Chương 4
Chương 4
“Huynh nói nhà họ Bùi thiếu hụt tiền bạc, quý phi ra hiệu cho huynh cưới đám nhu nhược vô dụng nhà họ Ninh có của hồi môn phong phú, muội đã nhịn.”
“Nhưng nàng ta chỗ nào nhu nhược? Muội ở trước mặt nàng ta chẳng chiếm nổi nửa phần lợi thế, giờ nàng ta còn mang thai rồi, vậy mà thức ăn nhà họ Bùi chúng ta vẫn chẳng khá lên chút nào.”
Ta thật lòng bật cười. Nhà họ Bùi đúng là cái gì cũng muốn chiếm hết. Vậy mà kiếp trước còn thật sự bị bọn họ tính kế thành công. Bùi lão phu nhân, Bùi quý phi, Bùi Yến Lễ đúng không. Nợ mới nợ cũ chúng ta tính cùng một lượt. Cho nên ta lệ ngập khóe mắt, đầy vẻ đồng cảm nhìn Liễu Yên Nhi.
“Liễu đại nhân chính trực thanh liêm, phụ huynh ta mỗi lần nhắc tới ông ấy đều khen ngợi không dứt.”
“Người như ông ấy, sao có thể tham ô quân lương, gian lận khoa cử được chứ?”
“Haizz, cũng trách phu quân cả. Nếu chàng tới sớm thêm một bước, có lẽ Liễu phu nhân và đứa con côi trong bụng bà ấy đã có thể giữ được rồi.”
Liễu Yên Nhi giống như bị ai đó đóng đinh tại chỗ, đôi mắt đẫm lệ nhìn ta: “Ngươi tin phụ thân ta trong sạch?” Bùi Yến Lễ lập tức chắn giữa ta và Liễu Yên Nhi: “Cả nhà họ Ninh bọn họ đều là đám nhu nhược vô dụng, hiểu được cái gì!”
“Ninh Uyển Uyển này sợ nàng ghen tuông làm hại đứa bé của nàng ta, cho nên mới ăn nói ngon ngọt như vậy, nàng để ý tới nàng ta làm gì.”
Liễu Yên Nhi bị Bùi Yến Lễ nửa kéo nửa ôm mang đi. Ta cười lạnh trong lòng, nếu không phải trong lòng có quỷ, hắn sợ ta nhắc tới Liễu đại nhân làm gì? Suốt một tháng dưỡng thai này, ta cũng đâu có nhàn rỗi. Oan khuất của nhà họ Liễu, còn cả “long thai” của Bùi quý phi, ta đều đã điều tra rõ ràng rồi. Hừ, dám vươn móng vuốt về phía người ta để tâm, vậy thì chặt luôn đi cho xong. Bùi Yến Lễ sợ ta nói nhiều khiến Liễu Yên Nhi phát hiện điều bất thường, cho nên ngày nào cũng ở cạnh nàng ta du sơn ngoạn thủy. Hôm nay thì tới Hàn Sơn tự ngắm hoa đào trong núi. Ngày mai lại ra Tây giao cưỡi ngựa rong ruổi. Nhưng bọn họ không vội, không có nghĩa Bùi quý phi và Bùi lão phu nhân cũng không vội. Đây này, mới ngày thứ mười sau khi ta phát hiện mang thai, Bùi lão phu nhân đã vui vẻ gọi ta tới: “Bùi quý phi nghe tin con mang thai thì vui mừng khôn xiết.”
“Cứ nhất quyết bảo ta dẫn con vào cung, muốn đích thân dặn dò chuyện dưỡng thai.”
Ta thuận theo ý bà ta. Nhẫn nhịn lâu như vậy, ta quả thật cũng đã mất kiên nhẫn rồi. Mới ngồi xuống chưa tới một khắc, quý phi đã trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
“Uyển Uyển, con và bản cung cùng lúc mang thai, chính là nhờ tổ tiên nhà họ Bùi phù hộ.”
“Bản cung bị nhốt trong cung, trong lòng mãi bất an, chi bằng con và bản cung mỗi người bỏ ra mười vạn lượng bạc, để bà mẫu con đứng ra chủ trì tu sửa từ đường nhà họ Bùi một phen, con thấy thế nào?”
Ta thấy chẳng ra sao cả. Mấy hôm trước lúc trưởng tỷ tới thăm ta đã đặc biệt nhắc tới chuyện này rồi. Kiếp trước, trưởng tỷ bị dụ dỗ lấy ra mười vạn lượng bạc, nhưng tới lúc tu sửa từ đường, Bùi lão phu nhân lại lấy đủ loại danh mục khác nhau mà đòi thêm hai mươi vạn lượng bạc nữa. Cuối cùng toàn bộ số bạc đó đều bị Bùi lão phu nhân dâng cho Bùi quý phi để giúp Tam hoàng tử tranh đoạt ngôi vị. Trước lúc rời đi, trưởng tỷ còn ngàn dặn vạn dò: “Muội đừng nghe quý phi nói hay như thế, thực ra bà ta một đồng bạc cũng chưa từng bỏ ra.” Cho nên ta lập tức lệ ngập nơi khóe mắt: “Nương nương có điều không biết, từ nhỏ thân thể thần phụ đã hàn lạnh. Trước lúc xuất giá, mẫu thân lo thần phụ sẽ làm chậm trễ việc nối dõi hương hỏa của nhà họ Bùi, vì vậy người đã một bước một dập đầu, cầu cho thần phụ được ban một tượng Quan Âm Tống Tử.”
“Còn hứa rằng sau này nếu thần phụ có thể mang thai hài tử, sẽ dùng toàn bộ của hồi môn để trùng tu miếu tự, hiện giờ toàn bộ ngân phiếu trong của hồi môn của Uyển Uyển đều đã quyên hết rồi.”
“Nhưng nương nương cứ yên tâm, bà mẫu và phu quân đều là người hiếu thuận nhất, nếu mười vạn lượng người chuẩn bị không đủ, bà mẫu và phu quân nhất định sẽ bù thêm bạc.”
Sắc mặt Bùi quý phi cứng đờ, bị ta chọc tức đến nửa ngày cũng không nói nên lời. Sự xuất hiện của hoàng đế phá tan bầu không khí yên lặng trong điện: “Ngày nào cũng nhắc tới nhà mẹ đẻ, sao giờ người nhà tới rồi, ái phi lại chẳng để ý tới người ta nữa?” Bùi quý phi lập tức đổi sang dáng vẻ vừa mừng vừa sợ được sủng ái: “Sao thánh thượng lại tới đây?”
“Đông Tuyết, mau đem món bánh hạt dẻ mà thánh thượng thích nhất lên đây.”
Đông Tuyết vừa rồi vẫn đứng phía sau Bùi quý phi lập tức khẽ gật đầu với ta một cái rất khó nhận ra, sau đó nhanh chóng hành lễ rồi đi về phía tiểu trù phòng chuẩn bị.