ba năm hạn hán. Trẻ con chạy nhảy nô đùa, tiếng cười giòn tan vang lên khắp các con ngõ — âm thanh mà chỉ cách đây không lâu, không ai còn dám mơ tới giữa cảnh đói kém cùng cực. Tiểu Miên dừng lại, mua một chiếc bánh bao hấp còn nóng hổi từ một gian hàng nhỏ, cẩn thận bẻ đôi, đưa một nửa cho Thừa Ân, ánh mắt lấp lánh đầy ý nghĩa.
"Chàng còn nhớ chiếc bánh bao đầu tiên không?" cô hỏi, giọng dịu dàng.
"Làm sao ta quên được," Thừa Ân đáp, nhận lấy miếng bánh, cắn một miếng nhỏ, hương vị giản dị nhưng ấm áp lan tỏa trong miệng. "Đó là khởi đầu của tất cả những gì chúng ta đang có hôm nay."
Hai người vừa đi vừa ăn bánh, tựa như những ngày đầu tiên khốn khó ấy, nhưng lần này, không còn là sự tuyệt vọng của hai kẻ xa lạ tìm cách sống sót, mà là niềm hạnh phúc bình dị của một cặp vợ chồng đã cùng nhau đi qua biết bao thử thách để đến được bến bờ bình yên này. Phía sau lưng họ, ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả thôn Bãi Tro trong một sắc vàng ấm áp, như một lời chào tạm biệt cho chương truyện đầy sóng gió vừa khép lại, và một lời hứa hẹn cho những điều tốt đẹp còn đang chờ đợi ở phía trước.