Chương 5
Chương 5
Vẻ mặt chàng khẽ trầm xuống, ánh mắt cụp xuống, thấp giọng đáp:
“Có lẽ nàng sẽ khó tin, nhưng ta… là người tái sinh. Lần trước bá phụ vì thay Thành bá viễn dâng tấu chương mà làm phật lòng Thánh thượng, cuối cùng bị giáng tội lưu đày tới U Châu, bá mẫu nguyện ý đi theo ông. Mà chỉ khi nàng sớm gả cho ta, mới có thể thoát khỏi kiếp nạn ấy.”
“Còn về cô nương họ Trần… Suy cho cùng, là có duyên mà chẳng phận.”
Ta bật cười:
“Không cần chàng phải miễn cưỡng từ bỏ mối nhân duyên ấy đâu. Ta đồng ý theo phụ mẫu tới U Châu.”
Chàng chau mày, giọng nghiêm nghị:
“Đừng hồ đồ. Chốn khổ hàn, há phải nơi nói giỡn?”
Ta cũng không giấu nữa, thẳng thắn nói với chàng:
“Chàng cho rằng hiện giờ ta và chàng xa cách như người dưng, chỉ bởi vì chàng cố ý lảng tránh ta sao?”
Chàng thoáng ngẩn người. Ta mỉm cười:
“Ta cũng đang tránh chàng, Văn Chu. Ta chỉ hy vọng, kiếp này chàng có thể hoàn thành những điều mình đã mong mỏi.”
Sắc mặt Văn Chu còn tệ hơn khi đứng trước phủ lúc nãy, chàng đứng ngây ra đó, hoang mang nhìn ta:
“…Di nguyện?”
“Phải.” Ta bình thản nói, “Lần này, chàng không cần vì ta mà đánh đổi điều gì nữa, ta cũng sẽ không trở thành gánh nặng của chàng.”
Cả người Văn Chu như mất hồn, ánh mắt đờ đẫn nhìn ta, chàng bước lên mấy bước, giọng lắp bắp:
“Không, không phải vậy… Ta không cần nàng thực hiện điều gì cho ta cả. Sơ Sơ, chỉ cần như kiếp trước là được, ta cam lòng.”
“Nếu thật sự cam lòng,” ta nói, “thì khi chàng đến cầu thân, sắc mặt đã chẳng khó coi như vậy.”
“Ta như thế chỉ là vì… vì…”
Chàng sốt ruột giải thích, nhưng lời đến miệng lại nghẹn lại nơi cổ họng. Ta rút tay ra khỏi tay chàng:
“Đủ rồi, dừng tại đây thôi.”
Ta quay người đi về phía chính sảnh. Phía sau truyền đến tiếng chàng thì thầm, mang theo sự hoảng loạn cố nén:
“Nàng… không còn yêu ta nữa sao?”
Ta nghe rất rõ. Nhưng không đáp. Kiếp trước, chàng cưới ta là vì nhân hậu. Kiếp này, ta không gả cho chàng cũng là vì nhân hậu. Còn câu hỏi kia, ta nghĩ... đợi đến lúc sắp chết, ta sẽ nói cho chàng biết. Dù sao thì, ta đoán mình sẽ sống rất lâu. Kiếp trước, chàng mất khi vừa tròn bốn mươi tuổi. Sau khi chàng tắt thở, ta cũng uống thuốc độc. Khi ấy không rõ là đau tim hay đau bụng, chỉ nhớ trong miệng toàn là máu, Trong đầu chỉ toàn là hình bóng của chàng — Người mà suốt một đời, trong tim luôn có một bóng hình khác. Kiếp này, ta chỉ mong được ra đi thanh thản. Phụ thân không còn cưỡng ép ta đi xem mắt nữa, chỉ lặng lẽ chờ đợi một phong thư. Mấy ngày liền, người thường sai gia đinh dò hỏi:
“Đã có thư của hắn gửi tới chưa?”
Khoảng thời gian ấy, ta thường lui tới Hạnh Xuân Các, hỗ trợ mấy vị môn sinh của Lâm lão phu y chữa bệnh. Nhân cơ hội ấy, ta mượn xem không ít thủ bút và y thư mà họ lưu lại, chuyên tâm học hỏi. Các môn sinh kia y thuật tinh tường, đều là nhân tài xuất chúng. Vì nể mặt phụ thân, họ cũng không tiếc lời chỉ dạy cho ta đôi điều. Điều khiến ta bận lòng nhất khi nghĩ đến việc đến U Châu, chính là thân thể song thân. Đường xa diệu vợi, phong thổ khắc nghiệt, tuy trong lòng biết rõ đời trước họ đều bình an vô sự, nhưng lòng ta vẫn chẳng thể an yên. Mấy ngày ấy, ta gần như chẳng mấy khi ở nhà. Phụ thân lại đang vì chuyện của Tướng quân Thành mà bôn ba khắp chốn. Trong nhà, chỉ còn lại một mình mẫu thân canh cánh đợi trông. Nương dường như đã cảm thấy điều gì đó không ổn. Ta vẫn đối xử với người như xưa, nhưng phụ thân thì lại lạnh nhạt thấy rõ. Liên tiếp mấy hôm, người đều ngủ lại thư phòng, chẳng về phòng ngủ lấy một lần. Một hôm, nương khẽ hỏi ta có biết gần đây phụ thân đang bận gì không. Ta không đáp, chỉ đưa người đến trước thư phòng. Phụ thân đang cầm bút viết thứ gì đó, trông thấy ta và nương đột ngột xuất hiện thì sững người, vội vàng lấy tay che kín tờ giấy trên bàn. Ta mắt lanh tay lẹ, rút ngay tờ giấy ra. Trên đó chữ viết dày đặc, càng về sau nét chữ càng nhỏ, tuy nhiên bất luận viết dài bao nhiêu, nội dung vẫn là một tờ hòa ly thư. Nương đỏ hoe cả mắt, giật phắt tờ giấy xé tan, giơ tay tát phụ thân một cái vang dội:
“Lạc Cửu An! Chàng định làm gì hả?”
Phụ thân ôm mặt, lắp bắp: Lại một cái tát nữa giáng xuống. Ta lặng lẽ lùi sang một bên, chỉ nghe thấy tiếng nương gằn từng chữ:
“Chàng dám nói lại một lần nữa xem?”
Phụ thân im bặt.