Nhiếp Chính Vương Hỏi Giá Tấm Chân Tình Của Ta
4 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Hoàng đế tức đến mức cả người run lên. Ông ta ném mạnh quyển sổ vào mặt Triệu Thái phi.
“Đúng là một Triệu gia!”
“Đúng là một Triệu Uyển Nhu suốt ngày mở miệng coi tiền tài như phân đất!”
Đến lúc này, cả đại điện mới hiểu. Cái gọi là "cống phẩm bị mất" từ đầu đến cuối chỉ là một cái bẫy. Nửa tháng trước, Tiêu Lẫm Uyên đã bắt được một quản sự thân tín của Triệu gia. Sau nhiều ngày thẩm vấn, kẻ đó cuối cùng cũng khai ra nơi cất giấu quyển sổ đen. Ngay trong đêm, Tiêu Lẫm Uyên đã bí mật lấy được quyển sổ này, đồng thời phong tỏa toàn bộ chứng cứ liên quan, chỉ chờ một cơ hội thích hợp để vạch trần Triệu gia trước mặt Hoàng thượng. Thế nhưng nếu đột nhiên dâng quyển sổ lên, Triệu gia nhất định sẽ chối rằng đó là giả, là bị người khác vu khống. Muốn kết tội bọn chúng, phải khiến chính bọn chúng tự lộ sơ hở. Cho nên, khi Triệu Thái phi và Triệu Uyển Nhu bày mưu vu oan ta trộm cống phẩm, ta liền tương kế tựu kế. Ta cố ý để bọn họ tưởng rằng kế hoạch đã thành công. Quả nhiên, vì quá nóng lòng đưa ta vào chỗ chết, Triệu Thái phi liên tục thúc giục Hoàng thượng khám xét Vương phủ, còn nhiều lần khẳng định tòa Cửu Chuyển Lưu Ly Tháp chính là tang vật. Bọn họ càng nóng lòng kết tội ta, càng bộc lộ rằng đây không phải nghi ngờ, mà là một màn vu oan đã được chuẩn bị từ trước. Đợi đến khi toàn bộ bá quan văn võ đều có mặt, Tiêu Lẫm Uyên mới lấy quyển sổ đen thật ra dâng lên. Có lời khai, có sổ sách, có con dấu bí mật của Triệu gia, lại thêm chính miệng Triệu Thái phi và Triệu Uyển Nhu tự đẩy mình vào vụ án. Lần này, Triệu gia dù có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi.
“Hoàng thượng!”
Triệu Thái phi sợ đến mềm nhũn ngã xuống đất, liều mạng dập đầu.
“Hoàng thượng minh giám! Lão thân thật sự không biết! Lão thân chỉ... chỉ tưởng Vương phi lấy trộm cống phẩm... Lão thân tuyệt đối không biết Triệu gia lại làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy!”
Triệu Uyển Nhu càng sợ đến mức tè dầm ngay tại chỗ, chất lỏng màu vàng nhạt chảy dọc theo gấu váy, mùi khai nhanh chóng lan khắp đại điện. Nàng ta run bần bật, môi trắng bệch.
“Không... không phải ta... Biểu ca... cứu muội... Muội thật sự không biết gì cả...”
Ta chậm rãi bước đến trước mặt Triệu Uyển Nhu, từ trên cao nhìn xuống gương mặt đã không còn chút huyết sắc của nàng ta.
“Biểu muội.”
Ta khẽ cười.
“Lúc nãy chẳng phải ngươi rất muốn làm quản gia Vương phủ sao?”
Ánh mắt nàng ta lập tức rơi xuống chùm chìa khóa trong tay mình. Ta hạ thấp giọng, chỉ đủ để hai người chúng ta nghe thấy.
“Ngươi vừa nhận chìa khóa, Triệu gia đã bị kết tội mưu phản, tham ô quân lương.”
“Ngươi nói xem... bá quan văn võ sẽ nghĩ thế nào?”
“Họ sẽ nghĩ ngươi chỉ là một đứa cháu gái vô tội...”
“Hay sẽ nghĩ, Triệu gia biết mình sắp sụp đổ nên vội vàng đưa ngươi vào Vương phủ để giữ lại gia sản?”
Triệu Uyển Nhu bỗng trợn tròn hai mắt. Ta nhìn thấy toàn thân nàng ta bắt đầu run lên dữ dội. Nàng ta đã hiểu. Chỉ cần còn mang họ Triệu. Dù có không bị chém đầu, cả đời này nàng ta cũng không bao giờ ngóc đầu lên nổi.
“Ta... ta không cần nữa...”
Nàng ta hoảng loạn ném mạnh chùm chìa khóa xuống đất.
“Ta không làm quản gia nữa... Ta trả lại cho tỷ... Ta trả lại hết...”
“Muộn rồi.”
Ta lạnh nhạt nhìn nàng ta.
“Hoàng thượng đã chính miệng giao quyền quản gia cho ngươi.”
“Cả triều đều nhìn thấy.”
“Bây giờ muốn phủi sạch quan hệ, ngươi nghĩ còn kịp sao?”
Ta lấy từ trong tay áo ra một phần văn thư đã chuẩn bị sẵn, ném xuống trước mặt nàng ta.
“Nếu muốn giữ mạng, chỉ còn một con đường.”
“Ký vào đây.”
“Từ hôm nay, ngươi tự nguyện từ bỏ toàn bộ quyền thừa kế của Triệu gia, đoạn tuyệt mọi quan hệ với Triệu gia.”
“Như vậy, ít nhất ngươi còn có thể chứng minh mình không cùng Triệu gia mưu tính chia chác gia sản.”
Triệu Uyển Nhu nhìn chằm chằm phần văn thư, cả người run rẩy không ngừng. Từ nay nàng ta sẽ trắng tay. Một khi Hoàng thượng truy xét đến cùng, nàng ta sẽ bị xem là người có liên quan đến Triệu gia. Sau một hồi giằng co, nàng ta cắn mạnh đầu ngón tay.
“Ta... ta ký...”
Giọt máu đỏ tươi in xuống văn thư. Cũng là lúc nàng ta tự tay cắt đứt tất cả hy vọng cuối cùng của mình. Ta hài lòng cất văn thư đi, quay đầu nhìn Hoàng đế.
“Hoàng thượng, Triệu gia tham ô quân lương, chứng cứ phạm tội đã rõ ràng. Nhưng Thái phi và biểu muội quanh năm sống kín cổng cao tường, hẳn là đã bị Triệu gia che giấu.”
“Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng, nể tình Nhiếp Chính Vương lao khổ công cao, tha cho họ một mạng.”
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, ánh mắt âm trầm.