Chương 5
Chương 5 — Nhịp Đập Sân Cầu
Ba tuần sau khi bắt đầu tập luyện cùng nhau, cặp đôi Vy — Long có trận đấu giao hữu đầu tiên với một cặp đôi khác trong đội tuyển, nhằm kiểm tra mức độ tiến bộ trước khi bước vào giai đoạn tập luyện chuyên sâu hơn cho vòng loại Olympic. Đây cũng là lần đầu tiên toàn đội có cơ hội chứng kiến trực tiếp thành quả tập luyện của cặp đôi mới.
Trận đấu diễn ra căng thẳng ngay từ những điểm số đầu tiên. Set đầu tiên, cặp Vy — Long thua với cách biệt khá lớn, những lỗi phối hợp cơ bản vẫn còn xuất hiện dù đã giảm đáng kể so với buổi tập đầu tiên. Nhưng đến set thứ hai, một điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra.
Vy, đứng ở khu vực trước lưới, bắt đầu đọc được nhịp điệu di chuyển của Long từ phía sau, biết chính xác khi nào nên lùi lại nhường không gian, khi nào nên tiến lên chặn cầu. Long, ngược lại, cũng dần điều chỉnh lực đánh của mình, tạo ra những khoảng trống hoàn hảo để Vy có thể tận dụng tốc độ phản xạ tấn công ghi điểm.
"Cậu thấy chưa," Long nói khẽ trong một khoảnh khắc nghỉ giữa hiệp, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ánh mắt lấp lánh sự phấn khích hiếm khi bộc lộ. "Chúng ta bắt đầu tìm được nhịp điệu chung rồi đấy."
"Đừng vội mừng," Vy đáp, dù khóe miệng cũng không giấu được nụ cười. "Chúng ta vẫn còn thua set đầu mà."
"Nhưng chúng ta đang tiến bộ với tốc độ mà ngay cả tôi cũng không ngờ tới," Long nói, giọng đầy tự tin hiếm thấy.
Set thứ hai kết thúc với chiến thắng nghiêng về phía Vy và Long, khiến toàn bộ khán đài nội bộ không khỏi ngạc nhiên trước sự tiến bộ vượt bậc chỉ sau ba tuần tập luyện. Set quyết định diễn ra căng thẳng đến từng điểm số, hai bên bám đuổi sát sao cho đến những phút cuối cùng.
Ở pha bóng quyết định, đối thủ thực hiện một cú đập cầu mạnh mẽ nhắm thẳng vào khoảng trống giữa hai người. Trong tích tắc, cả Vy và Long đều lao đến cùng một điểm, nhưng thay vì va chạm như những lần trước, Long bất ngờ hô lớn "Của tôi!" và Vy ngay lập tức lùi lại, nhường không gian cho anh xử lý pha cầu bằng một cú phòng thủ hoàn hảo, đẩy cầu trở lại phần sân đối phương một cách chuẩn xác.
Đối thủ, không kịp phản ứng trước pha bóng bất ngờ, để cầu chạm sàn ngay trong phần sân của mình. Trọng tài thổi còi, tuyên bố chiến thắng thuộc về cặp đôi Vy — Long.
Cả hai đứng sững trong giây lát trước khi nhận ra mình vừa giành chiến thắng, rồi cùng lúc quay sang nhìn nhau, những nụ cười rạng rỡ bừng nở trên gương mặt đẫm mồ hôi. Không kìm được cảm xúc, Vy giơ tay đập tay ăn mừng với Long, một cử chỉ tự nhiên đến mức cả hai đều không kịp nhận ra sự thân mật bất ngờ trong hành động ấy.
"Chúng ta đã làm được!" Vy reo lên, giọng đầy phấn khích.
"Tôi đã nói rồi mà," Long đáp, nụ cười hiếm hoi nở rộng trên môi, một biểu cảm mà hầu hết đồng đội trong đội tuyển chưa từng chứng kiến ở người vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh, nghiêm nghị này.
Từ khu vực khán đài, HLV Kiệt và ông Trịnh Bảo Sơn cùng theo dõi trận đấu, không giấu được sự hài lòng trước những gì vừa chứng kiến.
"Con thấy đấy," ông Sơn nói với HLV Kiệt, giọng đầy tự hào. "Tôi đã nói ngay từ đầu, sự đối lập giữa hai đứa nó chính là chìa khóa."
"Vẫn còn một chặng đường dài phía trước," HLV Kiệt đáp, dù ánh mắt cũng không giấu được sự lạc quan. "Nhưng đây chắc chắn là một khởi đầu đầy hứa hẹn."
Sau trận đấu, cả đội tụ họp ăn mừng nhỏ tại khu vực sinh hoạt chung, không khí vui vẻ lan tỏa khắp không gian. Vy ngồi cạnh Long, cả hai vẫn còn chưa hết phấn khích trước chiến thắng đầu tiên đầy ý nghĩa này.
"Tôi phải thừa nhận," Vy nói, nhấp một ngụm nước tăng lực, "ban đầu tôi thực sự nghi ngờ liệu chúng ta có thể phối hợp ăn ý đến vậy chỉ trong ba tuần hay không."
"Tôi cũng vậy," Long thừa nhận, hiếm khi thẳng thắn bộc lộ sự bất an của bản thân đến vậy. "Nhưng tôi nghĩ, chính vì cả hai chúng ta đều nghiêm túc, đều sẵn sàng lắng nghe và điều chỉnh, mọi thứ mới có thể tiến triển nhanh như vậy."
Phong, đồng đội đã theo dõi cả quá trình tập luyện của cặp đôi từ những ngày đầu, tiến đến góp vui. "Thành thật mà nói, lúc đầu tôi cũng nghĩ thầy Kiệt điên rồi khi ghép hai người vốn không đội trời chung lại với nhau. Nhưng giờ nhìn lại, đây có lẽ là quyết định sáng suốt nhất mùa giải này."
"Cảm ơn cậu đã tin tưởng," Vy cười, liếc nhìn sang Long với ánh mắt đầy hàm ý mà chính cô cũng chưa hoàn toàn hiểu rõ.
Tối muộn hôm đó, khi mọi người đã lần lượt trở về phòng nghỉ ngơi, Vy vẫn còn nán lại một mình ngoài ban công khu ký túc xá, ngắm nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao hiếm hoi giữa thành phố đông đúc. Tiếng bước chân quen thuộc vang lên phía sau khiến cô quay lại, bắt gặp Long cũng đang tiến đến, tay cầm theo hai chai nước.
"Không ngủ được à?" anh hỏi, đưa cho cô một chai nước trước khi đứng cạnh, khoảng cách vừa đủ thân thiết nhưng vẫn giữ được sự tôn trọng nhất định.
"Tôi vẫn còn hưng phấn quá sau trận đấu hôm nay," Vy đáp, nhận lấy chai nước, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào tay anh khiến cả hai đều khựng lại trong thoáng chốc.
"Tôi cũng vậy," Long thừa nhận, ánh mắt nhìn ra xa, tránh sự bối rối thoáng qua ấy. "Cảm giác chiến thắng cùng một ai đó, theo một cách nào đó, khác hẳn so với chiến thắng một mình."
"Ý anh là sao?" Vy hỏi, tò mò trước nhận xét bất ngờ ấy.
"Khi thi đấu đơn, mọi vinh quang hay thất bại đều chỉ thuộc về riêng mình," Long giải thích, giọng trầm ngâm. "Nhưng ở đây, niềm vui này được chia sẻ, nhân đôi theo một cách mà tôi chưa từng trải nghiệm trước đây."
Vy im lặng, cảm nhận rõ sự đồng điệu trong cảm xúc mà Long vừa chia sẻ, một cảm giác gần gũi lạ lùng mà cô cũng đang dần nhận ra trong chính lòng mình. Cả hai đứng đó, dưới bầu trời đêm, không nói thêm lời nào, nhưng khoảng cách giữa họ, theo một cách nào đó, đã trở nên gần gũi hơn rất nhiều so với những gì cả hai có thể tưởng tượng chỉ vài tuần trước.
"Anh nghĩ chúng ta có thể đi xa đến đâu?" Vy hỏi sau một lúc im lặng, giọng nhỏ nhẹ hơn thường ngày, ánh mắt vẫn hướng lên bầu trời đầy sao.
Long trầm ngâm một lúc trước khi đáp, ánh mắt cũng dõi theo hướng nhìn của cô. "Tôi không dám hứa trước kết quả, nhưng tôi tin, nếu chúng ta tiếp tục duy trì được tinh thần như hôm nay, không có giới hạn nào là không thể vượt qua. Vòng loại khu vực chỉ là bước đầu tiên."
"Tôi thích cách anh luôn thực tế nhưng vẫn đầy hy vọng," Vy nói, quay sang nhìn anh với ánh mắt trân trọng thực sự. "Ban đầu, tôi cứ nghĩ anh là kiểu người bi quan, luôn nhìn vào rủi ro trước tiên."
"Tôi không bi quan," Long phản bác nhẹ nhàng, khóe miệng thoáng nét cười. "Tôi chỉ thận trọng. Có sự khác biệt lớn giữa hai điều đó. Thận trọng là chuẩn bị cho mọi khả năng, không phải là sợ hãi trước khả năng thất bại."
"Vậy giờ đây anh có còn thận trọng khi nghĩ về khả năng thành công của chúng ta không?" Vy hỏi, giọng đầy tò mò xen lẫn một chút trêu chọc.
"Có," Long đáp, không chút do dự. "Nhưng lần đầu tiên, sự thận trọng ấy đi kèm với một niềm tin vững chắc mà tôi hiếm khi cảm nhận được trước đây."
Câu trả lời chân thành ấy khiến Vy cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, khác hẳn với cảm giác khó chịu, bực bội mà cô từng có mỗi khi đối diện với Long chỉ vài tuần trước. Cô nhấp một ngụm nước, cố gắng che giấu sự bối rối đang dần hình thành trong lòng trước những cảm xúc mới mẻ này.
"Đã khuya rồi," Long nói, phá vỡ khoảng lặng kéo dài giữa hai người. "Chúng ta nên nghỉ ngơi, mai còn buổi tập sớm."
"Ừ," Vy gật đầu, dù trong lòng có chút tiếc nuối khi khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này sắp kết thúc. "Cảm ơn anh vì chai nước, và vì cuộc trò chuyện tối nay."
"Cảm ơn cậu, vì đã là một đối tác tuyệt vời hơn tôi từng mong đợi rất nhiều," Long đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn cô trước khi quay người bước chậm rãi về phòng mình.
Vy đứng lại một mình trên ban công thêm một lúc lâu, ánh mắt dõi theo bóng lưng Long dần khuất sau cánh cửa, lòng tràn ngập một cảm giác mới mẻ mà cô chưa từng trải qua trước đây — không còn là sự khó chịu quen thuộc, mà là một điều gì đó ấm áp, gần gũi hơn nhiều, khiến cô không khỏi tự hỏi liệu hành trình phía trước sẽ còn mang đến những điều bất ngờ nào khác, không chỉ trên sân đấu mà còn trong chính trái tim mình.
Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm lần cuối trước khi quay vào phòng, tự nhủ rằng dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, ba tuần vừa qua đã mở ra một chương hoàn toàn mới, đầy bất ngờ, trong cả hành trình sự nghiệp lẫn hành trình trái tim mà cô chưa từng dám hình dung trước đó, khi bước chân vào nội dung thi đấu hoàn toàn xa lạ này.