Chương 10
Chương 10 — Nhịp Đập Sân Cầu
Một tuần trước khi lên đường tham dự vòng loại Olympic khu vực, đội tuyển tổ chức buổi tập cuối cùng có tính chất tổng duyệt, với sự tham dự của toàn thể ban huấn luyện cùng đại diện liên đoàn cầu lông quốc gia đến quan sát và động viên tinh thần trước chuyến thi đấu quan trọng.
Vy và Long thi đấu giao hữu với một cặp đôi khác trong đội, thể hiện toàn bộ những gì họ đã xây dựng được suốt hơn hai tháng tập luyện cùng nhau. Màn trình diễn của cả hai khiến tất cả những người có mặt đều không giấu được sự ấn tượng — từ những cú đập cầu uy lực của Vy đến khả năng phòng thủ chắc chắn, phản công chính xác của Long, tất cả hòa quyện thành một tổng thể hoàn hảo.
"Đây chính xác là những gì tôi hy vọng được chứng kiến," đại diện liên đoàn nhận xét với HLV Kiệt sau buổi tập, giọng đầy hài lòng. "Cặp đôi này hoàn toàn có tiềm năng mang về thành tích tốt tại vòng loại, thậm chí có thể tạo bất ngờ lớn hơn nữa."
Buổi tối sau buổi tổng duyệt, cả đội tổ chức một bữa tiệc nhỏ để động viên tinh thần trước chuyến đi. Không khí vui vẻ, ấm áp bao trùm khắp phòng sinh hoạt chung, mọi người cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đáng nhớ trong suốt quá trình chuẩn bị.
Trâm cũng có mặt tại bữa tiệc, dù tâm trạng vẫn còn nặng nề sau những đêm mất ngủ vì suy nghĩ miên man. Cô cố gắng tỏ ra vui vẻ, hòa nhập cùng không khí chung, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn không giấu được sự u ám khi nhìn về phía Vy và Long đang trò chuyện vui vẻ cùng nhau.
"Chị Trâm, chị không vui à?" Vy hỏi khi tình cờ ngồi cạnh Trâm, nhận thấy vẻ mặt không hoàn toàn thoải mái của chị.
"Chị vui mà," Trâm đáp, cố gắng nở nụ cười gượng gạo. "Chỉ là hơi tiếc nuối vì không thể cùng cả đội lên đường thi đấu lần này thôi."
"Chị sẽ sớm quay lại thi đấu thôi," Vy an ủi, giọng chân thành. "Em tin chị sẽ hồi phục hoàn toàn."
Trâm gật đầu, không muốn để lộ thêm những cảm xúc phức tạp đang giằng xé trong lòng trước sự chân thành ấy. Cô rời khỏi bàn tiệc sớm hơn dự định, viện cớ mệt mỏi cần nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, trong lúc dọn dẹp khu vực sân tập, Trâm tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai vận động viên nữ khác trong đội, những người không hề biết cô đang ở gần đó.
"Cậu có nghĩ chị Trâm sẽ ghen tị không?" một người hỏi. "Dù sao vị trí của chị ấy giờ cũng bị Vy thay thế hoàn toàn rồi."
"Chắc có chứ," người kia đáp. "Tôi nghe nói, trước khi chấn thương, chị Trâm và anh Long thân thiết lắm. Giờ nhìn Vy và Long như vậy, chắc chị ấy khó chịu lắm."
Những lời bàn tán vô tình ấy như đổ thêm dầu vào ngọn lửa bất an đang âm ỉ cháy trong lòng Trâm suốt nhiều ngày qua. Cô đứng lặng người, nắm chặt cây chổi trong tay, cảm giác tủi thân và bất lực dâng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Buổi chiều hôm đó, trong lúc tình cờ gặp một vài phóng viên thể thao đến phỏng vấn trước chuyến thi đấu, Trâm, trong lúc tâm trạng không ổn định, đã buột miệng chia sẻ vài lời nhận xét thiếu suy nghĩ về cặp đôi Vy — Long, ngụ ý rằng sự kết hợp giữa họ có phần vội vàng, thiếu nền tảng vững chắc so với những gì cô từng xây dựng cùng Long trong ba năm qua.
"Tôi không phủ nhận họ có tài năng," Trâm nói với phóng viên, giọng có phần cay đắng không kiểm soát được. "Nhưng ba năm gắn bó không thể nào so sánh được với vài tháng ngắn ngủi. Tôi hy vọng họ sẽ không khiến đội tuyển thất vọng vì những quyết định vội vàng."
Lời nhận xét ấy, dù không hoàn toàn ác ý, nhưng khi được đăng tải trên một bài báo thể thao vài ngày sau đó, đã bị cắt ghép và phóng đại theo hướng tiêu cực hơn nhiều, tạo nên một làn sóng dư luận trái chiều ngay trước thềm chuyến đi quan trọng của cả đội, gieo rắc những hạt giống nghi ngờ đầu tiên vào tâm lý vốn đang rất cần sự vững vàng của Vy và Long.
Ngay khi bài báo được đăng tải, tiêu đề giật gân "Cựu đối tác của Trịnh Bảo Long: Cặp đôi mới thiếu nền tảng vững chắc" nhanh chóng lan truyền trên các diễn đàn cầu lông, thu hút hàng loạt bình luận trái chiều từ người hâm mộ. Một số người bênh vực cặp đôi mới, chỉ ra những thành tích ấn tượng họ đã đạt được; số khác lại tỏ ra hoài nghi, đồng tình với quan điểm của Trâm.
Phong, người luôn theo dõi sát sao các thông tin liên quan đến đội tuyển trên mạng xã hội, là người đầu tiên phát hiện ra bài báo, vội vàng chạy đến tìm Vy và Long đang tập luyện tại sân.
"Hai người xem cái này đi," Phong nói, giọng đầy lo lắng, đưa điện thoại cho cả hai xem bài báo đang gây xôn xao.
Vy đọc lướt qua bài báo, cảm giác như có ai đó vừa dội một gáo nước lạnh xuống tinh thần đang hừng hực khí thế của cô. "Chị Trâm nói những điều này thật sao?" cô hỏi, giọng không giấu được sự tổn thương.
Long cũng đọc qua, gương mặt trầm xuống đáng kể. "Tôi không nghĩ chị ấy có ý xấu," anh nói, cố gắng giữ bình tĩnh dù trong lòng cũng không tránh khỏi cảm giác bị phản bội. "Nhưng lời nói này chắc chắn sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý của cả đội ngay trước chuyến đi."
HLV Kiệt, khi biết tin, ngay lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn với toàn đội, gương mặt nghiêm nghị hiếm khi bộc lộ đến vậy. "Thầy đã đọc bài báo," ông nói, giọng trầm nhưng đầy quyền uy. "Thầy sẽ liên hệ trực tiếp với tòa soạn để làm rõ vấn đề. Nhưng điều quan trọng nhất bây giờ là các con không được để những lời bàn tán bên ngoài ảnh hưởng đến sự tập trung cần thiết cho vòng loại sắp tới."
"Thầy có định nói chuyện với chị Trâm không ạ?" Vy hỏi, giọng vẫn còn chút run rẩy vì tổn thương.
"Thầy sẽ nói chuyện với Trâm," HLV Kiệt gật đầu, ánh mắt phức tạp. "Nhưng thầy cũng muốn nhắc các con, đằng sau mỗi lời nói thiếu suy nghĩ, đôi khi ẩn chứa những nỗi đau mà chúng ta chưa thực sự thấu hiểu hết."
Buổi tối hôm đó, Vy ngồi một mình trong phòng, lòng đầy những suy nghĩ rối bời. Cô không thể hiểu tại sao người chị mà cô luôn tin tưởng, coi trọng lại có thể nói ra những lời khiến cô tổn thương đến vậy, ngay trước một chuyến đi quan trọng nhất trong sự nghiệp của cô từ trước đến nay.
Long ghé qua phòng cô, mang theo một tách trà nóng, ánh mắt đầy lo lắng khi thấy vẻ mặt buồn bã của Vy. "Cậu ổn chứ?" anh hỏi, ngồi xuống cạnh cô.
"Tôi không biết," Vy đáp thành thật, giọng nhỏ lại. "Tôi cứ nghĩ chị Trâm coi tôi như em gái, nhưng có lẽ, tôi đã hiểu sai hoàn toàn về mối quan hệ giữa chúng tôi."
"Tôi không nghĩ chị ấy thực sự có ý đó," Long nói, giọng cố gắng trấn an dù chính anh cũng không hoàn toàn chắc chắn. "Có lẽ, chị ấy đang phải đối mặt với những khó khăn riêng mà chúng ta chưa hiểu hết. Nhưng dù thế nào, chúng ta không thể để điều này ảnh hưởng đến mục tiêu quan trọng nhất phía trước."
"Anh nói đúng," Vy gật đầu, cố gắng lấy lại tinh thần. "Chúng ta còn cả một vòng loại Olympic đang chờ đợi phía trước. Tôi không thể để bất kỳ điều gì làm lung lay quyết tâm của mình lúc này."
Long nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định. "Dù chuyện gì xảy ra, tôi vẫn luôn ở đây, sát cánh cùng cậu," anh nói, giọng đầy chắc chắn, xua tan phần nào nỗi bất an đang cuộn trào trong lòng Vy trước những thử thách bất ngờ vừa ập đến ngay trước ngưỡng cửa quan trọng nhất của cả hành trình.
Sáng hôm sau, đúng như đã hứa, HLV Kiệt tìm gặp Trâm riêng tại văn phòng nhỏ của ban huấn luyện. Ông ngồi đối diện với cô, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa đầy sự thấu hiểu của một người đã dìu dắt Trâm từ những ngày đầu bước chân vào đội tuyển.
"Con có biết bài báo ấy đã gây ảnh hưởng thế nào đến tâm lý của Vy và Long không?" ông hỏi, giọng trầm nhưng không hề gay gắt.
Trâm cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt thầy. "Con xin lỗi, thưa thầy. Con không có ý định để những lời nói ấy bị đăng tải theo cách đó. Con chỉ... con đã có một khoảnh khắc yếu lòng."
"Thầy hiểu, con đang trải qua giai đoạn khó khăn," HLV Kiệt nói, giọng dịu lại. "Chấn thương, nỗi lo sợ về tương lai sự nghiệp, tất cả đều là những gánh nặng không hề nhỏ. Nhưng con cần hiểu, những lời nói thiếu suy nghĩ có thể gây tổn thương sâu sắc đến những người không hề có lỗi trong hoàn cảnh của con."
"Con biết, thưa thầy," Trâm đáp, giọng nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu rơi. "Con sẽ xin lỗi Vy và Long. Con không muốn mối quan hệ của tụi con bị rạn nứt vì một phút nông nổi của con."
"Đó là điều đúng đắn nên làm," HLV Kiệt gật đầu, ánh mắt dịu dàng hơn. "Thầy cũng muốn con biết, thầy đang cân nhắc một vai trò mới cho con trong đội — không chỉ là trợ lý tạm thời, mà là một vị trí chính thức trong ban huấn luyện trẻ, nơi kinh nghiệm của con có thể được phát huy theo một cách hoàn toàn khác."
Lời đề nghị bất ngờ ấy khiến Trâm sững người, một tia hy vọng nhỏ nhoi bắt đầu le lói giữa những u ám đang bao trùm tâm trí cô suốt nhiều ngày qua. "Thầy... thầy thực sự nghĩ con phù hợp với vai trò đó sao?" cô hỏi, giọng vẫn còn run rẩy vì xúc động.
"Thầy tin con có tố chất của một huấn luyện viên giỏi," HLV Kiệt đáp, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt nghiêm nghị. "Nhưng trước tiên, con cần giải quyết ổn thỏa chuyện với Vy và Long đã."