Nhịp Đập Sân Cầu
8 phút đọc

Chương 1

Chương 1 — Nhịp Đập Sân Cầu

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Tiếng cầu va vào mặt vợt vang lên chát chúa trong nhà thi đấu của Trung tâm Huấn luyện Cầu lông Quốc gia, hòa cùng tiếng giày cao su miết trên sàn gỗ bóng loáng. Đặng Thảo Vy lùi sát vạch cuối sân, ánh mắt găm chặt vào quả cầu đang lao tới với tốc độ mà chỉ những người luyện tập nhiều năm mới có thể phán đoán chính xác điểm rơi.

Cô bật nhảy, vung cánh tay phải với toàn bộ sức mạnh dồn từ hông lên vai, cú đập cầu chéo sân găm thẳng xuống góc sân đối phương với tốc độ khiến khán đài lác đác vài người xem nội bộ phải trầm trồ. Nhưng đối thủ của cô — người vừa được điều từ đội hình dự bị lên tập cọ xát — đã kịp thời đỡ được, đẩy cầu về phía Vy bằng một cú clear cao vọt lên tận trần nhà thi đấu.

"Ra ngoài!" trọng tài tập ngồi trên ghế cao hô lớn, chỉ tay về phía đường biên dọc.

Vy đứng sững, mồ hôi lăn dài trên trán, không giấu được vẻ không phục. "Cầu rơi sát vạch mà, sao lại tính ra ngoài được?"

"Camera chậm không có sẵn ở đây, Vy," giọng nói trầm, điềm tĩnh vang lên từ phía sân bên cạnh, nơi một buổi tập khác đang diễn ra. Trịnh Bảo Long đứng đó, tay cầm vợt buông thõng, ánh mắt nhìn sang đầy vẻ phê phán không che giấu. "Nhưng nhìn góc độ, quỹ đạo và lực đập của cậu, cầu chắc chắn đã ra ngoài vạch ít nhất năm phân. Cậu luôn đánh giá quá cao độ chính xác của những cú đập liều lĩnh như vậy."

"Ai hỏi ý kiến anh đâu?" Vy quay phắt lại, giọng gay gắt. "Tôi đang tập với đối thủ của mình, không phải với anh."

"Tôi chỉ đang nói sự thật," Long đáp, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản đến mức khiến người khác càng thêm bực bội. "Lối chơi của cậu quá thiên về cảm tính, thiếu tính toán. Một ngày nào đó, sự liều lĩnh ấy sẽ khiến cậu trả giá, không chỉ bằng điểm số mà còn bằng cả chấn thương."

"Còn lối chơi của anh thì sao?" Vy bước đến gần lưới phân cách hai sân, ánh mắt không hề nao núng trước sự điềm tĩnh gần như lạnh lùng của đối phương. "Phòng thủ đến mức rụt rè, chờ đối thủ mắc sai lầm thay vì chủ động tạo ra cơ hội. Anh chơi cầu như thể đang sợ thua hơn là muốn thắng."

Cả nhà thi đấu bỗng chốc im lặng, nhiều vận động viên trẻ đang tập luyện gần đó ngừng tay, tò mò dõi theo cuộc khẩu chiến giữa hai gương mặt sáng giá nhất của đội tuyển quốc gia — một người đang giữ vị trí số một quốc nội ở nội dung đơn nữ, một người đang là niềm hy vọng lớn nhất ở nội dung đơn nam.

"Đủ rồi, hai đứa."

Giọng nói uy nghiêm của huấn luyện viên trưởng Đỗ Anh Kiệt vang lên từ phía cửa nhà thi đấu, ngay lập tức khiến cả không gian trở nên trật tự trở lại. Ông bước vào, dáng người rắn rỏi dù đã ngoài năm mươi, ánh mắt sắc bén quét qua cả hai học trò đang đứng đối diện nhau đầy căng thẳng.

"Vy, con vào phòng y tế kiểm tra lại mắt cá chân, thầy thấy con hơi khập khiễng sau cú nhảy vừa rồi," ông ra lệnh, giọng không cho phép phản kháng. "Long, con lên phòng họp, thầy cần trao đổi vài việc quan trọng."

Vy miễn cưỡng gật đầu, liếc nhìn Long một cái đầy hậm hực trước khi bước về phía phòng y tế, tay vẫn siết chặt cán vợt như muốn trút hết cơn bực dọc còn sót lại. Long, ngược lại, chỉ khẽ cúi đầu chào thầy rồi lặng lẽ rời sân, dáng đi thẳng tắp, không một chút xáo động dù vừa trải qua cuộc đấu khẩu căng thẳng.

Tại phòng y tế nhỏ nằm cuối hành lang, bác sĩ đội tuyển kiểm tra sơ qua mắt cá chân của Vy, kết luận chỉ là căng cơ nhẹ, không đáng lo ngại. Trong lúc chờ đợi, Vy ngồi trên giường khám, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, lòng vẫn còn âm ỉ tức giận trước những lời nhận xét của Long.

"Lại cãi nhau với anh Long nữa à?"

Giọng nói quen thuộc của Phạm Ngọc Trâm vang lên từ cửa phòng y tế. Cô bước vào, dáng đi hơi khập khiễng vì vẫn đang trong quá trình phục hồi chấn thương đầu gối kéo dài suốt nửa năm qua, tay cầm một chai nước mang đến cho đàn em.

"Chị Trâm," Vy nhìn lên, gương mặt giãn ra đôi chút khi thấy người đồng đội thân thiết. "Em không nhịn được, anh ấy cứ như thể mọi cú đánh của em đều là sai lầm vậy."

"Long không sai hoàn toàn đâu," Trâm ngồi xuống cạnh Vy, giọng đầy kinh nghiệm của một vận động viên kỳ cựu đã theo nghiệp cầu lông gần mười năm. "Nhưng cách nói của cậu ấy đúng là hơi khó nghe. Long từ nhỏ đã được huấn luyện theo phong cách cực kỳ kỷ luật, chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất, một phần vì áp lực từ gia đình."

"Gia đình có truyền thống cầu lông ba đời mà, em biết," Vy đáp, giọng có phần chùng xuống. "Ông nội và bố anh ấy đều từng là huấn luyện viên đội tuyển quốc gia. Chắc áp lực phải nối tiếp truyền thống ấy không hề nhỏ."

"Đúng vậy," Trâm gật đầu, ánh mắt trở nên xa xăm. "Nhưng em cũng đừng để những lời nói ấy ảnh hưởng đến tâm lý thi đấu của mình. Lối chơi tấn công của em chính là điểm mạnh lớn nhất, đừng để bất kỳ ai khiến em nghi ngờ bản thân."

Trong khi đó, tại phòng họp nhỏ trên tầng hai, HLV Kiệt ngồi đối diện với Long, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào học trò cưng của mình.

"Con biết tại sao thầy gọi con lên đây không?" ông hỏi, giọng trầm ổn.

"Con nghĩ thầy muốn nhắc nhở con về cách nói chuyện với đồng đội," Long đáp, giọng thành thật, không hề né tránh.

"Đúng một phần," HLV Kiệt gật đầu. "Nhưng thầy cũng muốn hỏi con một điều khác. Con nghĩ sao về khả năng của Thảo Vy?"

Long trầm ngâm một lúc trước khi trả lời, ánh mắt nhìn ra cửa sổ nơi có thể thấy được toàn bộ khu vực sân tập phía dưới. "Con nghĩ, cô ấy có tài năng thiên bẩm hiếm có — tốc độ, sức mạnh, bản năng thi đấu nhạy bén. Nhưng lối chơi thiếu kỷ luật, quá dựa vào cảm tính khiến cô ấy dễ mắc sai lầm trong những thời điểm quan trọng."

"Con có nghĩ, nếu được rèn giũa đúng cách, cô ấy có thể trở thành một trong những vận động viên xuất sắc nhất của đội tuyển không?" HLV Kiệt hỏi tiếp, ánh mắt dò xét.

"Con nghĩ là có," Long đáp, không chút do dự. "Nhưng con không nghĩ mình là người phù hợp để rèn giũa điều đó. Cô ấy không thích nghe con nói, và thành thật mà nói, con cũng không giỏi trong việc truyền đạt mà không khiến người khác cảm thấy bị chỉ trích."

HLV Kiệt khẽ mỉm cười, một nụ cười khó đoán khiến Long không khỏi thắc mắc về ý nghĩa thực sự đằng sau câu hỏi vừa rồi. "Thầy chỉ hỏi thử thôi. Con về nghỉ ngơi đi, chiều nay còn buổi tập thể lực quan trọng."

Chiều hôm đó, trong buổi tập thể lực chung của toàn đội, không khí căng thẳng giữa Vy và Long vẫn còn phảng phất, dù cả hai đều cố gắng giữ khoảng cách, tránh chạm mặt trực tiếp. Vy tập trung vào bài chạy bền, đôi chân thoăn thoắt trên máy chạy, trong khi Long ở khu vực tạ đối diện, ánh mắt thỉnh thoảng lại vô thức liếc sang phía cô.

"Cậu vẫn còn giận Long à?" Đặng Thảo Nguyên, cậu em trai mười sáu tuổi của Vy, hỏi khi ghé qua trung tâm sau giờ học để xem chị tập luyện, một thói quen mà cậu vẫn duy trì mỗi khi có thời gian rảnh.

"Không hẳn là giận," Vy đáp, giọng vẫn còn chút gay gắt dù đã dịu đi nhiều. "Chỉ là khó chịu vì cách anh ấy luôn tỏ ra mình đúng, như thể chỉ có lối chơi thận trọng, tính toán mới là cách chơi đúng đắn duy nhất."

"Nhưng anh ấy cũng đâu sai hoàn toàn," Nguyên nhận xét, giọng ngây thơ nhưng không kém phần sắc sảo của một cậu thiếu niên cũng đang theo đuổi cầu lông trẻ. "Chị vẫn hay bị chấn thương nhẹ vì những pha bay người liều lĩnh mà."

"Đến cả em cũng đứng về phía anh ấy à?" Vy trừng mắt nhìn em trai, nhưng trong lòng không khỏi thừa nhận phần nào sự thật trong lời nhận xét ấy.

Buổi tối hôm đó, khi trở về căn phòng nhỏ trong khu ký túc xá dành cho vận động viên đội tuyển, Vy nằm dài trên giường, ánh mắt nhìn lên trần nhà, lòng vẫn còn vương vấn cảm giác khó chịu từ cuộc đấu khẩu ban sáng. Cô lấy điện thoại, xem lại video ghi hình buổi tập, tự mình phân tích lại cú đập cầu gây tranh cãi.

Đúng như Long nói, khi xem chậm lại, cô nhận ra cầu đã thực sự vượt ra ngoài vạch biên một khoảng nhỏ. Vy thở dài, đặt điện thoại xuống, cảm giác bực bội vì phải thừa nhận anh ta đúng còn khó chịu hơn cả việc thua một trận đấu.

"Đáng ghét thật," cô lẩm bẩm một mình, dù trong lòng không thể phủ nhận, sự chính xác đến từng chi tiết nhỏ của Long, dù khó nghe, vẫn luôn đúng đắn một cách phiền phức.

Cô kéo chăn lên, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ ấy khỏi đầu để chìm vào giấc ngủ, chuẩn bị sức lực cho một ngày tập luyện mới đầy thử thách phía trước. Nhưng trước khi thiếp đi, hình ảnh ánh mắt điềm tĩnh nhưng sắc bén của Long vẫn cứ lởn vởn mãi trong tâm trí cô, như một câu đố chưa có lời giải, khiến giấc ngủ đêm đó đến muộn hơn hẳn so với thường lệ.

Đã sao chép liên kết chương