Chương 6
Chương 6 — Từ Ngày Không Còn Thuộc Về Anh
Ngay chiều hôm đó, Tần Vận gửi cho tôi một tin nhắn.
“Bên pháp chế của Thịnh Hằng vừa liên hệ với tớ. Họ nói muốn hòa giải ngoài tòa.”
“Tuy nhiên, họ có điều kiện.”
“Cậu phải rút đơn trọng tài, từ bỏ yêu cầu bồi thường, đồng thời cam kết không tiếp xúc với các khách hàng hiện tại của Thịnh Hằng.”
“Đổi lại, họ sẽ thu hồi bức thư luật sư.”
Tôi nhìn màn hình vài giây. Sau đó chỉ trả lời đúng ba chữ.
“Không hòa giải.”
Chín giờ sáng thứ Ba, tôi có mặt đúng giờ tại công ty Cuộc Sống Cam. Văn phòng của Sở Liêu không quá lớn. Trên bức tường phía sau là một tấm bảng trắng, kín đặc những sơ đồ về cơ cấu và mô hình vận hành doanh nghiệp. Tôi kết nối máy chiếu, bắt đầu trình bày phương án của mình từng phần một. Việc nâng cấp thương hiệu cho Cuộc Sống Cam không đơn thuần chỉ là thay đổi logo. Tệp khách hàng của họ đang dần mở rộng, từ nhóm dân văn phòng hai mươi lăm đến ba mươi lăm tuổi xuống cả thị trường phổ thông hơn. Điều đó đồng nghĩa với việc hình ảnh thương hiệu cũng phải thay đổi. Vừa phải giữ được cảm giác chuyên nghiệp vốn có, vừa cần gần gũi và dễ tiếp cận hơn với người dùng. Tôi chuẩn bị hai phương án. Một phương án thiên về điều chỉnh nhẹ, phát triển trên nền tảng cũ. Phương án còn lại táo bạo hơn, xây dựng lại toàn bộ hệ thống nhận diện thương hiệu cùng chiến lược truyền thông. Sở Liêu chăm chú lắng nghe từ đầu đến cuối. Đến phút thứ bốn mươi của buổi thuyết trình, cánh cửa bất ngờ mở ra. Trợ lý của anh bước vào.
“Tổng giám đốc Sở, phía Thịnh Hằng đã đến rồi. Họ nói hôm nay cũng hẹn trình bày.”
Sở Liêu liếc nhìn tôi rồi nói:
“Bảo họ đợi một lát.”
Trong lòng tôi thoáng căng thẳng. Nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như không. Tôi tiếp tục hoàn thành phần trình bày cuối cùng. Sở Liêu khép tập tài liệu lại.
“Phương án tái định vị thương hiệu này của cô... tổng ngân sách là bao nhiêu?”
“Hai triệu tám trăm nghìn, thanh toán thành ba đợt.”
“Cô có biết phía Thịnh Hằng báo giá bao nhiêu không?”
“Tôi không biết.”
“Hai triệu hai trăm nghìn.”
Anh nhìn tôi.
“Rẻ hơn cô đúng sáu trăm nghìn.”
Tôi không hề dao động.
“Tổng giám đốc Sở.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Làm thương hiệu không giống đi chợ mua rau. Không phải cứ rẻ là tốt.”
“Nếu Thịnh Hằng hạ giá sâu như vậy thì hoặc là phương án bị cắt giảm chất lượng, hoặc giai đoạn triển khai sau này sẽ bị rút bớt nguồn lực.”
“Anh cứ xem phương án của họ trước.”
“Sau đó đem so sánh với của tôi cũng chưa muộn.”
Sở Liêu trầm ngâm vài giây rồi gật đầu.
“Được. Cô cứ về trước. Tôi xem xong phương án của cả hai bên rồi sẽ đưa ra quyết định.”
Rời khỏi phòng họp, tôi chạm mặt đội ngũ của Thịnh Hằng ngay ngoài hành lang. Người dẫn đầu không phải Ôn Ỷ. Mà là Triệu Khải, nhân viên kỳ cựu của phòng Marketing. Vừa nhìn thấy tôi, anh ấy rõ ràng sững người.
“Quản... quản lý Hạ?”
“Anh Triệu, lâu rồi không gặp.”
Anh cười đầy gượng gạo, hạ thấp giọng.
“Chị Hạ, từ sau khi chị nghỉ, phòng Marketing loạn hết cả lên. Ôn Ỷ tiếp nhận công việc của chị, mới mấy hôm mà ba khách hàng đã có hai người khiếu nại rồi.”
“Không còn liên quan đến tôi nữa.”
Tôi mỉm cười.
“Anh cố gắng nhé.”
Rời khỏi tòa nhà của Cuộc Sống Cam, tôi đứng trước cửa khá lâu. Thật ra tôi biết. Nếu chỉ xét riêng chất lượng phương án, Thịnh Hằng chưa chắc đã kém tôi. Dù nhân phẩm của Lục Chiêu có tệ đến đâu thì năng lực của anh ta vẫn là thật. Điểm khác biệt lớn nhất... Là tôi hiểu rõ Sở Liêu cần điều gì hơn họ. Bởi tôi đã làm một việc mà những công ty hoạch định thông thường sẽ không bao giờ làm. Tôi tải ứng dụng Cuộc Sống Cam về điện thoại. Suốt một tuần liền, tôi liên tục sử dụng. Tổng cộng đặt hơn sáu mươi đơn hàng, trải nghiệm gần như toàn bộ các dịch vụ trên nền tảng. Từ giao diện sử dụng, trải nghiệm người dùng, tốc độ phản hồi của bộ phận chăm sóc khách hàng cho đến từng chi tiết nhỏ... Tôi đều ghi chép cẩn thận. Cuối cùng tổng hợp thành một bản báo cáo trải nghiệm người dùng dài ba nghìn chữ, đính kèm ngay sau phương án. Việc này vốn không nằm trong phạm vi công việc của một đơn vị hoạch định thương hiệu. Nhưng nó đủ để chứng minh... Tôi nghiêm túc với dự án này đến mức nào. Hai ngày sau. Sở Liêu gọi điện cho tôi.
“Cô Hạ, dự án này giao cho cô.”
Anh dừng lại một chút rồi cười.
“Thật ra điều khiến tôi quyết định không phải phương án của cô...”
“Mà chính là bản báo cáo trải nghiệm người dùng kia.”
Tôi siết chặt chiếc điện thoại, hít sâu một hơi.
“Cảm ơn Tổng giám đốc Sở.”
“Tôi sẽ gửi hợp đồng cho anh ngay trong hôm nay.”
Sau khi cúp máy, tôi đứng lặng rất lâu giữa studio. Ánh nắng ngoài cửa sổ đẹp đến lạ. Tôi lập tức đặt một bàn đồ ăn để cả nhóm cùng ăn mừng. Thế nhưng... Niềm vui ấy chỉ kéo dài chưa đầy hai mươi bốn giờ. Buổi tối, mẹ gọi điện.
“Quân Ninh, con về ngay đi.”
“Có chuyện gì vậy mẹ?”
“Mẹ của Lục Chiêu kéo cả họ hàng đến nhà mình rồi.”
“Bà ấy dẫn theo một đám người đứng chặn trước cửa, nói con nợ nhà họ.”
“Nợ gì cơ?”