Hắn Ép Ta Nhận Con, Ta Liền Mời Cả Kinh Thành Đến Chứng Kiến
6 phút đọc

Chương 8

Chương 8

“Điện hạ cứ yên tâm.”

Ta nhận lấy đứa bé từ trong lòng Thanh Đại.

“Chuyện hôm nay, ta tuyệt đối sẽ không nói thêm một chữ nào.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Dục dịu đi đôi chút. Hắn không hề biết, từ đầu ta đã chưa từng định dựa vào miệng lưỡi để nói. Hơn hai mươi nha dịch của Kinh Triệu phủ mai phục ở đây đều đã tận mắt nhìn thấy mật thám Bắc Nhung. Áo choàng, ngọc bài của Hách Liên Sóc cùng nhũ mẫu đều đang ở đây. Quan trọng hơn là, hôm nay người nhận được tin chạy tới đây, không chỉ có Tiêu Thừa Dục. Ở cuối con phố, một cỗ xe ngựa mui xanh lặng lẽ dừng lại. Rèm xe được một bàn tay già nua chậm rãi vén lên. Khanh Tông Chính Tự ngồi nghiêm mặt trong xe. Bên cạnh ông còn đặt phong văn thư nhận con do chính tay Tiêu Thừa Dục viết.

“Thái t.ử Điện hạ.”

Khanh Tông Chính Tự bước xuống xe ngựa, giọng nói không lớn, nhưng khiến cả con ngõ lập tức yên tĩnh.

“Đứa bé này, Điện hạ vẫn định ghi vào ngọc điệp của Tiêu thị sao?”

Tiêu Thừa Dục đứng sững tại chỗ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người hắn. Nếu hắn phủ nhận, đồng nghĩa với việc thừa nhận những lời đồn khắp kinh thành đều là thật. Nếu hắn vẫn khăng khăng nhận đứa bé, vậy sẽ phải ghi con trai ruột của Vương t.ử Bắc Nhung vào tông phả hoàng thất. Ta ôm đứa bé, đứng bên cạnh kiên nhẫn chờ đợi. Rất lâu sau, Tiêu Thừa Dục nghiến c.h.ặ.t răng, gằn từng chữ một:

“Tiệc nhận thân vẫn cử hành như cũ.”

Ta khẽ rũ mắt, che đi ý cười nơi đáy mắt. Rất tốt. Ta đã cho hắn một con đường lui. Là chính hắn, nhất quyết muốn bước lên đoạn đầu đài. Tiệc nhận thân được tổ chức tại Phụng Tiên Điện. Tiêu Thừa Dục vì muốn chứng minh mình không hề chột dạ, không chỉ mời tông thất và bá quan đến dự, mà còn đặc biệt sai người mở rộng cửa điện, cho phép những hương thân có danh vọng trong kinh đứng bên ngoài xem lễ. Liễu Thanh Uyển mặc một bộ cung trang màu đỏ thẫm, ôm Tiêu Hành ngồi bên cạnh Tiêu Thừa Dục. Tuy không có danh phận, nhưng trên đầu nàng ta lại cài cây trâm phượng bảy đuôi chỉ Trắc phi Đông Cung mới được phép sử dụng. Ánh mắt của mọi người không ngừng dừng lại trên người nàng ta. Có người khinh bỉ, có người cười nhạo, nhưng nhiều hơn cả là nhìn chằm chằm đứa bé trong lòng nàng ta, âm thầm tính toán tháng tuổi. Dường như Liễu Thanh Uyển không hề nhận ra, khóe mắt đuôi mày đều tràn đầy vẻ đắc ý. Chỉ cần hôm nay tên của Tiêu Hành được ghi vào ngọc điệp, bất kể bên ngoài đồn đại khó nghe đến đâu, nàng ta vẫn là sinh mẫu của Hoàng trưởng tôn. Tiêu Thừa Dục càng che chở nàng ta kỹ hơn.

“Sau hôm nay, Cô không muốn nghe thêm bất kỳ lời đồn nào liên quan đến thân thế của Hành Nhi nữa.”

Trong điện không một ai lên tiếng. Đúng lúc bầu không khí rơi vào bế tắc, ta dẫn theo Thanh Đại bước vào Phụng Tiên Điện. Phía sau ta là mười hai bà đỡ, cùng toàn bộ Thái y của Thái y viện tinh thông các chứng bệnh phụ khoa và nhi khoa. Vừa nhìn thấy trận thế này, sắc mặt Tiêu Thừa Dục lập tức trầm xuống.

“Thẩm Chiêu Hoa, hôm nay là tiệc nhận thân, không phải công đường xét án.”

“Chính vì là tiệc nhận thân, nên càng phải làm rõ mọi chuyện.”

Ta bước đến chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống.

“Nếu không, hôm nay ghi tên vào ngọc điệp, sau này mới phát hiện huyết thống có sai sót, thì mất mặt không chỉ là Đông Cung, mà là cả hoàng tộc Tiêu thị.”

Lập tức có người trong hàng ghế tông thất gật đầu. Vinh Vương là người đầu tiên lên tiếng:

“Thái t.ử phi nói rất đúng. Huyết mạch hoàng thất không thể lẫn lộn. Nếu cả kinh thành đều có nghi vấn, hôm nay hãy ở trước mặt tổ tông điều tra cho rõ.”

Các ngón tay của Tiêu Thừa Dục chợt siết c.h.ặ.t. Hoàng đế ngồi ở vị trí cao nhất, từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời. Ngài chỉ khẽ giơ tay về phía Khanh Tông Chính Tự. Khanh Tông Chính Tự nâng phong văn thư nhận con do chính tay Tiêu Thừa Dục viết, bước ra giữa điện.

“Thái t.ử Điện hạ vào ngày hai mươi tháng chín năm ngoái gặp gỡ Liễu thị tại Hoài Châu.”

“Liễu thị vào ngày mùng bảy tháng ba năm nay sinh hạ một bé trai, tên là Tiêu Hành.”

“Thái t.ử đích thân xác nhận, đứa bé này là đích trưởng t.ử của Đông Cung.”