Ngày Ta Khó Sinh, Phu Quân Lại Ôm Nghĩa Muội Đứng Ngắm Tuyết
4 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Lúc này, Nguyễn Kiều Kiều vẫn luôn nấp phía sau Bùi Tịch đột nhiên đỏ hoe vành mắt, rồi “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ta.
“Yến tỷ tỷ, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của Kiều Kiều.”
“Hôm qua là vì đột nhiên tim muội đau nhói, ca ca mới bất đắc dĩ ở lại bên cạnh chăm sóc muội.”
“Nếu tỷ có giận, có đánh có mắng Kiều Kiều thế nào cũng được.”
“Nhưng tỷ tuyệt đối đừng vì muốn chọc giận ca ca mà hủy hoại cả đời mình.”
“Định Nam Vương trong tình trạng như vậy, tỷ gả qua đó rồi làm sao chịu nổi đây...”
Nàng ta khóc đến mức lệ rơi như mưa, dáng vẻ yếu đuối đáng thương khiến người ta không khỏi mềm lòng. Các tiểu thư thế gia xung quanh lập tức không nhịn được mà thấp giọng bàn tán.
“Bình thường nhìn Yến Thanh Thù đoan trang hiền thục như thế, không ngờ tính tình lại lớn đến vậy.”
“Đúng thế. Bùi đại nhân tốt như vậy, nàng ta lại dám công khai làm hắn mất mặt, còn cố ý chọn một người mù lòa tàn phế, đúng là không thể nói lý.”
“Còn không phải dựa vào quyền thế của Thái phó phủ sao? Ỷ thế hiếp người, bắt nạt cô nương Nguyễn không nơi nương tựa.”
Ta từ trên cao nhìn xuống gương mặt giả nhân giả nghĩa của Nguyễn Kiều Kiều, biển máu thâm thù của kiếp trước cuồn cuộn dâng trào trong lồng ngực. Ta đột ngột giơ tay lên. Một cái tát vang dội giáng mạnh lên mặt Nguyễn Kiều Kiều. Trong đại điện lập tức yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi. Nguyễn Kiều Kiều bị đánh đến mức nghiêng hẳn đầu sang một bên. Trên gương mặt trắng nõn như ngọc, năm dấu ngón tay đỏ chói lập tức hiện lên rõ rệt. Nàng ta không thể tin nổi mà ôm lấy má, từng giọt nước mắt lớn liên tiếp lăn xuống. Hai mắt Bùi Tịch như muốn nứt toác ra. Hắn lập tức kéo Nguyễn Kiều Kiều ra phía sau bảo vệ, rồi tức giận gầm lên.
“Yến Thanh Thù! Nàng điên rồi phải không?”
“Thân thể Kiều Kiều vốn đã yếu ớt, vậy mà nàng còn dám động thủ với nàng ấy trước mặt mọi người!”
“Đúng là một độc phụ!”
Ta lắc lắc bàn tay vừa bị chấn động đến tê rần, bật cười lạnh.
“Cái tát này là đánh nàng ta vì tội vọng nghị hoàng thất!”
“Định Nam Vương là huyết mạch ruột thịt của Hoàng thượng.”
“Ngài ấy vì trấn thủ biên cương, bảo vệ giang sơn xã tắc mà mới mang đầy thương tật trên người.”
“Thế mà một nữ tử dân thường không có cáo mệnh trong người như nàng ta lại dám ăn nói ngông cuồng ngay giữa đại điện, công khai hạ thấp và sỉ nhục một vị Thân vương.”
“Ta là đích nữ của Thái phó phủ, thay mặt dạy dỗ một dân nữ không biết trời cao đất dày như vậy thì có gì không được?”
Mỗi lời mỗi chữ của ta đều vang vọng rõ ràng trong đại điện, trực tiếp chụp xuống đầu nàng ta một chiếc mũ lớn. Sắc mặt Hoàng thượng lập tức trở nên âm trầm. Ngay cả Bùi Tịch cũng bị chặn họng đến mức không nói nên lời. Trong lòng hắn hiểu rõ hơn ai hết. Nếu thật sự truy cứu tới cùng, e rằng cái đầu của Nguyễn Kiều Kiều cũng không giữ nổi. Hắn chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn ta, trong ánh mắt tràn ngập thất vọng và đau lòng.
“Yến Thanh Thù, trước đây nàng rõ ràng rất lương thiện.”
“Vì sao bây giờ lại trở nên cay nghiệt như thế?”
“Nàng làm vậy chẳng qua cũng chỉ muốn thu hút sự chú ý của ta mà thôi.”
“Nhưng thủ đoạn này của nàng thật sự quá hèn hạ!”
“Ta nói cho nàng biết.”
“Nếu bây giờ nàng lập tức xin Hoàng thượng thu hồi thánh ý, đồng thời xin lỗi Kiều Kiều.”
“Ta vẫn có thể bỏ qua chuyện cũ.”
“Nếu không, cho dù sau này nàng có quỳ xuống cầu xin ta, ta cũng tuyệt đối sẽ không cưới nàng!”
Nhìn bộ dạng tự cho mình là đúng ấy của hắn, ta thật sự chỉ muốn bật cười. Rốt cuộc hắn lấy đâu ra sự tự tin để cho rằng tất cả nữ nhân trên đời này đều phải xoay quanh hắn?
“Bùi đại nhân, ngươi có bệnh sao?”
Ta không chút khách khí mà chế giễu.
“Ta bỏ qua một vị Thân vương tôn quý, sinh ra đã là cành vàng lá ngọc, lại đi gả cho một kẻ hàn môn như ngươi sao?”
“Ngay cả cái thể diện hiện giờ của ngươi cũng phải dựa vào sự giúp đỡ của nhà họ Yến chúng ta mới chống đỡ nổi.”
“Ngươi lấy đâu ra mặt mũi mà cho rằng ta không gả cho ngươi thì không được?”