Nhịp Đập Sân Cầu
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Nhịp Đập Sân Cầu

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sáu tháng sau chiến thắng lịch sử tại Olympic, Vy và Long chính thức bước vào giai đoạn chuẩn bị cho lễ cưới, sau khi mùa giải quốc tế cuối năm khép lại với thêm hai danh hiệu vô địch nữa được bổ sung vào bộ sưu tập thành tích đáng nể của cặp đôi. Lịch trình thi đấu bận rộn tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho những ngày tháng chuẩn bị đầy hạnh phúc.

"Em nghĩ chúng ta nên tổ chức lễ cưới ở đâu?" Vy hỏi trong một buổi tối cả hai cùng ngồi lên kế hoạch, cuốn sổ tay ghi chú đã kín đặc những ý tưởng.

"Anh nghĩ, không có nơi nào ý nghĩa hơn bằng chính bờ biển quê em," Long đáp, nắm tay cô đầy trìu mến. "Nơi đó đã chứng kiến biết bao khoảnh khắc quan trọng trong hành trình của chúng ta, từ lần đầu tiên em chia sẻ về bố, đến lời tỏ tình đầu tiên."

Ý tưởng ấy khiến Vy không giấu được sự xúc động. "Em thích ý tưởng đó lắm," cô nói, mắt ngấn lệ vì cảm động. "Được tổ chức đám cưới ngay tại quê hương, nơi bố em có thể dõi theo từ đâu đó, sẽ là điều ý nghĩa nhất."

Cả hai gia đình nhanh chóng thống nhất về địa điểm, cùng nhau bắt tay vào công tác chuẩn bị chu đáo cho ngày trọng đại. Mẹ Vy, dù ban đầu có phần lo lắng về việc tổ chức một đám cưới quy mô lớn tại vùng quê nhỏ, nhưng với sự hỗ trợ nhiệt tình từ gia đình họ Trịnh, mọi khâu chuẩn bị dần trở nên suôn sẻ hơn nhiều so với dự kiến.

"Bác đừng lo lắng về chi phí," ông Trịnh Bảo Sơn nói trong một buổi họp bàn giữa hai gia đình, giọng chân thành. "Đây là ngày trọng đại của cả hai đứa, chúng ta sẽ cùng nhau lo liệu chu đáo nhất có thể."

"Tôi cảm ơn anh nhiều lắm," mẹ Vy đáp, không giấu được sự cảm động trước sự chu đáo ấy. "Tôi chưa từng nghĩ, con gái tôi lại may mắn có được một gia đình chồng tốt bụng đến vậy."

Trong lúc chuẩn bị cho đám cưới, Vy vẫn duy trì công việc với vai trò đại sứ chương trình phát triển cầu lông cộng đồng, thường xuyên đến thăm các trung tâm huấn luyện trẻ ở nhiều tỉnh thành khác nhau. Long cũng tích cực tham gia các hoạt động huấn luyện cho thế hệ vận động viên trẻ, chia sẻ kinh nghiệm quý báu mà anh đã tích lũy được qua hành trình đầy ấn tượng vừa qua.

Một buổi chiều, trong lúc ghé thăm trung tâm huấn luyện cũ để hướng dẫn một nhóm vận động viên trẻ, Vy tình cờ gặp lại Trâm, giờ đây đã chính thức đảm nhận vai trò huấn luyện viên trưởng đội tuyển trẻ quốc gia sau nhiều tháng nỗ lực không ngừng nghỉ trong vai trò mới.

"Chị Trâm!" Vy reo lên đầy vui mừng khi nhìn thấy người chị, người bạn thân thiết đã đồng hành cùng cô suốt cả hành trình đầy ý nghĩa vừa qua.

"Vy!" Trâm đáp lại, ôm chầm lấy đàn em trong niềm vui hội ngộ. "Chị vừa nghe tin về đám cưới sắp tới của hai em, chúc mừng nhé!"

"Cảm ơn chị," Vy cười, không giấu được sự xúc động. "Em rất mong chị có thể đến dự, chị là một phần quan trọng trong câu chuyện của tụi em mà."

"Chị chắc chắn sẽ đến," Trâm đáp, giọng đầy chân thành. "Nhân tiện, chị muốn khoe với em một điều — đội tuyển trẻ mà chị đang huấn luyện vừa giành được huy chương vàng tại giải vô địch trẻ Đông Nam Á tuần trước."

"Thật tuyệt vời!" Vy không giấu được niềm vui trước tin tức ấy. "Em luôn tin, chị sẽ trở thành một huấn luyện viên xuất sắc."

"Cảm ơn em, vì đã luôn tin tưởng vào chị, ngay cả trong những thời điểm khó khăn nhất," Trâm đáp, ánh mắt đầy sự trân trọng. "Câu chuyện của em và Long đã truyền cảm hứng cho chị rất nhiều trong hành trình tìm lại chính mình sau chấn thương."

Cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy khiến Vy cảm thấy ấm lòng trước sự trưởng thành của người chị từng trải qua giai đoạn khó khăn nhất trong sự nghiệp. Cô rời trung tâm huấn luyện với một nụ cười rạng rỡ, lòng tràn đầy biết ơn trước tất cả những con người đã đồng hành cùng mình suốt cả hành trình đầy ý nghĩa này.

Buổi tối hôm đó, khi kể lại cuộc gặp gỡ ấy cho Long nghe, anh cũng không giấu được sự vui mừng. "Tôi luôn tin, chị Trâm sẽ tìm được con đường phù hợp với bản thân," anh nói, ánh mắt đầy sự ấm áp. "Thật tuyệt khi thấy chị ấy đã thực sự tỏa sáng trong vai trò mới."

Những ngày tiếp theo, công tác chuẩn bị cho đám cưới diễn ra tất bật nhưng đầy niềm vui. Vy cùng mẹ và vài người bạn thân thiết dành những buổi cuối tuần hiếm hoi để lựa chọn váy cưới, trang trí, cùng thực đơn tiệc cưới sẽ kết hợp cả những món ăn đặc sản quê hương Vy lẫn những món ăn quen thuộc mà gia đình họ Trịnh yêu thích.

"Em định chọn tông màu gì cho lễ cưới?" Minh — một người bạn thân thiết mới quen trong quá trình làm việc tại chương trình phát triển cộng đồng — hỏi khi cả nhóm cùng xem qua catalogue váy cưới.

"Tôi nghĩ tông xanh dương nhạt, giống màu biển quê tôi," Vy đáp, ánh mắt lấp lánh khi ngắm nhìn một mẫu váy đơn giản nhưng thanh lịch. "Đó cũng là nơi Long và tôi đã có nhiều kỷ niệm đẹp nhất."

"Lãng mạn thật đấy," người bạn cười, không giấu được sự ngưỡng mộ trước câu chuyện tình yêu đầy cảm hứng của cặp đôi nổi tiếng này.

Trong khi đó, Phong — người bạn thân thiết nhất của Long suốt cả hành trình vừa qua — được giao trọng trách tổ chức buổi tiệc độc thân bất ngờ dành cho chú rể tương lai. Cậu huy động cả nhóm đồng đội trong đội tuyển cùng chung tay chuẩn bị một buổi tối đáng nhớ, đầy ắp những kỷ niệm và tiếng cười.

"Tao đã lên kế hoạch hết rồi," Phong thông báo với Long qua điện thoại, giọng đầy bí ẩn pha lẫn hào hứng. "Mày cứ yên tâm chuẩn bị tinh thần cho lễ cưới, phần chào mừng cuộc sống độc thân sắp kết thúc để tao lo."

"Cảm ơn cậu nhiều lắm," Long cười, cảm động trước sự nhiệt tình của người bạn đã đồng hành cùng anh từ những ngày đầu bước chân vào đội tuyển quốc gia.

Song song với việc chuẩn bị đám cưới, ông Trịnh Bảo Sơn, với tất cả kinh nghiệm và tâm huyết tích lũy suốt cả sự nghiệp huấn luyện lâu dài của mình, cũng âm thầm chuẩn bị một món quà đặc biệt dành cho cả hai — ông quyết định xây dựng một học viện cầu lông nhỏ ngay tại quê hương Vy, nhằm tạo điều kiện cho trẻ em vùng biển nghèo có cơ hội tiếp cận với môn thể thao này ngay từ nhỏ, mà không cần phải rời xa quê hương như Vy đã từng làm.

"Con muốn con và Vy cùng đứng tên điều hành học viện này sau khi kết thúc sự nghiệp thi đấu đỉnh cao," ông nói với Long trong một buổi trò chuyện riêng. "Đây sẽ là di sản ý nghĩa nhất mà cả gia đình mình để lại cho thế hệ sau, không chỉ là những tấm huy chương."

Khi biết tin về dự định ý nghĩa này, Vy không giấu được sự xúc động sâu sắc. "Con chưa từng dám mơ đến một điều tuyệt vời đến thế," cô nói, mắt ngấn lệ khi Long kể lại toàn bộ câu chuyện cho cô nghe. "Đây sẽ là cách ý nghĩa nhất để những đứa trẻ có hoàn cảnh như em ngày xưa có cơ hội theo đuổi ước mơ mà không phải chịu quá nhiều thiệt thòi."

"Đó cũng chính xác là điều bố tôi luôn mong muốn," Long đáp, nắm chặt tay cô đầy trìu mến. "Câu chuyện của em đã truyền cảm hứng cho cả gia đình tôi theo những cách mà chúng tôi chưa từng tưởng tượng ra trước đây."

Đúng ba tuần trước ngày cưới chính thức, cả gia đình cùng nhau tổ chức lễ dạm ngõ trang trọng tại quê hương Vy, đánh dấu bước chuẩn bị cuối cùng trước khi bước vào ngày trọng đại. Buổi lễ diễn ra ấm cúng, giản dị nhưng đong đầy tình cảm chân thành giữa hai gia đình đã gắn kết bền chặt suốt hơn một năm qua, kể từ ngày đầu tiên hai đứa con của họ tình cờ được ghép cặp thi đấu cùng nhau.

"Chúng tôi xin phép được chính thức xin phép gia đình bên nhà gái, cho phép cháu Long được kết duyên cùng cháu Vy," ông Trịnh Bảo Sơn phát biểu trang trọng trước sự chứng kiến của cả hai gia đình. "Chúng tôi tin, hai cháu sẽ cùng nhau xây dựng một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, viên mãn, tiếp tục viết nên những chương mới đầy ý nghĩa của câu chuyện đã bắt đầu từ chính sân đấu cầu lông."

Mẹ Vy đáp lại bằng những lời chúc phúc chân thành, không giấu được niềm xúc động khi chính thức đồng ý gả con gái mình cho gia đình đã yêu thương, trân trọng con bé suốt cả một hành trình dài. Sau nghi thức chính, cả hai gia đình cùng nhau dùng bữa cơm thân mật, trò chuyện rôm rả về những chi tiết cuối cùng cho lễ cưới sắp diễn ra.

"Con cảm thấy như một giấc mơ vậy," Vy thì thầm với Long giữa bữa tiệc, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. "Chỉ còn ba tuần nữa thôi là chúng ta sẽ chính thức trở thành vợ chồng."

"Và tôi tin, đây sẽ là khởi đầu đẹp nhất cho chương tiếp theo trong cuộc đời chúng ta," Long đáp, siết nhẹ tay cô dưới bàn tiệc, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và niềm tin vào một tương lai tươi sáng đang rộng mở phía trước cho cả hai, một tương lai mà cả hai đã cùng nhau nỗ lực không ngừng nghỉ để có thể chạm tới.

Đã sao chép liên kết chương