Chương 1
Chương 1
Nhân Lúc Tôi Đi Công Tác, Mẹ Lén Chuyển Hết 6,5 Triệu Tệ (~23,4 tỷ) Cho Em Trai… Tôi Lập Tức Mua Vé Một Chiều Sang Paris, 18 Năm Không Quay Về Mẹ tôi nhân lúc tôi đi công tác, âm thầm rút sạch 6,5 triệu tệ trong tài khoản của tôi. Không phải chuyển nhầm. Cũng chẳng phải vay tạm. Mà là lấy sạch không chừa một đồng. Số tiền tôi liều mạng kiếm suốt bao năm, bà mang đi mua ngay một căn hộ cao cấp cho em trai tôi. Tôi trở về nhà, muốn hỏi cho rõ mọi chuyện. Bà lại ngồi đó, bình thản đến lạnh người.
“Con là con gái, giữ nhiều tiền như vậy để làm gì?”
“Em trai con mới là gốc rễ của cái nhà này.”
Chỉ vài câu đơn giản. Nhưng trái tim tôi như bị đóng băng ngay khoảnh khắc ấy. Không phải vì mất tiền. Mà là vì tôi cuối cùng cũng hiểu… Trong lòng bà, tôi chưa từng được xem là người một nhà. Tôi không khóc. Không làm loạn. Cũng chẳng buồn cãi vã. Sáng hôm sau, tôi đặt vé máy bay một chiều sang Paris. Một chuyến đi rời khỏi quê nhà. Cũng là đoạn tuyệt hoàn toàn. Mười tám năm. Suốt mười tám năm, tôi chưa từng quay lại. Cho đến một ngày, bố gọi điện cho tôi. Giọng ông già đi rất nhiều, mệt mỏi như thể vừa gắng gượng đi hết nửa đời còn lại.
“Mẹ con mất rồi…”
“Bà ấy để lại cho con một lá thư. Con về xem đi.”
Tôi lặng lẽ cúp máy. Điện thoại vẫn nằm trong tay, nhưng lòng tôi lại bình tĩnh đến lạ. Là một lời xin lỗi đã quá muộn màng? Hay chỉ là thêm một ván cờ khác mà bà đã sớm sắp đặt cho tôi? Có những tổn thương đau nhất… Không phải vì mất tiền. Mà là vào một ngày nào đó, bạn chợt nhận ra… Mình chưa từng được yêu thương như một đứa con thật sự. Tôi cúp máy. Giọng của bố vẫn quanh quẩn bên tai, già nua, mệt mỏi, còn mang theo chút gì đó như đang van nài. Ngoài ô cửa kính sát đất của căn hộ tại Paris, ánh đèn trải dài rực rỡ như một dải ngân hà lạnh lẽo. Nơi này chưa từng có gia đình tôi. Chỉ có một mình tôi mà thôi. Đã mười tám năm rồi. Tôi mở laptop. Màn hình sáng lên, lạnh đến mức giống một khối kim loại vô tri. Tôi bình tĩnh đặt vé chuyến bay sớm nhất về nước. Không chút do dự. Chiếc vali được kéo ra khỏi góc tủ chứa đồ. Tôi chỉ mang vài bộ quần áo, một chiếc balo gọn nhẹ, hộ chiếu và tấm thẻ đen luôn đặt trong ví. Như vậy là đủ. Mọi thứ trong căn hộ này — những bức tranh hiện đại trên tường, những chiếc cúp thiết kế đặt trên kệ — đều là thứ tôi tự tay giành lấy suốt mười tám năm qua. Không có lấy một tấm ảnh chụp chung nào. Đặc biệt là ảnh gia đình. Tôi đã bỏ thói quen giữ lại những thứ đó từ rất lâu rồi. Loa phát thanh trong sân bay vang lên đều đều, lạnh nhạt đến vô cảm. Nó lại rất hợp với tâm trạng hiện tại của tôi. Tôi bước lên máy bay, ngồi xuống, thắt dây an toàn. Tất cả động tác liền mạch, không hề có lấy một chút chần chừ. Máy bay cất cánh. Paris ngoài khung cửa dần thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn là một mảng sáng mờ nhòe. Giống hệt quá khứ của tôi. Tưởng đã phai nhạt từ lâu. Tôi khép mắt lại. Nhưng khung cảnh của mười tám năm trước vẫn hiện rõ mồn một. Rõ đến tàn nhẫn. Ngày hôm đó, tôi vừa kết thúc một dự án, kéo vali trở về nhà trong trạng thái kiệt sức. Vừa mở cửa ra, bên trong đã đầy ắp tiếng cười nói. Em trai tôi, Giang Minh, đang cầm chùm chìa khóa nhà mới lắc qua lắc lại đầy khoe khoang. Mẹ tôi, Lưu Ngọc Phân, cười đến mức mặt mày rạng rỡ. Còn bố tôi, Giang Chấn Quốc, ngồi bên cạnh hút thuốc, từ đầu tới cuối không nói lời nào. Khi ấy tôi còn cười hỏi:
“Nhà mình có chuyện vui gì vậy?”
Giang Minh lập tức đắc ý đáp rằng cậu ta vừa mua nhà. Một căn hộ cao cấp. Tôi khựng lại ngay tại chỗ. Một người vừa mới tốt nghiệp như cậu ta, lấy đâu ra số tiền lớn như vậy? Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn ngân hàng. Số dư khả dụng: 320 tệ. Trái tim tôi như rơi thẳng xuống vực sâu. Tôi run tay mở ứng dụng ngân hàng. Một dãy lịch sử chuyển khoản kéo dài đến chói mắt. Người nhận: Giang Minh. 6,5 triệu tệ. Không thiếu một đồng. Đó là toàn bộ số tiền tôi thức trắng đêm, liều mạng làm việc suốt bao năm mới có được. Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ. Bà né tránh ánh mắt của tôi. Tôi hỏi bà tại sao. Lần này bà không né nữa. Bà nhìn thẳng vào tôi, giọng điệu đầy hiển nhiên:
“Con là con gái, giữ nhiều tiền như vậy để làm gì?”
“Em trai con mới là gốc rễ của cái nhà này.”
“Tiền của con chẳng phải cũng là tiền của gia đình sao?”
“Mua cho nó một căn nhà, sau này nó còn có thể giúp đỡ con.”
“Có gì sai à?”
Từng câu từng chữ như những mũi băng sắc nhọn đâm xuyên tim tôi. Đóng băng luôn chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại. Tôi không tranh cãi. Cũng không khóc. Chỉ lẳng lặng nhìn bọn họ, sau đó bật cười. Ngày hôm sau, tôi rời đi. Máy bay xuyên qua tầng mây dày đặc, ánh nắng bên ngoài chói đến nhức mắt. Tôi mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Chỉ thấy một khoảng trắng vô tận. Mười tám năm. Từ một cô gái gần như trắng tay, tôi từng bước trở thành kiểu người mà người khác gọi là “tầng lớp tinh anh”. Tôi từng nghĩ mình đã hoàn toàn miễn nhiễm với quá khứ. Vậy mà chỉ một cuộc điện thoại của bố, vẫn đủ kéo tôi trở về điểm xuất phát.
“Mẹ con mất rồi.”
“Bà ấy để lại cho con một lá thư.”
Máy bay hạ cánh. Không khí ẩm lạnh quen thuộc lập tức ập tới. Tôi không liên lạc với bất kỳ ai. Chỉ bắt một chiếc taxi. Đọc ra địa chỉ mà tôi từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ nhắc lại nữa. Chiếc xe chậm rãi lăn bánh. Thành phố đã thay đổi rất nhiều. Những tòa cao ốc chen chúc nhau mọc lên, đèn neon sáng rực cả màn đêm. Chỉ có con đường dẫn về nhà cũ dường như vẫn không đổi. Hàng cây ngô đồng ven đường đã già đi rất nhiều. Xe dừng lại trước khu chung cư cũ kỹ. Tôi thanh toán tiền xe rồi bước xuống. Đeo chiếc balo đơn giản trên vai, tôi chậm rãi đi về phía tòa nhà quen thuộc. Đèn hành lang vẫn tối mờ như trước. Loại đèn cảm ứng phải dậm chân thật mạnh mới chịu sáng. Nhưng tôi không muốn làm vậy. Tôi bước trong bóng tối, chậm rãi đi lên tầng năm. Đứng trước cánh cửa đã bong tróc lớp sơn cũ. Tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi thức ăn bay ra từ bên trong. Mùi vị của một gia đình xa lạ. Tôi đưa tay lên định gõ cửa. Nhưng đúng lúc ấy, cửa đột nhiên bật mở. Người đứng bên trong là Giang Minh. Cậu ta béo hơn trước, cũng già hơn trước. Mặc đồ ở nhà hàng hiệu, cả khuôn mặt bóng nhẫy đầy dầu mỡ. Nhìn thấy tôi, cậu ta sững sờ ngay tại chỗ. Giống như vừa nhìn thấy ma. Trong mắt đầu tiên là kinh ngạc. Sau đó là không thể tin nổi. Cuối cùng, tất cả chuyển thành khó chịu và đề phòng, như thể tôi vừa bước vào địa bàn của cậu ta. Giang Minh cau mày.
“Sao chị lại về đây?”