Trước Ngày Nghỉ Hưu, Tôi Bị Giáng Xuống Làm Lao Công
5 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Trước Ngày Nghỉ Hưu, Tôi Bị Giáng Xuống Làm Lao Công

Cập nhật 31/07/2026 5 phút đọc

Ánh mắt Thẩm Triệu An chợt trầm xuống.
"Tôi chưa từng ban hành thông báo đó."
Lương Chính Nghi không trả lời ngay. Chỉ chậm rãi nhìn khắp đại sảnh.
"Vậy thì..."
"Điều đó chứng tỏ..."
"Có người rất muốn chúng tôi đến."
"Nhưng cũng có người..."
"Rất sợ chúng tôi đến."
Cả đại sảnh lập tức rơi vào im lặng. Tôi cúi xuống nhìn bộ đồng phục lao công màu xám trên người. Chỉ trong một ngày một đêm... Tôi từ Trưởng bộ phận Hành chính... Bị điều xuống làm lao công. Rồi từ một lao công... Trở thành người bị cả tập đoàn dõi theo. Nhưng tôi biết... Những món nợ thật sự... Mới chỉ bắt đầu lộ ra. Lương Chính Nghi mở chiếc thùng niêm phong. Tuyên bố dứt khoát:
"Kể từ bây giờ..."
"Toàn bộ tài liệu của Trung tâm Hành chính, Phòng Nhân sự, Phòng Tài chính và Văn phòng Chủ tịch..."
"Đều bị niêm phong."
"Nếu chưa được đoàn kiểm toán cho phép..."
"Không ai được phép tự ý tra cứu, tiêu hủy hoặc di chuyển."
Nói xong... Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc thẻ nhân viên trước ngực tôi.
"Tần Ngọc Trân."
"Bà là người liên quan trực tiếp đến vụ việc lần này."
"Mời bà phối hợp cung cấp lời khai."
Tôi gật đầu. Trong đám đông bỗng vang lên một tiếng lẩm bẩm rất nhỏ.
"Bà ấy sắp nghỉ hưu rồi..."
"Còn làm lớn chuyện để làm gì."
Tôi quay đầu nhìn lại. Người vừa nói... Là Diêu Chấn, Giám đốc bộ phận Thương hiệu. Thấy tôi nhìn sang... Ông ta lập tức quay mặt đi. Tôi bước đến trước mặt ông ta.
"Giám đốc Diêu."
"Ông vừa nói gì?"
Diêu Chấn cười gượng.
"Chị Tần..."
"Tôi chỉ lo ảnh hưởng đến hình ảnh công ty thôi."
Tôi nhìn thẳng vào ông ta.
"Hình ảnh của một công ty..."
"Không thể được bảo vệ bằng cách bắt nạn nhân im lặng."
Xung quanh... Không còn ai dám lên tiếng nữa. Lương Chính Nghi mời tôi vào phòng họp. Khác với Trịnh Hoài Nhân và những người kia... Cô không bắt tôi đứng. Cô chỉ vào chiếc ghế cạnh vị trí chủ tọa.
"Mời bà ngồi."
Tôi ngồi xuống. Bắt đầu kể lại toàn bộ diễn biến từ chín giờ sáng. Từ quyết định điều chuyển. Bảng phân công công việc tạm thời. Đoạn ghi âm ở tầng hai mươi tám. Hồ sơ cũ ở tầng hai mươi chín. Chiếc tủ sắt dưới tầng hầm. Kho cũ của nhà máy. Cuốn danh sách thật. Từng chuyện một... Tôi chỉ trình bày đúng sự thật. Không thêm. Cũng không bớt. Lương Chính Nghi vừa nghe... Vừa ghi chép. Các kiểm toán viên bên cạnh liên tục trao đổi ánh mắt với nhau. Thẩm Triệu An ngồi đối diện. Suốt cả quá trình... Ông không cắt lời tôi một lần nào. Đợi tôi nói xong. Lương Chính Nghi mới hỏi:
"Tại sao ngay từ đầu..."
"Bà vẫn ký vào quyết định điều chuyển?"
Tôi nhìn cô.
"Bởi vì..."
"Tôi muốn biết rốt cuộc họ đang nhắm đến điều gì."
Đầu bút của Lương Chính Nghi khựng lại. Tôi tiếp tục.
"Nếu lúc đó tôi phản đối ngay tại chỗ..."
"Cùng lắm..."
"Chỉ là một vụ tranh chấp lao động."
"Nhưng khi tôi ký tên."
"Mặc bộ đồng phục lao công."
"Họ sẽ tin rằng tôi đã chấp nhận."
"Mà con người..."
"Một khi quá đắc ý..."
"Sẽ càng tham lam hơn."
Trong phòng họp... Có vài người lặng lẽ cúi đầu. Lương Chính Nghi nhìn tôi hồi lâu.
"Bà bình tĩnh hơn tôi tưởng."
Tôi mỉm cười.
"Ba mươi hai năm..."
"Đủ để rèn được điều đó."
Đúng lúc ấy... Cố Nam đẩy cửa bước vào. Sắc mặt anh vô cùng khó coi.
"Thưa Chủ tịch Thẩm..."
"Thông báo trên hệ thống nội bộ vừa bị sửa."
Thẩm Triệu An ngẩng mắt. Cố Nam đưa máy tính bảng tới.
"Bản thông báo đầu tiên ghi rất rõ..."
"Trịnh Hoài Nhân, La Thiến cùng những người liên quan bị nghi xâm phạm quyền lợi người lao động."
"Nhưng mười phút trước..."
"Thông báo đã bị thay thế bằng một bản rút gọn."
"Bản mới..."
"Đã xóa toàn bộ nội dung về việc hạ chức ác ý và làm giả hồ sơ."
"Chỉ còn ghi..."
'Việc điều chỉnh vị trí công tác của bà Tần Ngọc Trân đã gây ra hiểu lầm.'
Từng ngón tay tôi... Chậm rãi siết chặt. Hiểu lầm... Lúc chèn ép người khác... Họ gọi đó là tối ưu hóa. Đến khi sự việc bại lộ... Lại gọi là hiểu lầm. Lương Chính Nghi hỏi:
"Ai có quyền chỉnh sửa thông báo trên hệ thống?"
Cố Nam quay sang nhìn Diêu Chấn. Đúng lúc ấy... Diêu Chấn cũng vừa được đưa vào phòng. Vừa bước qua cửa... Ông ta đã vội vàng kêu oan.
"Tôi chỉ làm đúng quy trình quản lý thông báo."
"Tôi không biết ai sửa nội dung."
Lương Chính Nghi xoay màn hình máy tính bảng về phía ông ta.
"Nhật ký hệ thống cho thấy..."
"Tài khoản dùng để thay thế thông báo..."
"Chính là tài khoản của ông."
Sắc mặt Diêu Chấn lập tức cứng đờ.
"Có thể..."
"Tài khoản của tôi bị người khác sử dụng."
Tôi nhìn ông ta.
"Vậy còn dữ liệu kiểm soát ra vào văn phòng của ông thì sao?"
Diêu Chấn khựng người. Tôi bình tĩnh nói:
"Hệ thống quẹt thẻ trước cửa Phòng Thương hiệu..."
"Chính là do tôi phụ trách thay mới cách đây ba năm."
"Dữ liệu của hệ thống đó được lưu riêng."
"Không thể xóa."
Cố Nam lập tức cho người đi trích xuất. Chưa đầy năm phút sau... Bản ghi đã được in ra. Sáu giờ lẻ ba phút sáng. Diêu Chấn quẹt thẻ vào Phòng Thương hiệu. Sáu giờ mười một phút. Thông báo nội bộ bị thay thế. Trên trán Diêu Chấn bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
"Tôi cũng chỉ nhận được một cuộc điện thoại."
Lương Chính Nghi hỏi ngay:
"Điện thoại của ai?"
Diêu Chấn nghiến chặt răng. Không chịu trả lời. Tôi đẩy chiếc điện thoại về phía trước.
"Kiểm tra lịch sử cuộc gọi."
Diêu Chấn lập tức ngẩng phắt đầu.
"Dựa vào đâu mà các người kiểm tra điện thoại của tôi?"
Lương Chính Nghi bình thản đáp:
"Ông có quyền từ chối."
"Nhưng đoàn kiểm toán cũng sẽ ghi rõ việc ông từ chối hợp tác vào báo cáo."
Bàn tay Diêu Chấn khẽ run lên. Cuối cùng... Ông ta vẫn đặt điện thoại lên bàn. Trong lịch sử cuộc gọi... Có một số điện thoại không lưu tên. Thời gian gọi... 5 giờ 58 phút sáng. Cố Nam chỉ liếc qua một cái... Sắc mặt lập tức thay đổi.
"Đây là số máy nội bộ của Văn phòng Thư ký Hội đồng quản trị."

Đã sao chép liên kết chương