Chương 8

Chương 8

Ta không đáp, cũng chẳng mở rèm xe ra. Bên ngoài lúc ấy, gió lạnh cắt da.
"Ta vẫn nghĩ đến việc nàng sẽ gả cho ai, dù cố tình không đến gặp nàng, nhưng vẫn không kìm được suy nghĩ—nếu nàng lấy người khác, liệu có phải chịu khổ không.
Ta cứ nghĩ về nàng mãi, lại cứ thuyết phục bản thân rằng ta chỉ coi nàng như muội muội."
"Hội Hoa Đăng năm ấy, ta thường hẹn gặp Trần Ngọc Dao, nhưng mỗi lần ở bên nàng ấy, trong đầu ta lại không ngừng hiện lên tên nàng. Có lần thậm chí còn gọi nhầm tên nàng ấy thành Sơ Sơ."
"Ta thấy nàng ấy cười với người khác, lòng ta không dậy sóng. Nhưng khi nhìn thấy Trần Thư Ngôn tiễn nàng lên xe ngựa, ta lại nổi giận. Sau cơn giận dữ ấy là một nỗi hoảng loạn, ta hoảng vì không biết bản thân vì sao lại nổi giận, chỉ vì nàng thân thiết với một nam tử khác sao?"
"Ta vẫn luôn nghĩ người ta yêu là Trần Ngọc Dao, cho nên mới tìm cho nàng biết bao nhiêu thanh niên xuất sắc, chỉ mong thuyết phục chính mình rằng ta với nàng chỉ là tình cảm huynh muội. Nhưng càng ở bên Trần Ngọc Dao, ta lại càng thấy có gì đó không ổn."
"Đến khi nàng ấy thú nhận rằng trong lòng đã có người khác, ta lại thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng."
Một tràng lời nói như trút nước, chàng chẳng hề ngắt quãng, dường như đã chôn giấu trong tim từ rất lâu. Mẫu thân nắm lấy tay ta, ánh mắt phức tạp nhìn sang. Cổng thành rộng mở, có người ra nghênh đón. Đám quan sai áp giải được mời vào nghỉ ngơi, phụ thân thì bị giao cho một đội khác tiếp nhận. Tiếng Văn Chu bỗng ngưng bặt. Ngoài xe có người gọi:
“Lạc phu nhân, Lạc tiểu thư.”
Ta vén rèm lên, liền thấy Trần Sơ Ngôn khoác quan phục, đứng giữa nền tuyết, chạm mắt với ta. Chàng nói: “Lâu rồi không gặp.” Ta khẽ gật đầu, dịu dàng đáp: “Đúng vậy, lâu rồi không gặp.” Văn Chu thúc ngựa, không nói thêm một lời nào nữa. Từ xe ngựa đến chỗ ngựa của chàng chỉ vỏn vẹn ba bước, nhưng giữa ta và chàng, lại là cách biệt của hai kiếp người. Ta bước xuống xe, cùng Văn Chu đi đến một nơi vắng vẻ ven đường. Gió lạnh thốc vào mặt như dao cứa, mở miệng ra liền hứng trọn cả cơn gió rét buốt. Thật chẳng hiểu nổi ban nãy chàng làm cách nào có thể nói được nhiều lời đến thế. Trên người chàng khoác áo rất dày, vậy mà vẫn có thể nhìn ra nét phong trần, da dẻ thô ráp hơn xưa, đã chẳng còn chút khí khái của tuổi thiếu niên, chỉ còn lại vẻ trầm mặc và hao gầy của tháng năm. Văn Chu nhìn ta, ánh mắt sâu lặng, khiến lòng ta chợt lay động, nhớ về bóng hình của chàng ở kiếp trước. Bỗng nhiên cảm thấy — kiếp trước ấy, thật sự đã cách xa lắm rồi. Cái đau xé tim thuở ấy, giờ ta cũng chẳng còn nhớ rõ nữa.
“Ngay từ đầu nàng đã buông bỏ tất cả, tự mình thu xếp đường lui. Chỉ có ta là si ngốc, vẫn tưởng rằng chỉ có mình mới có thể cứu nàng thoát khỏi vũng lầy.”
Ánh mắt chàng khẽ lướt qua Trần Sơ Ngôn đang đứng cách đó không xa, cười một tiếng đầy tự giễu: Dưới bầu trời xám mờ, giọng chàng khe khẽ vang lên, từng câu từng chữ như gió đông luồn qua khe áo, lạnh lẽo mà đau đớn:
“Ta không muốn thừa nhận bản thân đã uổng phí biết bao thời gian lẽ ra nên là những tháng ngày mặn nồng bên nàng. Ta cần một lý do… một lý do để có thể ở bên nàng, dù không phải vì tình yêu. Dù là ngày ta đến cửa cầu hôn, hay ngày ta đón nàng trước cổng đại lao, ta vẫn luôn tự lừa mình dối người, tránh né mọi chuyện đã từng xảy ra, không chịu chấp nhận rằng kết cục hôm nay… đều là do ta gieo lấy.”
Giọng nói chàng nhỏ dần, tựa như lời thì thầm trong gió:
“Nhưng người ta yêu… chính là nàng, Sơ Sơ. Là ta ngu muội, giả dối và đê tiện, nên mới đánh mất nàng, phải không?”
Người ta nói Văn Chu là người khó gần, kỳ thực cũng chỉ vì chàng lúc nào cũng giấu cảm xúc thật sau vẻ ngoài lạnh lùng. Chính là vì thế. Ta nhìn chằm chằm vào nền tuyết trắng. Tuyết trông tinh khôi là thế, nhưng ai biết được dưới lớp tuyết kia có bao nhiêu bùn nhơ mục nát đang ẩn mình? Ta khẽ chớp mắt, kéo mũ trùm đầu sát xuống, rồi nhẹ nhàng nói với chàng:
“Văn Chu, chàng nói mình giả dối, thấp hèn, ta cũng không biết nên đáp lại thế nào. Vì dẫu chàng thấy mình ra sao, thì ở kiếp trước, ta vẫn là kẻ được lợi từ tất cả. Ta không có tư cách chỉ trích chàng.”
Chàng là người muốn quá nhiều, luôn cho rằng thứ chưa đạt được mới là trân bảo, còn thứ đang nắm trong tay thì… không hề xấu, nhưng lại chẳng đủ làm chàng vừa lòng. Chàng nhìn ta chăm chú, trong mắt là nỗi u sầu như có thể hòa tan cả tuyết lạnh.
“Cứ cho là chúng ta hữu duyên vô phận đi. Đã lỡ nhau… thì là lỡ rồi.”
Ta đứng dậy, chủ động kéo giãn khoảng cách giữa cả hai:
“Đa tạ chàng đã đưa tiễn suốt dọc đường. Từ đây, xin dừng bước. Kiếp này, chúng ta yên ổn mỗi người một phương.”
Ta chợt nhớ tới câu hỏi mà chàng từng hỏi ta… Ban đầu, ta còn định giữ lại để sau này mới trả lời, khiến lòng chàng day dứt thêm một thời gian. Nhưng giờ ngẫm lại, chẳng cần nữa.
“Văn Chu , ta thật sự… đã không còn yêu chàng rồi.”