Nhịp Đập Sân Cầu
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Nhịp Đập Sân Cầu

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Một tháng trước ngày khai mạc Olympic, đoàn thể thao Việt Nam chính thức công bố danh sách vận động viên tham dự, trong đó Vy và Long được vinh danh là một trong những gương mặt sáng giá nhất, mang theo kỳ vọng lớn lao của cả nước về khả năng tranh chấp huy chương ở nội dung đôi nam nữ.

Buổi lễ công bố diễn ra trang trọng tại trụ sở Ủy ban Olympic quốc gia, với sự tham dự của đông đảo quan chức thể thao, giới truyền thông và cả những nhà tài trợ quan trọng. Vy và Long đứng trên sân khấu, khoác trên mình bộ trang phục thi đấu chính thức của đoàn thể thao Việt Nam, cảm nhận rõ trọng trách lớn lao đang đặt trên vai.

"Đây là khoảnh khắc mà tôi chưa từng dám mơ tới khi còn là một cô bé nghèo lớn lên ở vùng biển nhỏ," Vy chia sẻ trong bài phát biểu ngắn tại buổi lễ, giọng đầy xúc động. "Tôi muốn cảm ơn tất cả mọi người đã tin tưởng, ủng hộ tôi trong suốt hành trình đầy gian nan nhưng cũng vô cùng ý nghĩa này."

Sau buổi lễ công bố, cả đội bước vào giai đoạn tập luyện cường độ cao nhất, tận dụng từng ngày còn lại để hoàn thiện mọi khía cạnh chuyên môn trước khi chính thức bước vào đấu trường Olympic. HLV Kiệt cùng ban huấn luyện xây dựng một kế hoạch chi tiết đến từng ngày, kết hợp giữa tập luyện kỹ thuật, chiến thuật, thể lực và cả những buổi nghỉ ngơi phục hồi hợp lý.

Một buổi chiều, trong lúc đang tập luyện, Long bất ngờ cảm thấy đau nhói ở vùng đầu gối sau một pha di chuyển đột ngột. Anh cố gắng che giấu cơn đau, tiếp tục hoàn thành bài tập, nhưng Vy, với sự nhạy bén của một người luôn quan tâm sâu sắc đến đối tác của mình, nhanh chóng nhận ra sự bất thường.

"Anh bị đau à?" cô hỏi, dừng ngay bài tập, ánh mắt đầy lo lắng.

"Không có gì nghiêm trọng," Long đáp, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường dù cơn đau vẫn còn âm ỉ. "Chỉ là hơi căng cơ thôi."

Nhưng Vy không dễ dàng bị thuyết phục, kiên quyết yêu cầu anh đến gặp bác sĩ đội tuyển để kiểm tra kỹ lưỡng. Sau khi thăm khám, bác sĩ kết luận đây là dấu hiệu viêm gân nhẹ ở đầu gối, có thể do cường độ tập luyện quá cao trong thời gian gần đây, cần được nghỉ ngơi và điều trị kịp thời để tránh biến chứng nghiêm trọng hơn.

"Chỉ còn một tháng nữa là Olympic, nếu chấn thương trở nặng..." Vy không giấu được sự lo lắng khi nghe kết quả chẩn đoán, nỗi ám ảnh về chấn thương của Trâm trước đây lại ùa về trong tâm trí cô.

"Đây chỉ là dấu hiệu ban đầu, chưa nghiêm trọng," bác sĩ trấn an. "Nếu nghỉ ngơi và điều trị đúng cách trong khoảng một tuần, tình trạng sẽ hoàn toàn ổn định trở lại."

HLV Kiệt, khi nhận được báo cáo, lập tức điều chỉnh lại giáo án, giảm tải cường độ tập luyện cho Long trong khi vẫn duy trì lịch trình phù hợp cho Vy tập luyện cá nhân. "Chúng ta không thể mạo hiểm với chấn thương ngay lúc này," ông nói, giọng nghiêm túc. "Dù chỉ còn một tháng, sức khỏe của các con vẫn phải là ưu tiên hàng đầu."

Trong tuần Long phải hạn chế vận động mạnh, Vy dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để ở bên cạnh, hỗ trợ anh trong các bài tập phục hồi nhẹ nhàng theo đúng phác đồ điều trị. "Cậu không cần phải lo lắng cho tôi nhiều đến vậy đâu," Long nói trong một buổi chiều, khi thấy Vy tất bật chuẩn bị túi đá lạnh để chườm đầu gối cho anh.

"Tôi không thể không lo lắng được," Vy đáp, giọng đầy chân thành. "Anh là đối tác của tôi, là người tôi yêu thương. Nhìn anh đau đớn, tôi cũng cảm thấy đau lòng không kém."

Long mỉm cười, nắm nhẹ tay cô. "Cảm ơn cậu, vì luôn ở bên cạnh chăm sóc tôi như vậy. Tôi hứa sẽ nhanh chóng hồi phục để không làm ảnh hưởng đến quá trình chuẩn bị chung của cả hai."

Trong lúc Long tạm nghỉ tập luyện cường độ cao, ông Trịnh Bảo Sơn cũng dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện, động viên tinh thần con trai. "Con đừng quá lo lắng," ông nói trong một buổi thăm hỏi. "Chấn thương nhẹ như thế này là điều bình thường trong quá trình tập luyện cường độ cao. Điều quan trọng là con biết lắng nghe cơ thể mình, không cố gắng quá sức."

"Con chỉ sợ, thời gian nghỉ ngơi này sẽ ảnh hưởng đến sự ăn ý mà tụi con đã dày công xây dựng," Long chia sẻ, giọng vẫn còn chút lo lắng.

"Bố tin, sự ăn ý thực sự không dễ dàng mất đi chỉ sau một tuần nghỉ ngơi ngắn ngủi," ông Sơn đáp, ánh mắt đầy sự an ủi. "Nhất là khi cả hai con đã cùng nhau xây dựng nó trên nền tảng của tình yêu và sự thấu hiểu sâu sắc, không chỉ đơn thuần là kỹ thuật thi đấu."

Đúng như dự đoán của bác sĩ, sau một tuần nghỉ ngơi và điều trị tích cực, đầu gối của Long hồi phục hoàn toàn, không để lại bất kỳ di chứng nào. Anh quay trở lại tập luyện với tinh thần hăng hái, quyết tâm bù đắp lại khoảng thời gian đã mất.

"Chào mừng anh trở lại," Vy nói, nụ cười rạng rỡ khi thấy Long xuất hiện tại sân tập, sẵn sàng cho buổi tập đầu tiên sau khi hồi phục.

"Cảm ơn cậu đã luôn ở bên cạnh, chăm sóc tôi suốt tuần qua," Long đáp, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. "Bây giờ, chúng ta hãy cùng nhau dồn hết tâm huyết cho những ngày cuối cùng trước khi lên đường."

Buổi tập đầu tiên sau khi Long hồi phục diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi, sự ăn ý giữa hai người dường như không hề bị ảnh hưởng bởi thời gian gián đoạn ngắn ngủi, minh chứng rõ ràng cho những gì ông Trịnh Bảo Sơn đã từng chia sẻ.

Hai tuần cuối cùng trước ngày lên đường, HLV Kiệt tổ chức một buổi tập trận giả định đặc biệt, mời một vài vận động viên nam nữ khác trong đội đóng vai những đối thủ mạnh nhất mà Vy và Long có thể gặp phải tại Olympic, dựa trên những phân tích kỹ lưỡng mà Trâm đã dày công tổng hợp trong suốt nhiều tháng qua.

"Đây sẽ là bài kiểm tra cuối cùng trước khi các con chính thức bước vào đấu trường thực sự," HLV Kiệt giải thích trước buổi tập. "Thầy muốn các con trải nghiệm áp lực gần giống nhất có thể với những gì sẽ diễn ra tại Olympic."

Buổi tập trận giả diễn ra căng thẳng, kịch tính không kém gì một trận đấu chính thức. Vy và Long, dù đối mặt với những "đối thủ" quen thuộc trong đội, vẫn thi đấu với sự tập trung cao độ, áp dụng đầy đủ những chiến thuật đã được rèn luyện suốt nhiều tháng qua.

Kết thúc buổi tập, HLV Kiệt cùng Trâm dành thời gian phân tích chi tiết từng khía cạnh, từ điểm mạnh cần phát huy đến những thiếu sót nhỏ cần khắc phục trước ngày thi đấu chính thức. "Nhìn chung, các con đã sẵn sàng," Trâm nhận xét, giọng đầy tự hào. "Điều quan trọng bây giờ là giữ vững tâm lý, đừng để áp lực từ đấu trường lớn làm ảnh hưởng đến phong độ vốn có."

Những ngày cuối cùng trước khi lên đường, cả đội dành thời gian hoàn tất mọi khâu chuẩn bị hậu cần — visa, trang phục thi đấu chính thức, dụng cụ cần thiết, cùng những buổi kiểm tra sức khỏe toàn diện cuối cùng để đảm bảo mọi vận động viên đều ở trạng thái thể lực tốt nhất.

Buổi tối trước ngày lên đường, gia đình và bạn bè thân thiết tổ chức một buổi tiễn đưa nhỏ dành cho Vy và Long. Mẹ Vy, Nguyên, ông Trịnh Bảo Sơn, cùng với Phong và Trâm, tất cả tề tựu đông đủ để gửi những lời chúc tốt đẹp nhất trước chuyến hành trình quan trọng nhất trong sự nghiệp của cặp đôi.

"Mẹ tin con sẽ làm nên chuyện," mẹ Vy nói, ôm chặt con gái, giọng nghẹn ngào xúc động. "Dù kết quả thế nào, con đã là niềm tự hào lớn nhất của mẹ rồi."

"Con sẽ cố gắng hết sức, mẹ à," Vy đáp, siết chặt vòng tay quanh mẹ, cảm nhận rõ hơi ấm quen thuộc đã nuôi dưỡng cô suốt bao năm tháng khó khăn.

Nguyên, giờ đây đã cao lớn hơn nhiều so với hình ảnh cậu bé nhút nhát ngày nào, vỗ vai chị gái đầy tự hào. "Chị là thần tượng của em đấy," cậu nói, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ chân thành. "Em sẽ theo dõi từng trận đấu của chị qua ti vi."

Phong, với vai trò khuấy động không khí quen thuộc, đề nghị cả nhóm cùng chụp một tấm ảnh kỷ niệm trước khi chia tay. "Đây sẽ là bức ảnh lịch sử đấy," cậu tuyên bố đầy hào hứng. "Bức ảnh trước khi hai ngôi sao của chúng ta lên đường chinh phục Olympic."

Cả nhóm cùng cười vang trước lời tuyên bố đầy phấn khích ấy, tạo dáng chụp ảnh trong bầu không khí ấm áp, đầy ắp tình cảm. Trâm, đứng cạnh đó, không giấu được sự xúc động khi nhìn lại hành trình đầy ý nghĩa mà cô đã có cơ hội đồng hành cùng hai học trò của mình.

"Chị tự hào về hai em lắm," Trâm nói, giọng đầy chân thành. "Từ những buổi tập đầu tiên đầy va chạm, đến giờ đây là niềm tự hào của cả một nền thể thao nước nhà. Chị tin, hai em sẽ tỏa sáng rực rỡ tại Olympic."

Buổi tối tiễn đưa khép lại trong không khí ấm áp, đầy ắp tình cảm yêu thương từ gia đình và bạn bè, tiếp thêm nguồn động lực tinh thần vững chắc cho Vy và Long trước khi chính thức lên đường vào sáng hôm sau, hướng đến đấu trường Thế vận hội danh giá mà cả hai đã nỗ lực không ngừng nghỉ suốt một hành trình dài để có thể chạm tới.

Đã sao chép liên kết chương