Nhịp Đập Sân Cầu
9 phút đọc

Chương 29

Chương 29 — Nhịp Đập Sân Cầu

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Hai năm sau ngày cưới, Vy và Long tiếp tục thi đấu đỉnh cao, bảo vệ thành công vị trí trong top đầu bảng xếp hạng thế giới, đồng thời duy trì song song vai trò điều hành Học viện Nhịp Đập ngày càng phát triển lớn mạnh. Cuộc sống của cả hai trở nên bận rộn hơn bao giờ hết, nhưng cũng tràn đầy ý nghĩa và hạnh phúc trọn vẹn.

Một buổi sáng, trong lúc đang tập luyện chuẩn bị cho giải vô địch thế giới sắp tới, Vy cảm thấy cơ thể có phần khác lạ, chóng mặt nhẹ giữa buổi tập khiến Long không khỏi lo lắng.

"Em ổn chứ?" anh hỏi, vội vàng dừng bài tập, ánh mắt đầy quan tâm.

"Có lẽ em chỉ hơi mệt thôi," Vy đáp, dù bản thân cũng cảm thấy có gì đó bất thường mà cô chưa thể lý giải rõ ràng.

Theo lời khuyên của HLV Kiệt, Vy quyết định đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát trước khi tiếp tục lịch trình tập luyện. Kết quả kiểm tra mang đến một tin tức bất ngờ, khiến cả hai vợ chồng không giấu được sự xúc động tột cùng.

"Chúc mừng hai vợ chồng," bác sĩ nói, nụ cười ấm áp trên môi. "Chị đang mang thai được khoảng sáu tuần rồi."

Vy đứng sững trong giây lát, không thể tin vào những gì vừa nghe được, trước khi nước mắt hạnh phúc bắt đầu tuôn trào. Long cũng không giấu được sự bàng hoàng xen lẫn niềm vui sướng tột độ, nắm chặt tay vợ, cả hai cùng nhìn nhau trong khoảnh khắc thiêng liêng ấy.

"Chúng ta sắp làm cha mẹ rồi," Long thì thầm, giọng nghẹn ngào vì xúc động, cúi xuống hôn nhẹ lên bụng vợ đầy trìu mến.

"Em vẫn chưa hết bàng hoàng," Vy đáp, tay run run đặt lên bụng mình. "Đây là điều tuyệt vời nhất mà chúng ta có thể nhận được, ngay giữa lúc sự nghiệp đang ở đỉnh cao."

Trên đường về nhà, cả hai bàn bạc nghiêm túc về những điều chỉnh cần thiết trong sự nghiệp thi đấu. "Chúng ta sẽ cần thông báo với thầy Kiệt sớm," Long nói, giọng vẫn còn chút bối rối trước bước ngoặt lớn lao này. "Em sẽ cần tạm dừng thi đấu ít nhất là đến khi sinh xong."

"Em biết," Vy gật đầu, dù trong lòng không tránh khỏi một chút tiếc nuối khi nghĩ đến việc phải tạm gác lại sự nghiệp thi đấu đỉnh cao. "Nhưng em không hề hối tiếc. Đây là một chương mới, cũng quan trọng không kém những gì chúng ta đã đạt được trên sân đấu."

Khi biết tin, HLV Kiệt không giấu được niềm vui xen lẫn sự tiếc nuối nhẹ nhàng. "Đây là tin vui tuyệt vời nhất mà thầy nhận được trong năm nay," ông nói, ánh mắt ấm áp hiếm thấy. "Con cứ yên tâm nghỉ ngơi, chăm sóc bản thân thật tốt. Đội tuyển sẽ luôn chào đón con trở lại bất cứ khi nào con sẵn sàng."

Mẹ Vy, khi nghe tin qua điện thoại, không giấu được tiếng khóc nức nở vì hạnh phúc. "Mẹ sắp được lên chức bà ngoại rồi!" bà reo lên, giọng đầy xúc động. "Con nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức nữa nhé."

"Con sẽ cẩn thận, mẹ à," Vy đáp, cười qua làn nước mắt hạnh phúc. "Con hứa sẽ chăm sóc bản thân thật tốt để em bé được khỏe mạnh."

Ông Trịnh Bảo Sơn cũng không giấu được niềm hạnh phúc tột cùng khi biết tin sắp có cháu nội. "Đây chính là điều bố mong chờ nhất," ông nói, ôm chầm lấy cả hai vợ chồng trong niềm vui khó tả. "Bố hứa sẽ là một người ông tuyệt vời, sẽ dạy cháu chơi cầu lông ngay khi đủ tuổi."

"Bố đừng vội vàng quá," Long cười, lắc đầu trước sự háo hức của cha mình. "Để em bé chào đời an toàn trước đã, thưa bố."

Những tháng tiếp theo, Vy tạm dừng thi đấu chuyên nghiệp, dành thời gian nghỉ ngơi, chăm sóc thai kỳ trong khi vẫn tích cực tham gia điều hành Học viện Nhịp Đập từ xa. Long, dù vẫn tiếp tục thi đấu một số giải quan trọng, cũng cố gắng sắp xếp thời gian ở bên vợ nhiều nhất có thể trong giai đoạn quan trọng này.

"Anh có sợ không, khi nghĩ đến việc sắp làm bố?" Vy hỏi trong một buổi tối yên bình, khi cả hai cùng nằm trên giường, tay Long đặt nhẹ lên bụng vợ để cảm nhận những cử động đầu tiên của em bé.

"Có chứ," Long thành thật đáp, nụ cười ấm áp hiện rõ. "Nhưng tôi cũng háo hức hơn bất kỳ điều gì khác. Tôi tin, với tình yêu mà cả hai chúng ta dành cho nhau, chúng ta sẽ trở thành những bậc cha mẹ tuyệt vời."

"Tôi cũng tin như vậy," Vy đáp, tựa đầu vào vai chồng, lòng tràn đầy sự bình yên và hạnh phúc trước chương mới đầy ý nghĩa đang chờ đợi cả gia đình nhỏ của họ.

Trong suốt thai kỳ, Vy vẫn tiếp tục đến thăm Học viện Nhịp Đập đều đặn, dù không còn trực tiếp tham gia huấn luyện, nhưng vẫn dành thời gian trò chuyện, động viên tinh thần các học viên trẻ. Cô đặc biệt gắn bó với cậu bé đã hỏi cô trong buổi lễ khánh thành, giờ đây đã trở thành một trong những học viên xuất sắc nhất của học viện.

"Chị Vy ơi, khi nào chị sinh em bé vậy ạ?" cậu bé hỏi trong một lần Vy ghé thăm, ánh mắt tò mò đầy trong sáng.

"Còn khoảng ba tháng nữa thôi," Vy cười, xoa nhẹ bụng mình. "Sao vậy, em muốn làm gì cho em bé của chị à?"

"Em muốn tặng em bé một chiếc vợt cầu lông nhỏ," cậu bé đáp, giọng đầy nghiêm túc ngây thơ. "Để sau này em bé cũng có thể trở thành nhà vô địch giống chị và anh Long."

Câu nói ngây thơ ấy khiến Vy không kìm được nụ cười ấm áp, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của những gì cô và Long đã cùng nhau xây dựng — không chỉ là một học viện đào tạo vận động viên, mà còn là một cộng đồng đầy tình yêu thương, nơi những đứa trẻ học được cách quan tâm, chia sẻ với nhau.

Tháng thứ bảy của thai kỳ, Trâm cùng đội ngũ huấn luyện viên của học viện tổ chức một buổi tiệc nhỏ chào đón em bé sắp chào đời, với sự tham gia của tất cả các học viên đang theo học. Các em tự tay làm những món quà nhỏ, vẽ tranh, viết những lời chúc đáng yêu gửi đến em bé chưa chào đời.

"Chị chưa từng nghĩ, mình lại được đón nhận nhiều tình cảm ấm áp đến vậy từ những đứa trẻ mà chị chỉ mới quen biết trong thời gian ngắn," Vy chia sẻ với Trâm, không giấu được sự xúc động trước tấm lòng của các em học viên.

"Đó là vì em đã cho các em ấy nhiều hơn một môn thể thao để theo đuổi," Trâm đáp, ánh mắt đầy sự trân trọng. "Em đã cho các em ấy niềm tin, và các em đang đáp lại bằng chính tình yêu thương chân thành của mình."

Những tháng cuối thai kỳ trôi qua trong sự chăm sóc chu đáo từ cả gia đình hai bên. Mẹ Vy chuyển hẳn lên sống cùng vợ chồng con gái để tiện chăm sóc, trong khi ông Trịnh Bảo Sơn cũng thường xuyên ghé thăm, mang theo đủ loại sách về nuôi dạy con cái mà ông đã dày công nghiên cứu.

"Bố chuẩn bị kỹ quá đấy," Long cười khi thấy bố mang đến cả một chồng sách dày cộp. "Con tưởng bố chỉ cần kinh nghiệm nuôi dạy con là đủ rồi chứ."

"Mỗi thế hệ đều có những phương pháp nuôi dạy con khác nhau," ông Sơn đáp, nghiêm túc. "Bố muốn đảm bảo mình sẽ là một người ông thực sự hữu ích, không chỉ biết cưng chiều cháu mà thôi."

Cả nhà cùng bật cười trước sự chu đáo đáng yêu ấy, không khí ấm áp, đầy ắp tình yêu thương bao trùm khắp căn nhà nhỏ, chuẩn bị chào đón thành viên mới sắp sửa ra đời trong tình yêu thương trọn vẹn của cả một đại gia đình.

Đến tuần thứ ba mươi chín của thai kỳ, vào một đêm mưa nhẹ, Vy bắt đầu có dấu hiệu chuyển dạ. Long, dù đã chuẩn bị tâm lý từ nhiều tuần trước, vẫn không tránh khỏi sự luống cuống khi vội vã đưa vợ đến bệnh viện, tay run run trong lúc lái xe.

"Anh bình tĩnh lại đi," Vy nói, dù chính cô cũng đang phải hít thở sâu để vượt qua từng cơn đau, giọng vẫn cố gắng giữ vẻ hài hước để trấn an chồng. "Em cần anh tỉnh táo để đưa em đến bệnh viện an toàn chứ không phải gặp tai nạn giữa đường đâu."

"Anh xin lỗi, anh chỉ hơi hồi hộp thôi," Long đáp, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nắm chặt tay vợ mỗi khi có thể trong lúc vẫn tập trung lái xe.

Tại bệnh viện, cả gia đình hai bên nhanh chóng có mặt, cùng nhau chờ đợi trong hồi hộp suốt nhiều giờ đồng hồ. Mẹ Vy không ngừng đi lại trong hành lang, trong khi ông Trịnh Bảo Sơn cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh dù ánh mắt cũng không giấu được sự lo lắng.

Sau gần tám tiếng đồng hồ chuyển dạ đầy gian nan, tiếng khóc chào đời của một bé gái vang lên, xóa tan mọi lo lắng, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc vỡ òa không thể diễn tả bằng lời. Long, được phép vào phòng sinh ngay sau đó, không kìm được nước mắt khi lần đầu tiên được ôm con gái nhỏ bé trong vòng tay.

"Con chào đời rồi, Vy à," anh nói, giọng nghẹn ngào vì xúc động tột cùng, cẩn thận đặt con vào vòng tay vợ đang mệt lả nhưng tràn đầy hạnh phúc.

Vy ôm chặt con gái nhỏ vào lòng, nước mắt hạnh phúc lăn dài không ngừng. "Chào con, con gái của mẹ," cô thì thầm, giọng đầy yêu thương. "Mẹ đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi."

Cả gia đình hai bên ùa vào phòng ngay sau đó, không giấu được niềm hạnh phúc tột cùng khi lần đầu tiên được nhìn thấy thành viên mới của đại gia đình. Mẹ Vy ôm chầm lấy cháu ngoại, nước mắt không ngừng tuôn rơi vì xúc động, trong khi ông Trịnh Bảo Sơn cũng không giấu được nụ cười rạng rỡ hiếm khi xuất hiện trên gương mặt nghiêm nghị thường ngày.

"Con đặt tên gì cho cháu vậy?" mẹ Vy hỏi, giọng vẫn còn run vì xúc động.

Vy và Long trao nhau ánh mắt đầy ý nghĩa trước khi Long lên tiếng, giọng đầy tự hào. "Chúng con đặt tên con là Trịnh Đặng Minh Châu, thưa mẹ — Minh Châu, viên ngọc sáng, kết hợp cả hai dòng họ, đánh dấu sự khởi đầu của một thế hệ mới trong gia đình chúng con."

Đã sao chép liên kết chương