Chương 6
Chương 6
Trên nền tuyết chỉ còn lại hai dấu đầu gối hằn sâu. Ngay khi ta tưởng rằng hắn cuối cùng cũng đã bỏ cuộc, Nam Lăng lại đột nhiên bùng phát ôn dịch. Bệnh nhân ùn ùn kéo tới như nước lũ, ta và Thẩm Nghiên bận rộn đến mức chân không chạm đất.
“Là hàn dịch.”
Thẩm Nghiên xem qua mấy bệnh nhân liên tiếp, sắc mặt dần trầm xuống, giọng nói cũng nặng hơn thường ngày.
“Ôn tà nhập hàn, lan nhanh, nếu không kịp thời cắt nguồn, e rằng khó khống chế.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt ngưng trọng.
“Cần tuyết linh chi mọc trên vách đá dựng đứng làm dược dẫn.”
Ta khẽ siết chặt tay áo. Tuyết linh chi chỉ sinh trưởng nơi vực sâu, vách núi cheo leo, mười năm chưa chắc gặp được một gốc. Huống chi lúc này ngoài thành chiến sự rối ren, đường núi phong tỏa, ai có thể đi hái?
“Trong vòng ba ngày.” Thẩm Nghiên nói chậm rãi, “Nếu không có tuyết linh chi, số người chết sẽ tăng lên gấp bội.” Cả y quán trong khoảnh khắc lặng ngắt.
Chưa hết ngày thứ 2, ngoài cửa bỗng vang lên một trận huyên náo. Tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng binh sĩ gấp gáp gọi nhau. Mấy tên lính vội vã khiêng cáng xông thẳng vào trong. Trên cáng là một người toàn thân đẫm máu. Chiến giáp rách nát, vai áo thấm đỏ. Nhưng bàn tay kia vẫn siết chặt, không chịu buông ra một gốc linh chi trắng như tuyết. Là Tạ Trầm Chu.
“Tướng quân vì hái thuốc mà rơi xuống vách núi!”
Binh sĩ hoảng hốt nói, giọng còn run,
“Ngài ấy nghe được trong y quán nói đến tuyết linh chi… liền một mình lên núi.
Ngài ấy bảo… đây là thứ có thể cứu dân trong thành…” Ta đứng sững tại chỗ. Gốc linh chi kia còn vương sương tuyết, rễ bị đá núi cắt xước, hiển nhiên là vừa bị bứt ra khỏi vách đá dựng đứng. Thứ mà vừa rồi Thẩm Nghiên còn nói là “cần trong ba ngày”… Giờ đây đã nằm trong tay hắn, bằng cái giá là máu và mạng. Thẩm Nghiên bước lên, cúi xuống xem xét thương thế, khi thấy rõ vết gãy nơi sườn và cánh tay vặn lệch, ánh mắt hắn khẽ chấn động.
“Xương sườn gãy, tay phải gần như trật khớp… còn có nội thương.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, thấp giọng,
“Nhưng linh chi… là thật.”
Ta chậm rãi đưa tay ra, tiếp lấy gốc tuyết linh chi nhuốm máu ấy. Đúng lúc đó, Tạ Trầm Chu mở mắt. Hàng mi dính máu khẽ run, môi tái xám nứt nẻ. Hắn nhìn thấy ta, khóe môi khẽ động, giọng yếu đến gần như tan vào không khí:
“Thanh Đường…Thẩm đại phu nói… thứ này… có thể cứu người…”
Hắn thở dốc một hơi, bàn tay siết chặt thêm chút nữa, như sợ ta không nhận lấy.
“Ta không biết… còn kịp hay không…”
Gốc tuyết linh chi trong tay ta lạnh buốt. Máu trên đó vẫn còn ấm. Cùng lúc ấy Tạ Trầm Chu mấp máy đôi môi xám nhợt run rẩy: “Thanh Đường… dược thảo… cầu nàng… nhìn ta một lần…” Đầu ngón tay ta không sao khống chế được, khẽ run lên. Thẩm Nghiên ho khẽ một tiếng: “Cứu người trước đã.” Ba ngày ba đêm cứu trị liên tục, ôn dịch cuối cùng cũng được khống chế. Thế nhưng Tạ Trầm Chu vì vết thương nhiễm trùng, lại thêm lao lực quá độ, rốt cuộc cũng nhiễm dịch. Ta canh bên giường hắn, nhìn hắn sốt cao không hạ, miệng không ngừng mê sảng: “Thanh Đường… đứa bé… xin lỗi…” Đến khi hắn hạ sốt, tỉnh lại, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là ta. Trong mắt hắn lập tức bừng lên tia sáng hy vọng: “Nàng… đã tha thứ cho ta rồi sao?” Ta thu lại ngân châm, sắc mặt lạnh nhạt: “Tạ tướng quân muốn chết thì chết trên chiến trường, đừng gây thêm phiền phức cho ta.” Ánh mắt hắn nhanh chóng tối sầm xuống, nhưng vẫn gượng nở một nụ cười: “Được… ta nghe nàng…” Đúng lúc này, tiếng tù và báo động nơi biên cảnh đột ngột vang lên. Người Bắc Địch nhân lúc ôn dịch hoành hành mà mở cuộc tiến công quy mô lớn, đã đánh tới ngoài thành. Trong thành lập tức hỗn loạn. Ta và Thẩm Nghiên tất bật chuyển dời bệnh nhân, còn Tạ Trầm Chu thì bất chấp thương thế, nhất quyết đòi lên thành lâu đốc chiến.
“Ngươi điên rồi sao?”
Ta không nhịn được mà chặn hắn lại, “Giờ ngươi ngay cả kiếm cũng cầm không vững!” Hắn khẽ đẩy tay ta ra: “Thủ thành là trách nhiệm của tướng quân.” Ngừng lại một chút, hắn lại nói tiếp: “Nàng cứ yên tâm… ta sẽ không chết đâu… ít nhất… sẽ không chết trước mặt nàng…” Ta vừa sững lòng, còn chưa kịp nói thêm lời nào, hắn đã khoác giáp rời đi. Thế cục chiến trường chuyển biến trong chớp mắt. Không biết từ đâu, người Bắc Địch đã hay được mối quan hệ giữa ta và Tạ Trầm Chu. Chúng thừa lúc hỗn loạn bắt cóc ta, treo ta lê lửng ngoài tường thành, mà dưới tường thành là dòng hộ thành hà cuộn chảy dữ dội, lấy đó uy hiếp Tạ Trầm Chu phải đầu hàng.