Chương 3
Chương 3
Kiếp trước, điều Tiêu Hoài Nghiên để mắt tới đầu tiên nơi ta cũng chưa từng là tính tình kiêu ngạo ngang bướng ấy. Mà là việc ta có thể chỉ trong nửa canh giờ, nhìn ra trên sổ sách thu mua của Đông Cung đã bị kê thêm ba trăm cuộn lụa. Hắn nói khi ấy ánh mắt của ta rất sáng. Sắc bén như dao. Về sau, lưỡi dao ấy thay hắn chém xuống quá nhiều người. Cũng thay hắn gánh quá nhiều máu tanh. Tiêu Hoài Nghiên bước lên trước một bước.
“A Ninh, nàng đừng cáu giận.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Điện hạ, thần nữ không hề cáu giận.”
Hắn hạ thấp giọng:
“Nàng hiểu rõ vì sao ta phải sắp xếp như vậy. Minh Đường làm chính phi là điều triều cục cần. Nàng làm trắc phi, ta sẽ không bạc đãi nàng. Quyền quản lý Đông Cung vẫn do nàng nắm giữ, nàng ấy cũng sẽ không vượt qua nàng.”
Sắc mặt của Cố Minh Đường khẽ thay đổi. Nếu không phải ta vẫn luôn nhìn cây trâm phượng kia, chưa chắc đã phát hiện ra. Ta bỗng nhiên cảm thấy thật hoang đường. Tiêu Hoài Nghiên đem chính vị trao cho nàng ta, lại ngay trước mặt nàng ta nói rằng thực quyền vẫn do ta quản. Hắn cho rằng đó là bù đắp dành cho ta. Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, đó đồng thời cũng là đang tát vào mặt Cố Minh Đường.
“Vậy Cố tiểu thư được tính là gì?”
Tiêu Hoài Nghiên khẽ cau mày.
“Nàng ấy là chính phi.”
“Chính phi không quản trung quỹ, trắc phi lại chưởng quản sổ sách Đông Cung. Điện hạ cảm thấy, triều thần sẽ nhìn nàng ấy thế nào? Cố gia sẽ nhìn thần nữ ra sao?”
Hắn trầm mặc trong chốc lát.
“Ta sẽ bảo vệ nàng.”
Ta khẽ cười.
“Kiếp trước chàng cũng từng nói như vậy.”
Đồng tử của Tiêu Hoài Nghiên đột nhiên co rút. Quả nhiên hắn cũng nhớ. Từ khoảnh khắc hắn đem cây trâm phượng trao cho Cố Minh Đường, ta đã biết rồi. Nếu hắn không phải trọng sinh, tuyệt đối sẽ không đổi người vào đúng ngày hôm nay. Kiếp trước, vì muốn cưới ta, hắn từng tranh cãi với Hoàng hậu suốt ba ngày. Hắn nói tuy Thẩm Ninh không đủ ôn thuận, nhưng lại là người duy nhất trong đời này hắn muốn cưới. Còn ở kiếp này, hắn lựa chọn Cố Minh Đường. Không phải vì hắn không nhớ. Mà là vì nhớ quá rõ. Rõ đến mức muốn sửa lại vết nhơ duy nhất của kiếp trước. Ta đột nhiên không còn hận hắn nữa. Bởi vì hận một người, ít nhiều vẫn phải thừa nhận rằng bản thân còn để tâm. Ta chỉ cảm thấy mệt mỏi. Ta lại gọi hắn một tiếng. Sắc mặt hắn càng trở nên khó coi hơn.
“Thần nữ không tranh chính vị, cũng không tranh sủng ái.”
Giọng ta không lớn. Thế nhưng cả đại điện lại yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng chuông nhỏ cũng như ngừng vang lên. Ta nhìn về cây trâm trắc phi kia.
“Cây trâm này, thần nữ không nhận.”
Mu bàn tay của Tiêu Hoài Nghiên nổi rõ từng đường gân xanh. Hoàng hậu nghiêm giọng quát:
“Thẩm Ninh, cẩn ngôn.”
Ta cúi người dập đầu.
“Thần nữ cẩn ngôn. Chính vì cẩn ngôn, nên thần nữ càng không dám bước vào nội trạch Đông Cung.”
Đúng lúc ấy, Cố Minh Đường bỗng nhiên lên tiếng.
“Nương nương.”
Giọng nàng rất nhẹ, nhưng lại vô cùng vững vàng.
“Thần nữ cũng muốn nghe thử, nếu Thẩm tiểu thư đảm nhiệm chức Tư Bộ, cần phải khảo hạch những gì.”
Hoàng hậu nhìn nàng. Cố Minh Đường cụp mắt xuống:
“Đông Cung nếu đã muốn giữ thanh danh, vậy sổ sách vốn dĩ cũng nên sạch sẽ rõ ràng. Nếu Thẩm tiểu thư thật sự có bản lĩnh, vào Thượng Cung Cục làm công sai, dù sao cũng thể diện hơn việc ở trong nội trạch tranh đoạt quyền lực.”
Đây là lần đầu tiên ta nghiêm túc nhìn nàng. Nàng không phải đang giúp ta. Nàng chỉ đang giúp chính mình. Nhưng như vậy cũng đã đủ rồi. Tiêu Hoài Nghiên hiển nhiên cũng hiểu ra. Hắn quay đầu nhìn Cố Minh Đường, đáy mắt thoáng hiện lên một tia không vui.
“Minh Đường, nàng không cần phải xen vào chuyện này.”
Cố Minh Đường khẽ mỉm cười.
“Điện hạ, thần nữ đã nhận chính phi trâm, vậy thể diện của Đông Cung tự nhiên cũng có liên quan đến thần nữ.”
Cây trâm phượng lại khẽ vang lên một tiếng. Lần này, ta không còn cảm thấy chói tai nữa. Lễ sắc phong phi vị cuối cùng vẫn không thể tiếp tục theo như cũ. Hoàng hậu nói ta va chạm lễ nghi, phạt ta đến thiên điện tĩnh tâm suy nghĩ. Tiêu Hoài Nghiên cũng đi theo vào. Cửa điện vừa khép lại, hắn liền nắm lấy cổ tay ta.
“Thẩm Ninh, nàng cũng trọng sinh rồi, đúng không?”
Ta rút tay về.
“Điện hạ tự trọng.”
Sắc mặt hắn dường như bị bốn chữ ấy đâm mạnh một nhát.
“Chúng ta đã làm phu thê hai mươi năm.”