Chương 3
Chương 3: Vua Ngọc Trai Phú Quốc Và Cuộc Đổi Đời Đêm Mưa Bão
Tường gửi phiếu cân cho hợp tác xã, nhưng người giữ sổ nói đó không phải mẫu của họ. Giấy có logo cũ, loại chỉ dùng trước khi đổi phần mềm kế toán.
Diễm hỏi các thợ lặn. Một người tên Lộc nhớ đã thấy xe của Ba Sáu ở kho sau bão, nhưng sợ mất việc nên không muốn nói trước camera.
Tường không ép. Anh đề nghị Lộc chỉ cho biết thời gian, rồi ghi riêng vào biên bản.
Họ kiểm tra camera bến cá. Đúng đêm bão, hệ thống mất tín hiệu hai giờ. Khi hoạt động lại, một xe tải không biển thùng chở ra ngoài.
Biên phòng yêu cầu bản gốc. Tường sao lưu, ký niêm phong và giao cả thiết bị để tránh bị nói cắt ghép.
Ba Sáu gọi, bảo Tường nên ngồi lại. Ông ta đề nghị cho anh vay tiền sửa bè, đổi lại quyền bán trong ba năm.
"Tôi không vay từ người đang mua rẻ tài sản của tôi," Tường nói.
Ba Sáu hạ giọng: "Biển này không thuộc riêng cậu."
"Đúng. Vì vậy ông càng không được tự ý lấy."
Trong lúc điều tra, độ mặn giảm khiến trai tiếp tục yếu. Diễm đề nghị chuyển một phần lồng vào vùng sâu hơn, nhưng thiếu phao. Cả nhóm phải làm phao tạm bằng thùng nhựa và dây cứu hộ.
Tường huy động các hộ khác. Có người không ưa anh vì anh từng bán trực tiếp cho nhà hàng, nhưng vẫn giúp vì thiệt hại lan sang tất cả.
Họ làm việc suốt ngày, không có thời gian tính chuyện ai đúng ai sai. Mỗi lồng được đánh số, mỗi lần di chuyển ghi vào sổ.
Một thợ lặn phát hiện dưới đáy lồng một chiếc kẹp kim loại lạ. Kẹp có khắc mã của công ty vận tải biển, không phải thiết bị nuôi trai.
Diễm gửi ảnh cho một kỹ thuật viên. Mã này dùng để kéo lưới trong vùng cấm, cho phép khóa dây neo mà không cần lên bè.
Tường hiểu kẻ phá bè đã chuẩn bị thiết bị, không phải hành động trong bão.
Tối, Lộc đến kho, đặt lên bàn một chiếc thẻ nhân viên của công ty Ba Sáu. Anh nói đã nhặt được dưới bè trước khi phao biến mất.
"Tôi không biết ai dùng," Lộc nói. "Nhưng người đó vào khu nuôi lúc đổi ca."
Tường hỏi Lộc có muốn ghi tên không. Anh lắc đầu.
Diễm nói: "Không ghi tên bây giờ vẫn có thể bảo vệ anh. Nhưng nếu điều tra cần, chúng ta phải làm đúng quy trình."
Lộc gật đầu, để lại thẻ.
Ngay khi anh rời đi, một tin nhắn từ số lạ đến điện thoại Tường: “Đừng tìm lứa ngọc đã mất. Biển rộng hơn sức của anh.”
Tường đọc rồi lưu vào hồ sơ. Anh không trả lời. Buổi sáng, anh sẽ cùng Diễm ra vùng phao mất, tìm dấu vết dưới đáy.