Chương 1
Chương 1
Kiếp trước, ta đã trao tấm kim bài miễn tử gia truyền của nhà họ Yến vào tay Bùi Tịch. Ta đường đường là đích nữ của Thái phó phủ, vậy mà vì một Đại Lý Tự Thiếu khanh xuất thân hàn môn như hắn, lại cam tâm hạ mình, khom lưng uốn gối. Ta giúp hắn một đường thăng tiến, từng bước lên mây, cuối cùng quan bái Thủ phụ, cứ ngỡ rằng có thể đổi lấy một đời phu thê hòa thuận, tương kính như tân, bạc đầu giai lão. Thế nhưng vào ngày ta lâm bồn, hắn lại vì muốn đổi lấy một nụ cười của nghĩa muội Nguyễn Kiều Kiều, mà ra lệnh phong tỏa toàn bộ phủ đệ. Đến cả một bà đỡ cũng không cho bước vào. Ta giãy giụa trong cơn đau đớn kéo dài tưởng như vô tận, máu tươi dưới thân từng chút từng chút chảy cạn. Còn hắn lại ôm Nguyễn Kiều Kiều đứng ngoài cửa sổ, lạnh lùng nhìn ta nuốt xuống hơi thở cuối cùng. Trong ánh mắt hắn tràn ngập sự căm ghét và khoái ý.
“Nếu không phải ngươi ỷ vào gia thế ép ta thành thân, Kiều Kiều sao phải chịu tủi nhục làm ngoại thất?”
“Yến Thanh Thù, cả nhà họ Yến bị xét nhà chém đầu, đó chính là món nợ ngươi phải trả cho Kiều Kiều!”
Mãi đến giây phút ấy ta mới biết, cả nhà họ Yến trung liệt đời đời của ta, vậy mà lại bị hắn cấu kết với địch quốc, vu oan hãm hại! Ta mang theo hận ý ngập trời, chết không nhắm mắt. Mở mắt lần nữa, ta đã quay trở về đại điển ban hôn trong đêm Trung thu cung yến. Đời này, ta tuyệt đối sẽ không đi lại vết xe đổ. Khi Hoàng thượng mỉm cười hỏi ta, giữa những thanh niên tài tuấn khắp triều đình này, liệu có người nào khiến ta vừa ý hay không. Ta lướt qua Bùi Tịch đang đứng giữa đại điện, khí phách hăng hái, xuân phong đắc ý. Sau đó đi thẳng về phía góc điện, nơi có một người đang ngồi trên xe lăn, đôi mắt bị dải lụa trắng che phủ. Phế Thái tử năm xưa. Cũng là Định Nam Vương hiện tại — Hoắc Lan. Ta quỳ xuống trước điện, giọng nói vang dội, từng chữ rõ ràng như đinh đóng cột.
“Thần nữ Yến Thanh Thù, cầu xin Hoàng thượng ban hôn thần nữ cho Định Nam Vương!”
Cả đại điện đều chấn động. Phụ thân ta là Thái phó cũng kinh hãi đến mức làm rơi chén rượu trong tay.
“Thanh Thù! Con đang hồ đồ cái gì vậy!”
“Định Nam Vương kia... sao con có thể đem chuyện chung thân đại sự của mình ra đùa giỡn được?”
Đại điện lập tức rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Ai mà không biết, Định Nam Vương Hoắc Lan từng là chiến thần của Đại Lê. Thế nhưng ba năm trước, trong trận chiến Mạc Bắc, hắn bị phục kích. Đôi mắt mù lòa. Hai chân tàn phế. Từ đó suy sụp hoàn toàn, trở thành một Định Nam Vương âm u, tàn bạo và thất thường. Ngay cả Thái y cũng từng khẳng định hắn không sống nổi qua tuổi hai mươi lăm. Mà hiện nay hắn đã hai mươi bốn tuổi. Nụ cười trên mặt Hoàng thượng cũng dần biến mất.
“Con bé họ Yến, con có biết mình đang nói gì không?”
“Bùi Tịch tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng, lại một lòng một dạ với con. Trẫm vốn định tác thành cho hai đứa.”
Ta nặng nề dập đầu một cái.
“Thần nữ tâm ý đã quyết, cầu xin Hoàng thượng thành toàn!”
Cuối cùng Bùi Tịch cũng không thể tiếp tục giả vờ bình tĩnh được nữa. Hắn bước nhanh tới bên cạnh ta, hạ thấp giọng, trong ngữ khí tràn đầy sự khó chịu cùng cơn giận dữ đang cố gắng đè nén.
“Yến Thanh Thù, nàng làm loạn đủ chưa?”
“Ta biết vì hôm qua ta đưa Kiều Kiều đi mua trâm ngọc, không đến cuộc hẹn với nàng nên nàng đang giận dỗi.”
“Nhưng ban hôn là quốc gia đại sự.”
“Nàng lại đem Định Nam Vương loại người như vậy... loại người như vậy ra để chọc tức ta, quả thực chẳng biết nặng nhẹ, không hiểu đúng sai!”
Nghe những lời trách móc mà kiếp trước ta đã nghe không biết bao nhiêu lần, ta chỉ cảm thấy buồn nôn đến cực điểm. Bất kể ta làm gì. Trong mắt hắn, tất cả đều chỉ là vô lý gây chuyện. Ta chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Bùi đại nhân, ngươi lấy đâu ra sự tự tin như vậy, cho rằng ta sẽ vì ngươi mà giận dỗi?”
“Ngươi tính là thứ gì, cũng xứng để ta đem chung thân đại sự của mình ra đánh cược?”
Bùi Tịch sững người. Dường như hắn hoàn toàn không ngờ rằng, một Yến Thanh Thù trước nay luôn ngoan ngoãn nghe lời hắn, lại có thể trước mặt văn võ bá quan nói ra những lời tuyệt tình như vậy.