Chương 11
Chương 11
Cho đến khi người do huynh trưởng để lại bên cạnh ta bí mật bẩm báo: thị vệ thân tín bên cạnh bệ hạ đã lôi một tên sát nhân từ trong ngục ra, thả hắn đi rêu rao tin đồn. Chỉ chưa đầy một canh giờ, tin tức đã lan khắp kinh thành. Từ Mộ tiểu tướng quân từng được muôn người kính ngưỡng, hắn biến thành trò cười thiên hạ, một kẻ “không thể làm đàn ông”. Ta chưa từng nghĩ, Bùi Cảnh Trầm lại có thể vô sỉ đến mức này, dùng thủ đoạn hạ lưu để hủy hoại thanh danh của một người vô tội.
“Các tỷ muội có nghe chưa?
Mộ Khuynh Hàn huấn luyện binh sĩ trong quân doanh, lại bị thuộc hạ chế nhạo, e rằng sau này khó mà đứng vững trong quân ngũ.” Giọng Thục phi cùng mấy kẻ thường ngày thân cận với nàng ta vang lên, cố tình cao giọng.
“Muội nói vậy không đúng rồi, Mộ tướng quân dù sao cũng hơn đám hoạn quan kia chứ.”
Lời lẽ châm chọc, cay độc đến khó nghe.
“Nương nương, trước kia tên Mộ Khuynh Hàn đó còn dám lạnh nhạt với người, giờ gặp báo ứng cũng đáng lắm rồi.”
Đến một cung nữ cũng dám buông lời càn rỡ như vậy, thật sự coi ta không tồn tại sao? Ta lạnh giọng:
“Người đâu.
A Nguyên từng luyện võ, lực tay rất mạnh. Chỉ mấy cái tát giáng xuống, mặt cung nữ kia đã sưng phồng như đầu heo.
“Hoàng hậu nương nương, người làm vậy là có ý gì?
Người của thần thiếp tự có thần thiếp quản giáo, đâu dám làm phiền hoàng hậu nương nương.” Thục phi lập tức không ngồi yên được nữa, sắc mặt tái đi, hận không thể nhào tới cắn ta một cái.
“Chỉ là một tiện tỳ, bản cung muốn đánh thì đánh, còn cần phải bẩm báo sao?”
“Trong điện này, kẻ nào không phục, cứ việc lên ngự tiền tố cáo ta, để bệ hạ phế bỏ ngôi hoàng hậu này của ta.”
“Bằng không, bản cung làm gì, nàng ta cũng phải chịu đựng.”
Từ trước đến nay ta chưa từng nổi giận lớn như vậy trong hậu cung. Không ngờ một phen phát tác lại trấn trụ được toàn bộ đám người kia. Các phi tần đồng loạt đứng dậy, cúi đầu:
“Thần thiếp xin ghi nhớ lời dạy của hoàng hậu nương nương.”
Lòng người khó dò. Đời này, ta và Bùi Cảnh Trầm đã không còn nửa phần chân tâm. Thục phi trở về, chắc chắn đã khóc lóc than thở với hắn về chuyện hôm nay. Quan hệ giữa ta và hắn rơi xuống mức đóng băng. Thế nhưng, hắn vẫn đến cung ta. Ăn xong bữa liền rời đi, hai người không ai chịu nói với ai một lời. A Nguyên lo lắng cho ta, khuyên nhủ suốt mấy ngày. Ta chỉ khẽ cười với nàng, không nói thêm gì. Sau đó, Ngưng phi và Thục phi lần lượt sinh nở. Rốt cuộc vẫn là Ngưng Như Ngọc có phúc phần, sinh hạ hoàng tử, lại được tấn phong vị phần. Trái lại, Thục phi mong mỏi bấy lâu, cuối cùng chỉ sinh được một công chúa, rồi đóng cửa trong cung mấy tháng liền không chịu ra ngoài. Không bao lâu sau, đến ngày Bùi Cảnh Trầm xuất tuần. Ngoài ta ra, hắn còn đặc biệt chọn Ngưng Như Ngọc và Thục phi cùng tháp tùng. Hoàng đế vi hành cải trang không thể rầm rộ phô trương, vì vậy toàn bộ đều thay bằng tử sĩ. Mấy ngày trước huynh trưởng ta đã dẫn quân quay lại biên cương, lần xuất hành này chỉ có phụ thân và Mộ Khuynh Hàn theo hộ tống. Khi lên đường, Bùi Cảnh Trầm cùng Ngưng Như Ngọc ngồi chung một cỗ xe ngựa. Ta và Thục phi mỗi người một xe riêng. Phụ thân và Mộ Khuynh Hàn đi trước, cưỡi ngựa mở đường. Kiếp trước, chính trên đoạn đường hồi kinh này đã xảy ra binh biến, phụ thân ta cũng vì thế mà trúng độc tiễn. Lần này, bất kể thế nào ta cũng phải để mắt tới phụ thân, tuyệt đối không thể để bi kịch lặp lại thêm lần nữa. Phong thổ dọc đường tươi đẹp vô cùng. Mỗi khi nhìn thấy những cảnh ấy, ta lại thấy hoàng cung thật ngột ngạt, chỉ mong có thể tìm một nơi nào đó, lặng lẽ sống hết một đời. Thôi, tạm thời đừng nghĩ nữa. Ta cầm lấy một miếng bánh móng ngựa, vừa định đưa vào miệng thì xe ngựa bỗng chao đảo dữ dội, ngay sau đó là tiếng thét hoảng loạn của Thục phi. Ta vén rèm nhìn ra ngoài — xung quanh đen đặc toàn là hắc y nhân. Thục phi ôm chặt đứa trẻ, đã được người nhanh chóng đưa sang xe của Bùi Cảnh Trầm.
“Uyên nhi, đưa tay cho trẫm!”
Gương mặt Bùi Cảnh Trầm đầy lo lắng. Ta vừa định bước xuống xe, xa phu lại cố tình đánh lái, khiến xe nghiêng thêm vài phần. Nhận ra có điều không ổn, ta hạ giọng nói:
“Đưa dây cương cho ta.”
Đồng thời quay sang dặn A Nguyên đưa bội kiếm của ta tới.
“Hoàng hậu nương nương, ngựa hoảng rồi, để thuộc hạ xử lý cho!”
Tên xa phu kia nhất quyết không chịu đưa dây cương, bàn tay hắn đã mò ra một con dao găm.