Chương 4
Chương 4
Ta ngồi bên cửa sổ của một gian nhã phòng, lặng lẽ nhìn dòng người qua lại dưới lầu. Tiên sinh kể chuyện vỗ mạnh kinh đường mộc. Chỉ trong chốc lát, người nghe đã vây kín xung quanh.
“Các vị khách quan, các vị có điều không biết đấy!”
“Vị đại tiểu thư Thẩm gia kia, chân trước vừa bị hưu khỏi Quận công phủ, chân sau đã đánh vang Đăng Văn cổ!”
“Thứ nàng cáo không phải là lang quân phụ bạc, cũng chẳng phải cữu cữu độc ác!”
“Mà là... Quận công phủ bị trộm!”
“Một trăm năm mươi rương của hồi môn, chỉ sau một đêm đã không cánh mà bay!”
“Chậc chậc, đây đúng là vụ kỳ án đầu tiên kể từ ngày Đại Chu khai quốc đến nay!”
Đám trà khách bàn tán xôn xao, đủ loại lời nói đều có. Có người bảo ta ngốc. Đang yên đang là Quận công phu nhân, lại nhất quyết đòi hòa ly. Có người bảo ta si. Đã hòa ly rồi mà còn thay nhà chồng cũ lo lắng. Lại có người mặc sức tưởng tượng, nói rằng ta tư thông với người khác, cấu kết với tình lang, trong ngoài phối hợp để tự biên tự diễn màn trộm cắp. Ta nghe những lời ô uế ấy, sắc mặt vẫn bình thản, chậm rãi thưởng trà. Thanh Mai đứng phía sau ta, tức đến mức gương mặt nhỏ đỏ bừng.
“Tiểu thư, bọn họ toàn nói bậy nói bạ! Để nô tỳ đi xé nát miệng bọn họ!”
“Ngồi xuống.”
Ta nhàn nhạt lên tiếng.
“Miệng ở trên người người khác, bọn họ muốn nói thế nào thì cứ nói thế ấy.”
“Điều ta muốn... chính là để bọn họ nói.”
“Bọn họ nói càng nhiều, càng náo nhiệt, vở kịch này mới càng đặc sắc.”
Thanh Mai nửa hiểu nửa không ngồi xuống, nhưng trong lòng vẫn vô cùng bất bình. Ta đặt chén trà xuống, ánh mắt hướng về phía hoàng thành ở nơi xa. Ngụy Diên, lúc này hẳn đang ở Thuận Thiên phủ, tiếp nhận cuộc “thẩm vấn” của Triệu Đức Xương. Hắn nhất định không thể nào hiểu nổi. Vì sao một nữ nhân bị hắn vứt bỏ như ta, lại quay ngược lại giúp hắn báo quan. Hắn càng không thể hiểu nổi. Vì sao Quận công phủ mà hắn luôn lấy làm kiêu hãnh, chỉ sau một đêm đã trở thành trò cười của cả kinh thành. Hắn sẽ phẫn nộ. Sẽ cuồng nộ. Hắn sẽ trút toàn bộ lửa giận lên kẻ mà hắn cho là “đầu sỏ gây nên mọi chuyện”. Chu Văn Viễn. Vị cữu cữu tốt của ta. Phủ Thị lang Bộ Lại. Chu Văn Viễn lúc này đang rối như tơ vò. Người hắn phái đi gần như đã lật tung cả kinh thành. Thế nhưng ngay cả một sợi tóc của ta cũng không tìm thấy. Đúng lúc ấy, quản gia hốt hoảng chạy vào.
“Lão gia! Không xong rồi!”
“Quận công... Quận công đã ra khỏi Thuận Thiên phủ rồi!”
“Ngài ấy đang trên đường đến phủ chúng ta!”
Trong lòng Chu Văn Viễn chợt giật thót.
“Hắn chẳng phải đang bị thẩm vấn sao? Sao lại được thả ra nhanh như vậy?”
“Nghe nói trong cung có người đến, đã bảo lãnh hắn ra.”
Quản gia vừa lau mồ hôi lạnh vừa đáp.
“Nhưng... nhưng bộ dạng của Quận công cứ như muốn giết người vậy!”
Lời còn chưa dứt. Ngụy Diên đã mang theo một thân sát khí xông thẳng vào. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, nhìn chòng chọc vào Chu Văn Viễn.
“Chu... Văn... Viễn!”
Ba chữ ấy gần như được hắn nghiến ra từ kẽ răng.
“Ngươi đúng là đã diễn cho ta một màn ve sầu thoát xác quá hay!”
Chu Văn Viễn bị hắn nhìn đến mức trong lòng phát lạnh, chỉ có thể cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“Quận công, lời này của ngài là có ý gì?”
“Có ý gì sao?”
Ngụy Diên đột nhiên bước tới, túm chặt lấy cổ áo hắn.
“Ngươi bảo con tiện nhân Thẩm Cẩm Thư kia đi báo quan!”
“Khiến bản công mất sạch thể diện trước toàn bộ kinh thành!”
“Bây giờ cả Quận công phủ đều đã bị niêm phong!”
“Ngay cả nhà của mình, bản công cũng không thể quay về!”
“Ngươi nói xem, đó là có ý gì?”
Chu Văn Viễn bị hắn siết đến gần như không thở nổi.
“Khụ... khụ... không phải ta... ta không biết nàng sẽ đi báo quan...”
“Ngươi không biết?”
Ngụy Diên cười lạnh, sức trên tay càng siết mạnh hơn.
“Ngoài ngươi ra, còn ai có thể sai khiến nàng?”
“Có phải ngươi cho rằng, chỉ cần làm lớn chuyện, làm đến tận quan phủ thì ta sẽ không làm gì được ngươi?”
“Ta nói cho ngươi biết, ngươi tính sai rồi!”
“Một trăm năm mươi rương đồ đó, chính là nền tảng cho sự hợp tác giữa ngươi và ta!”
“Bây giờ đồ đã mất, ngươi với ta chính là châu chấu trên cùng một sợi dây!”
“Nếu ngươi không giao số đồ đó ra, ta sẽ vào trước mặt bệ hạ tố cáo ngươi!”
“Tố cáo ngươi cấu kết với ta, vu hãm trung lương, mưu đồ chiếm đoạt gia sản của Thẩm gia!”
“Ta ngược lại muốn xem, là cái đầu của ngươi, vị Thị lang Bộ Lại này cứng hơn, hay tước vị Quận công của ta nặng hơn!”