Chương 4
Chương 4
“Ngày mốt, ngươi chỉ cần mang theo thánh chỉ, đúng vào giờ lành ba khắc, đúng giờ xuất hiện là được.”
“Nô tài hiểu rồi.”
Phùng An gật đầu.
“Nội dung thánh chỉ, nô tài đã thuộc nằm lòng.”
Ta chậm rãi bổ sung.
“Bảo người của Khâm Thiên Giám tung tin ra ngoài, nói rằng bát tự của Cố tướng quân và tân phu nhân chính là trời sinh một đôi, hợp nhà hợp cửa, vượng phu vượng tộc.”
Phùng An ngẩn người một chút, rất nhanh đã hiểu dụng ý của ta, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh lẽo.
“Điện hạ anh minh. Nâng càng cao… lúc ngã xuống mới càng đau.”
Sau khi Phùng An lui xuống, ta không lập tức hồi phủ ngay. Xe ngựa dừng tại chỗ thật lâu. Ta vén rèm xe lên, nhìn vầng trăng đang bị mây đen che khuất. Cố Vân Tranh, ngươi cho rằng mình thắng được một nữ nhân. Nhưng ngươi không biết, thứ ngươi đánh mất lại là cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Cố, là tính mạng toàn tộc của các ngươi. Ngươi cho rằng ta yêu ngươi đến tận xương tủy, cho nên mới cam tâm nhường nhịn. Nhưng ngươi không biết, từ khoảnh khắc ngươi bước chân vào phủ công chúa của ta, giữa ngươi và ta… đã chỉ còn lại tính toán. Ngươi và nha hoàn kia của ngươi — kẻ đang đắc ý đến quên hết trời đất — chẳng qua chỉ là hai quân cờ bị vứt bỏ trên bàn cờ của ta, dùng để chiếu tướng mà thôi. Gió đêm thổi qua, mây đen tan đi, ánh trăng lần nữa rơi xuống, lạnh lẽo tựa sương. Ta buông rèm xe xuống, giọng nói bình tĩnh không gợn sóng. Vở kịch hay… chỉ mới vừa bắt đầu. Kinh thành hoàn toàn chấn động. Trưởng công chúa bị nha hoàn cướp mất phu quân, chẳng những không nổi giận, ngược lại còn chủ động nhường lại vị trí chính thê để tác thành cho “chân ái”. Câu chuyện này hội tụ đủ mọi yếu tố mà dân chúng phố phường thích nghe nhất: quyền quý, phản bội, tình ái, bí mật chốn hào môn. Chỉ sau một đêm, ta từ vị trưởng công chúa tôn quý khiến ai ai cũng kính sợ, biến thành một oán phụ si tình bị người người thương hại nhưng cũng âm thầm chế giễu. Tiên sinh kể chuyện trong tửu lâu nói đến nước bọt bay tứ tung, đem “mối tình tay ba” giữa ta, Cố Vân Tranh và Ngọc Yên biên thành hơn mười phiên bản khác nhau. Trong mỗi phiên bản ấy, ta đều là kẻ yêu mà không được đáp lại, cuối cùng chỉ có thể ảm đạm rút lui làm nền cho người khác. Mà phủ công chúa của ta… cũng bắt đầu “náo nhiệt” hẳn lên. Người đầu tiên bước lên cửa, chính là mẫu thân của Cố Vân Tranh, vị Cố lão phu nhân tương lai. Bà ta mang theo một đống lớn đồ bổ quý giá, ngoài miệng nói là đến “thăm hỏi” và “cảm tạ” ta.
“Ây da, trưởng công chúa điện hạ.”
Vừa bước vào cửa, bà ta đã lập tức kéo lấy tay ta, trên mặt chất đầy vẻ đau lòng giả tạo.
“Người làm vậy là hà tất gì chứ? Đứa nhỏ Vân Tranh kia không hiểu chuyện thì thôi, sao ngay cả người cũng hùa theo nó hồ nháo như vậy?”
Ta rút tay ra, mời bà ta ngồi xuống, thần sắc nhàn nhạt bình tĩnh.
“Cố phu nhân nói quá lời rồi. Đây là quyết định của chính ta.”
“Người chính là quá rộng lượng!”
Bà ta cầm khăn tay ấn nhẹ nơi khóe mắt vốn chẳng hề có lấy một giọt nước mắt.
“Nhà họ Cố chúng ta có thể cưới được cô nương tốt như Ngọc Yên, cũng là nhờ điện hạ tác thành đó!”
“Người cứ yên tâm, về sau người chính là khách quý của nhà họ Cố chúng ta, kẻ nào dám bất kính với người, ta là người đầu tiên không đồng ý!”
Ngoài miệng bà ta nói lời cảm kích, nhưng sự đắc ý cùng khinh miệt trong mắt lại thế nào cũng không che giấu nổi. Trong mắt bà ta, vị trưởng công chúa mạnh mẽ như ta cuối cùng vẫn đấu không lại một nha hoàn nhu thuận, đấu không lại đứa con trai xuất sắc của bà ta. Trước đây, mỗi lần gặp ta, bà ta luôn phải hạ mình thấp hơn vài phần, trong lời nói đều đầy vẻ lấy lòng nịnh nọt. Hôm nay, bà ta lại ngồi thẳng lưng, sống lưng cứng cáp hơn bất cứ lúc nào trước đây. Bởi vì con trai bà ta đã “chinh phục” được một trưởng công chúa.
“Đúng rồi.”
Giống như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, bà ta lấy từ trong tay áo ra một tấm thiệp mời, đặt lên chiếc bàn trước mặt ta.
“Đây là thiệp hỷ ngày mai. Điện hạ… nếu có thời gian thì tới uống một chén rượu mừng đi. Cũng để mọi người nhìn xem, người và nhà họ Cố chúng ta… vẫn là người một nhà.”
Đây là sự sỉ nhục cuối cùng. Muốn ta đích thân tới chứng kiến “chiến thắng” của cả nhà bọn họ. Xuân Hòa đứng phía sau lưng ta, tức giận đến mức móng tay gần như sắp bấm sâu vào da thịt.