Chương 4

Chương 4

Ngay giây tiếp theo. Bên trong truyền ra tiếng chén trà rơi xuống vỡ tan. Trong Trữ Tú cung, tất cả mọi người đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
“Hoàng hậu nương nương thứ tội!”
Tạ Phù Loan không hề lên tiếng. Các cung nữ vội vã bước tới thu dọn những mảnh sứ vỡ. Ta vẫn cúi đầu, lặng lẽ nghe thấy tiếng nàng đứng dậy. Rèm châu được người vén sang hai bên. Một đôi hài phượng thêu chỉ vàng dừng lại ngay trước mặt ta. Nàng nhìn ta rất lâu. Lâu đến mức ngay cả Phùng cô cô cũng bắt đầu thấy thấp thỏm.
“Nương nương?”
Đến lúc ấy, Tạ Phù Loan mới chậm rãi mở miệng.
“Bổn cung nhìn vị Lâm cô nương này... thấy rất quen mắt.”
Ta khẽ cụp mắt xuống.
“Thần nữ hoảng sợ.”
Thanh Hà suýt nữa đã ngẩng phắt đầu lên. Nàng hoàn toàn không ngờ ta lại mở miệng nói chuyện. Giọng nói rõ ràng mạch lạc, không hề mang theo nửa điểm khàn câm nào. Ngay cả Phùng cô cô cũng sững sờ.
“Chẳng phải cổ họng Lâm cô nương không được khỏe sao?”
Ta bình tĩnh đáp:
“Vừa rồi đã khỏi rồi.”
Tạ Phù Loan lặng lẽ nhìn ta. Ta nghe thấy nàng khẽ hít vào một hơi rất nhẹ. Nàng đã nhận ra ta. Thế nhưng nàng không lập tức vạch trần thân phận của ta. Nàng chỉ xoay người, chậm rãi trở về ngồi trên ghế.
“Lâm Thanh Nguyệt ở lại.”
“Những người còn lại lui xuống.”
Sắc mặt Hứa Minh Sương hơi thay đổi. Khương Dung mang theo vẻ thương cảm nhìn ta một cái rồi theo mọi người cùng lui ra ngoài. Cánh cửa đại điện chậm rãi khép lại. Tạ Phù Loan cho tất cả những người hầu cận lui ra, chỉ giữ lại Phùng cô cô cùng đại cung nữ thân cận bên cạnh nàng là Tố Vấn. Phùng cô cô cúi đầu, sắc mặt căng cứng. Tạ Phù Loan cất tiếng hỏi:
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Ta quỳ xuống.
“Đệ tử Dược Vương Cốc, Lâm Chiếu Ninh.”
Bàn tay Tạ Phù Loan đột nhiên siết chặt tay vịn ghế.
“Lâm Chiếu Ninh?”
Ngay cả giọng nói của nàng cũng thay đổi.
“Muội... muội vẫn còn sống sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn nàng. Vành mắt Tạ Phù Loan lập tức đỏ hoe. Phùng cô cô kinh ngạc ngẩng đầu lên. Ngay cả Tố Vấn cũng đứng ngây người tại chỗ. Tạ Phù Loan bước nhanh xuống bậc điện, một tay đỡ lấy ta.
“Ai cho muội quỳ?”
Ta mỉm cười.
“Trong cung quy củ nghiêm ngặt.”
Hai mắt nàng đỏ lên, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ trách móc.
“Muội còn biết quy củ sao?”
“Năm đó từ biệt ở Dược Vương Cốc, suốt mười năm trời không hề có lấy một tin tức.”
“Ta từng phái người đến Lâm gia hỏi thăm, Chu thị nói muội đang dưỡng bệnh ở thôn quê, không gặp người ngoài.”
“Thì ra bọn họ nuôi dưỡng muội như thế này sao?”
Ánh mắt nàng rơi xuống bộ cung trang trên người ta.
“Bọn họ còn bắt muội mạo danh Lâm Thanh Nguyệt vào cung tuyển tú?”
“Đúng vậy.”
Sắc mặt Tạ Phù Loan hoàn toàn lạnh xuống. Nàng quay sang nhìn Phùng cô cô.
“Hôm nay danh sách của Trữ Tú cung, đã qua tay những ai?”
Phùng cô cô lập tức quỳ xuống.
“Hồi bẩm nương nương, sau khi Lễ bộ đưa danh sách đến, nô tỳ đã chiếu theo quy củ mà kiểm tra đối chiếu từng người.”
“Chỉ là dung mạo của Lâm cô nương hơi khác so với bức họa, nô tỳ vốn định trình báo lên trên.”
Tạ Phù Loan hỏi:
“Vì sao không báo?”
Sắc mặt Phùng cô cô trắng bệch.
“Tối hôm qua có người truyền lời đến, nói thân phận của Lâm cô nương hoàn toàn không có sai sót, chỉ cần cho qua là được.”
Phùng cô cô nghiến chặt răng.
“An cô cô bên cạnh Thục phi nương nương.”
Trong lòng ta khẽ động. Tô Vãn Nghi. Là vị sủng phi được Hoàng thượng sủng ái nhất trong hậu cung, chỉ đứng sau Hoàng hậu. Tạ Phù Loan cười lạnh một tiếng.
“Tay của nàng ta đúng là vươn đủ dài.”
Ta cất tiếng hỏi:
“Sư tỷ, vì sao Thục phi lại muốn giữ muội lại?”
Tạ Phù Loan nhìn ta.
“Muội không phải Lâm Thanh Nguyệt.”
“Thế nhưng người mà nàng ta muốn giữ lại, e rằng chính là Lâm Thanh Nguyệt.”
Ta lập tức hiểu ra. Phía sau Lâm Thanh Nguyệt là Chu gia. Mà Chu gia gần đây lại qua lại vô cùng thân thiết với Tô gia, mẫu tộc của Thục phi. Nếu Lâm Thanh Nguyệt thật sự vào cung, rất có khả năng sẽ trở thành người của Thục phi. Thế nhưng vào thời khắc cuối cùng, Chu thị và Lâm Thanh Nguyệt lại đổi người. Thục phi chưa chắc đã biết chuyện ấy. Thế là trong một sự trùng hợp ngoài ý muốn. Người bị giữ lại trong cung lại biến thành ta. Tạ Phù Loan chăm chú nhìn ta.
“Muội muốn xuất cung sao?”
Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Bổn cung sẽ lập tức sắp xếp.”