Chương 20
Chương 20 — Giữa Hai Thế Giới: Một Cô Dâu Đổi Lấy Chiếc Bánh Bao
Thừa Ân gạt cơn chóng mặt sang một bên. Không phải lúc để yếu đuối.
Anh đứng thẳng người, kéo Tiểu Miên lại gần, rồi quay sang nhìn thẳng vào Mã Đắc Uy, giọng vang lên rõ ràng, đủ để cả khu chợ nghe thấy.
"Trưởng thôn Mã, ông muốn bắt ta vì tội danh gì? Buôn hàng cấm ta đã minh oan trước quan phủ. Ngoại tình với yêu nữ, tang chứng ông vừa mất trắng ngay trước mặt mọi người. Ông còn gì để buộc tội ta nữa không?"
Mã Đắc Uy nghiến răng, không đáp được.
"Để ta nói thay ông." Thừa Ân bước tới một bước. "Ông ghen tức vì ta vượt mặt ông trong lòng dân làng. Ông sợ mất quyền lực đã bám víu suốt bao năm bằng cách ăn chặn cứu tế. Ông dựng chuyện, mua chuộc kẻ viết thuê, cài người vào nhà ta trộm bằng chứng giả do chính ông tạo ra, rồi tung tin đồn để hủy hoại danh dự vợ ta. Đúng không?"
Đám đông im bặt. Mọi ánh mắt dồn về phía Mã Đắc Uy.
"Ngươi..." Mã Đắc Uy lùi lại một bước, mặt trắng bệch. "Ngươi không có bằng chứng!"
"Có chứ." Tiểu Hà bước tới, kéo theo một người đàn ông gầy gò, sợ sệt. "Đây là người thợ viết thuê. Ông ấy đã kể hết mọi chuyện cho quan phủ nghe rồi."
Người thợ viết thuê run rẩy gật đầu, xác nhận từng lời. Đám đông ồ lên phẫn nộ.
Tiểu Miên, không chờ thêm, quay sang phía những gia đình từng được cứu giúp đang đứng lẫn trong đám đông. "Bà con nào từng nhận gạo, nhận thuốc từ chúng tôi trong những ngày đói kém nhất, xin hãy lên tiếng. Chúng tôi cần sự thật, không cần lòng thương hại."
Người thợ mộc góa vợ bước ra trước tiên, giọng nghẹn ngào. "Công tử Kỳ và phu nhân đã cứu ba đứa con tôi khỏi tay thần chết. Tôi không tin một người như vậy lại là kẻ dối trá."
Từng người, từng người một, bước ra xác nhận lòng tốt của Thừa Ân và Tiểu Miên. Dòng người ủng hộ ngày càng đông, át hẳn tiếng xì xào nghi ngờ ban đầu.
Vị đại diện quan huyện giơ tay, ra lệnh im lặng. "Đủ rồi. Bằng chứng đã quá rõ ràng." Ông quay sang Mã Đắc Uy, giọng lạnh như băng. "Trưởng thôn Mã Đắc Uy, ngươi phạm tội vu khống, mua chuộc nhân chứng giả, tái phạm sau khi đã bị cảnh cáo tội tham ô cứu tế. Bắt giữ ngay, giải về phủ chờ xét xử."
"Tại sao?" Mã Đắc Uy gầm lên, giãy giụa trong tay quân lính, ánh mắt đỏ ngầu nhìn Thừa Ân. "Tại sao một kẻ ngoại lai như ngươi lại có thể có được tất cả những gì ta đã mất cả đời gây dựng? Ta cai quản thôn này hai mươi năm, cúi đầu trước quan trên, chịu đựng đủ thứ tủi nhục, cuối cùng cũng chỉ để có được chút quyền hành nhỏ nhoi. Còn ngươi, chỉ trong một năm, đã có tất cả!"
"Ông có bao giờ tự hỏi tại sao ta có được lòng dân, còn ông thì không?" Thừa Ân đáp, giọng không hề dao động. "Không phải vì ta may mắn hơn ông. Mà vì ta chọn chia sẻ những gì mình có, còn ông chọn chiếm đoạt những gì lẽ ra thuộc về người khác. Quyền lực xây trên sự bóc lột sẽ không bao giờ bền vững, thưa trưởng thôn."
Mã Đắc Uy không đáp lại được nữa, chỉ còn biết gào lên những lời oán trách vô nghĩa khi quân lính lôi ông ta đi. Đám đông dạt ra nhường lối, không một ai tỏ ra thương xót.
Đúng khoảnh khắc ấy, Thừa Ân cảm nhận một luồng năng lượng ấm áp bùng lên trong lồng ngực, mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào anh từng cảm nhận được từ cánh cổng. Anh nắm chặt tay Tiểu Miên, thì thầm. "Nàng có cảm nhận được không?"
Tiểu Miên gật đầu, mắt ánh lên sự kỳ diệu. "Ta cảm nhận được. Nó... đang mạnh lên."
Ở phía bên kia cánh cổng, khoảnh khắc bàn tay Kiều Thế Vỹ vừa chạm sâu vào luồng ánh sáng đang cuộn trào, một luồng năng lượng dữ dội đột nhiên bùng phát ngược lại, hất văng y ra xa, va đập vào kệ gỗ sau lưng. Y kêu lên đau đớn, tay bỏng rát như vừa chạm phải lửa vô hình.
Đúng lúc đó, tiếng còi báo động vang lên chói tai. Phạm Đình Nam, dù bị thương ở vai, vẫn kịp bò tới bấm nút báo động thầm lặng anh đã âm thầm lắp đặt sau vụ đột nhập lần trước, kết nối trực tiếp với công ty bảo vệ và đồn cảnh sát gần đó.
"Các anh xong đời rồi," Phạm Đình Nam thở dốc, nhìn Kiều Thế Vỹ đang lồm cồm bò dậy, "cảnh sát sắp đến nơi."
Kiều Thế Vỹ hoảng loạn, ra hiệu cho hai gã tay sai rút lui, nhưng đã quá muộn. Tiếng còi hụ vang lên ngay trước cửa tiệm.
"Tại sao anh cứ phải bảo vệ một thứ không thuộc về mình?" Kiều Thế Vỹ hét lên, tay vẫn còn rát bỏng, ánh mắt vừa đau đớn vừa cay cú. "Anh có thể giàu có gấp trăm lần nếu chịu chia sẻ nó với tôi một cách sòng phẳng!"
"Anh không hiểu à?" Phạm Đình Nam gượng đứng dậy, giọng run nhưng kiên định. "Nó chưa từng thuộc về tôi để mà chia sẻ. Đó là lòng tin của một gia đình xa lạ, được ông nội tôi gìn giữ suốt ba đời. Anh muốn cướp đoạt lòng tin đó, còn tôi thà mất tất cả còn hơn phản bội nó."
Cảnh sát ập vào, khống chế cả ba người ngay tại chỗ, giữa bằng chứng rành rành về hành vi đột nhập, hành hung và âm mưu tống tiền mà Phạm Đình Nam đã âm thầm ghi lại từ trước, cùng đoạn video Kiều Thế Vỹ từng dùng để uy hiếp anh, giờ đây lại trở thành bằng chứng buộc tội chính y.
Hai cuộc khủng hoảng, ở hai thời đại cách biệt, kết thúc gần như cùng một lúc.
Tại thôn Bãi Tro, giữa khu chợ đã dần lắng lại sau cơn hỗn loạn, Thừa Ân ôm chặt lấy Tiểu Miên, cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng ấm áp từ cánh cổng đang ổn định mạnh mẽ chưa từng có. Anh hiểu, chính lòng tin tuyệt đối, sự sát cánh không lay chuyển của cả hai giữa cơn bão tố vừa qua, đã trở thành sức mạnh lớn nhất bảo vệ tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng.
"Chúng ta đã làm được," Tiểu Miên thì thầm, nước mắt lăn dài vì nhẹ nhõm.
"Không," Thừa Ân đáp, siết chặt tay cô, "chúng ta đã làm được, cùng nhau. Không phải một mình ai cả."
Đám đông xung quanh dần cất tiếng hoan hô, không phải vì của cải hay quyền lực, mà vì sự thật vừa được bảo vệ, vì một cặp vợ chồng đã chứng minh cho cả thôn thấy thế nào là lòng chân thành chiến thắng mọi mưu mô đen tối.
Vị đại diện quan huyện tiến đến, gương mặt đã dịu lại phần nào so với vẻ nghiêm nghị ban đầu. "Công tử Kỳ, phu nhân," ông nói, giọng trân trọng. "Bản quan xin lỗi vì để mọi chuyện đi xa đến mức này trước khi can thiệp. Ta sẽ trình báo đầy đủ lên quan huyện, đề nghị xử lý nghiêm khắc vụ việc này, đồng thời chính thức xem xét việc bãi miễn chức trưởng thôn của Mã Đắc Uy."
"Đa tạ đại nhân," Thừa Ân cúi đầu, giọng vẫn còn chút hụt hơi sau những gì vừa trải qua. "Chúng tôi chỉ mong công lý được thực thi, không mong cầu gì hơn."
Tiểu Hà chạy đến, ôm chầm lấy chị gái, cả hai đều rưng rưng nước mắt. "Chị và anh rể đã làm được rồi! Em còn tưởng tim mình muốn ngừng đập lúc nãy."
Đám đông dần giải tán, nhưng không khí trong khu chợ đã hoàn toàn khác trước. Những ánh mắt từng dò xét giờ đây chan chứa sự nể phục. Nhiều người tiến đến, nắm tay Thừa Ân, chúc mừng, có người còn rơm rớm nước mắt cảm kích vì được chứng kiến công lý được thực thi ngay trước mắt mình.
Tối hôm đó, khi mọi thứ đã lắng xuống, ba người ngồi lại trong căn nhà đã trải qua biết bao thăng trầm, ánh đèn dầu leo lét soi rõ những gương mặt còn chưa hết bàng hoàng nhưng tràn đầy nhẹ nhõm. Thừa Ân ra nhà kho một lượt, đặt tay lên cánh cửa tủ gỗ, và lần này, quầng sáng xanh nhạt hiện lên rực rỡ, ổn định hơn bất kỳ lúc nào anh từng chứng kiến kể từ đêm đầu tiên định mệnh ấy.
Một lá thư từ Phạm Đình Nam đã chờ sẵn, kể lại toàn bộ những gì xảy ra ở phía bên kia — việc Kiều Thế Vỹ bị bắt giữ, việc cảnh sát đã vào cuộc điều tra toàn bộ đường dây làm ăn phi pháp của y, và lời cảm ơn chân thành vì đã cùng anh vượt qua thử thách lớn nhất kể từ khi bí mật gia tộc được truyền lại. "Từ nay," Phạm Đình Nam viết, "tôi tin rằng không còn ai có thể đe dọa được thứ quý giá mà cả hai chúng ta đang cùng nhau gìn giữ nữa."
Thừa Ân đọc lá thư cho Tiểu Miên và Tiểu Hà nghe, cả ba cùng thở phào nhẹ nhõm. Đêm đó, dưới ánh trăng tròn vành vạnh hiếm hoi, Thừa Ân ôm Tiểu Miên thật chặt, thì thầm rằng dù phía trước còn bao nhiêu thử thách, chỉ cần họ còn nắm tay nhau như đêm nay, không có mưu mô đen tối nào có thể quật ngã được họ nữa. Tiểu Miên tựa đầu vào ngực chồng, lắng nghe nhịp tim đều đặn của anh hòa cùng tiếng côn trùng rả rích ngoài sân, lòng tràn ngập một sự bình yên mà cô chưa từng dám mơ tới kể từ ngày cha mẹ qua đời giữa Năm Đói Lớn nghiệt ngã ấy. Cô biết, chặng đường phía trước vẫn còn nhiều việc phải làm — hàn gắn lại thôn Bãi Tro sau những xáo trộn vừa qua, ổn định lại cơ nghiệp, giúp đỡ những gia đình còn khó khăn — nhưng ít nhất, ngay lúc này, cô có thể yên tâm rằng nền tảng vững chắc nhất của tất cả những điều đó, chính là tình yêu và lòng tin giữa cô và người chồng đang ôm chặt lấy mình.