Chương 5
Chương 5
Vì đêm qua quá mệt, hai người mãi đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy. Cố Văn Viễn mặc cho Thiền Y khoác áo ngoài cho mình, ánh mắt lại liên tục liếc ra ngoài cửa.
“Liễu Tri Vi thật là không có quy củ, không biết ngày thứ hai vào cửa phải dâng trà cho chủ mẫu sao?”
Thiền Y khẽ lau khóe mắt, như sắp khóc đến nơi: “Cố lang, chắc muội muội đang giận nô gia. Vì hòa khí trong nhà, nô gia đi bồi tội với nàng ấy vậy.” Nàng làm bộ định đi, lại bị Cố Văn Viễn kéo mạnh vào lòng.
“Làm càn! Nàng là chủ mẫu, sao có thể cúi đầu trước một thiếp thất? Gia pháp Cố gia chẳng lẽ chỉ để trưng bày sao? Ta lập tức cho nàng ấy biết thế nào là lợi hại!”
Thiền Y ép xuống ý cười hả hê nơi đáy mắt, giả vờ khuyên nhủ: “Cố lang, muội muội da thịt mỏng manh, người đừng thật sự làm nàng bị thương, dọa một chút là được rồi.” Đúng lúc ấy, cửa bị đẩy ra, Cố phu nhân dẫn theo nha hoàn bà tử bước vào. Cố phu nhân trầm giọng chất vấn: “Viễn nhi, hôm qua con không phải nói sẽ đón Liễu Tri Vi vào cửa sao? Người đâu?” Cố Văn Viễn đột ngột đẩy Thiền Y ra, trong mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn chưa từng có.
“Mẫu thân, hôm qua Liễu Tri Vi không mang của hồi môn vào phủ sao?”
Cố phu nhân nhíu mày: “Ta còn tưởng con lại bị Thiền Y quấn chân, đổi ngày khác rồi chứ?” Cố Văn Viễn lập tức phủ nhận: “Không có. Quản gia, ngươi nói đi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Quản gia bịch một tiếng quỳ xuống, giọng run rẩy: “Thiếu gia, hôm qua lão nô đã định bẩm báo. Liễu tiểu thư thật sự đã gả cho người khác. Nếu hôm qua thiếu gia đi đuổi theo, có lẽ còn kịp. Bây giờ… tất cả đã muộn rồi.” Cố Văn Viễn thất thần ngã phịch xuống ghế: “Không thể nào, ngươi nói dối. Liễu Tri Vi yêu ta như vậy, sao có thể gả cho người khác?” Cố phu nhân bước lên vỗ vai hắn: “Viễn nhi, trước đừng vội kết luận. Con đến Liễu phủ xem thử chẳng phải sẽ rõ sao?”
“Cố lang đừng đi!”
Thiền Y vội vàng ngăn lại.
“Nàng ta nhất định đang lừa người! Chỉ chờ người đến dỗ dành, rồi cả đời nắm thóp người!”
Cố Văn Viễn gật đầu tán đồng: “Thiền Y nói đúng, ta sẽ không mắc lừa. Nàng mấy hôm trước chẳng phải muốn đi đạp tuyết sao? Chúng ta đi ngay bây giờ, để nàng ta tự suy ngẫm cho kỹ.” Trong lòng dồn nén một cỗ khí, mấy ngày liền Cố Văn Viễn cùng Thiền Y quấn quýt triền miên, Thiền Y cũng đem hết bản lĩnh ra chiều chuộng hắn. Nhưng dần dần, nhìn dáng vẻ thấp mình lấy lòng có phần cố ý của Thiền Y, trong lòng Cố Văn Viễn lại dấy lên một tia chán ghét. Hắn xuất thân thanh quý, được nuôi dạy thành tài tử, chỉ có Liễu Tri Vi — quý nữ thế gia được dày công bồi dưỡng — mới thật sự xứng đôi với hắn. Cố Văn Viễn nghĩ, trước tiên cứ để Liễu Tri Vi làm thiếp một thời gian, mài mòn bớt ngạo khí của nàng. Ngày sau, lại như kiếp trước. Liễu Tri Vi làm thê tử vì hắn quản lý hậu trạch, Thiền Y làm thiếp vì hắn trải chăn sưởi ấm, ba người như tiền thế mà hòa hòa mỹ mỹ sống qua ngày. Như vậy, vừa hoàn thành di nguyện trước lúc chết của hắn muốn lập Thiền Y làm chính thê, lại cũng không thật sự ủy khuất Liễu Tri Vi. Thế nhưng ba ngày trôi qua, Liễu Tri Vi vẫn không hề xuất hiện. Cố Văn Viễn rốt cuộc không ngồi yên được nữa, hắn đẩy Thiền Y đang quấn lấy mình ra, vội vã lên xe chạy tới tướng quân phủ. Trước cửa tướng quân phủ người đông như mắc cửi, hôm nay là ngày Liễu tiểu thư hồi môn.
“Phu nhân, cẩn thận dưới chân.”
Giang Nghiên cẩn trọng đỡ ta xuống xe, sợ ta có chút sơ suất nào. Cố Văn Viễn tận mắt chứng kiến tất cả, như phát điên lao tới.
“Giang Nghiên, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào nàng, Tri Vi là của ta.”
Ta trở tay, một cái tát vang dội giáng thẳng lên mặt hắn: “Cố Văn Viễn, có bệnh thì đi tìm đại phu, đừng đến trước mặt ta phát điên. Ta là thê tử được Giang Nghiên minh môi chính thú, không có nửa điểm liên quan tới ngươi.” Đám người xung quanh lập tức xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía Cố Văn Viễn.
“Cố tiến sĩ e là mắc chứng thất tâm phong rồi, còn mơ tưởng để Liễu tiểu thư làm thiếp cho hắn!”
“Buồn cười hơn là, hắn cưới một nha hoàn sủng ái như bảo bối, lại bắt đích tiểu thư tướng quân phủ làm thiếp. Tiến sĩ này rốt cuộc thi đỗ thế nào vậy? Cứ thấy đầu óc hắn có vấn đề.”
Thanh danh và thể diện mà Cố Văn Viễn coi trọng nhất, giờ phút này bị nghiền nát không còn sót lại chút gì.