Chương 8
Chương 8
Cố Văn Viễn thấy ta đến mí mắt cũng lười nhấc lên nhìn hắn, vội vàng gọi lớn: “Giang phu nhân, hôm nay đúng dịp nghỉ triều, Giang đại nhân không cùng nàng tới sao?”
“Phu quân ta bận việc công vụ, dĩ nhiên không nhàn rỗi như Cố tiến sĩ.”
Kiếp trước ta thuận lợi gả cho Cố Văn Viễn, nhớ khi ấy hắn vừa vào Hàn Lâm viện, bận đến chân không chạm đất. Lời ta khơi lại ký ức tiền thế của hắn, gương mặt Cố Văn Viễn nóng bừng như lửa đốt, xấu hổ đến không dám tiếp lời. Thiền Y nhìn ánh mắt hắn dính chặt trên người Liễu Tri Vi, ánh nhìn gần như nhỏ ra độc ý.
“Giang phu nhân, thật ra nô gia vẫn luôn muốn nói một tiếng cảm tạ với người. Nếu không có người, nô gia cũng không gặp được Cố lang, một vị phu quân tốt như vậy.”
Thiền Y là đang biến tướng khoe khoang với ta, ngầm mỉa mai một tiểu thư danh môn như ta lại thua nàng ta – một ả nha hoàn. Trường Lạc giơ tay liền tát một cái: “Đúng là đồ bạch nhãn lang nuôi không thuần, nha hoàn phản chủ mà cũng dám chạy tới trước mặt chủ nhân giương oai? Tri Vi hiền lành, bổn cung thì không có tính khí tốt như vậy.” Thiền Y ôm lấy gò má nóng rát, suýt nữa bật khóc. Nàng ta ấm ức nhìn về phía Cố Văn Viễn, mong hắn chống lưng cho mình. Nhưng ánh mắt Cố Văn Viễn lại như có như không rơi trên người Liễu Tri Vi, căn bản chẳng để tâm đến sống chết của nàng ta. Thiền Y nghiến răng, khẽ phúc thân: “Nô gia đã ghi nhớ, đa tạ điện hạ dạy bảo.” Ta và Trường Lạc dọc theo bờ hồ tản bộ, nha hoàn bà tử theo sau không gần không xa. Đột nhiên, sau lưng bị ai đó hung hăng đẩy mạnh. Mặt đất bên hồ trơn trượt, cả người ta mất kiểm soát trượt về phía mặt hồ đang phủ một tầng băng mỏng. Trường Lạc hoảng hốt thét lên: “Cẩn thận——!” Năm cập kê rơi xuống nước một lần, ta đã ở trong lòng diễn luyện vô số lần cách tự cứu mình. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi như tia chớp, ta xoay tay chụp lấy cành liễu rủ xuống, dùng lực ở eo bật người nhảy trở lại bờ. Đồng thời không chút do dự, giơ chân đá mạnh kẻ đứng phía sau xuống hồ.
“A, cứu mạng! Cố lang, cứu ta với!” tiếng thét của Thiền Y xé toạc không khí.
“Rắc!” lớp băng mỏng lập tức vỡ tan, nước lạnh tràn tới ngực nàng ta, lạnh đến run cầm cập.
Cố Văn Viễn vốn chẳng muốn quản sống chết của nàng ta, nhưng nghĩ tới đứa trẻ trong bụng là của mình, đành nghiến răng nhảy xuống vớt người. Trường Lạc vội sai người đi mời thái y, sợ ta bị thương chỗ nào. Ta vừa định nói mình không sao, bỗng dạ dày dâng lên một trận buồn nôn. Trong lòng không khỏi dấy lên một tia mong đợi. Mỗi đêm Giang Nghiễn đều nỗ lực như vậy, có lẽ trong bụng ta đã có một sinh mệnh nhỏ bé rồi. Thái y cẩn thận bắt mạch xong, cười hớn hở chúc mừng: “Chúc mừng Giang phu nhân, người đã có hỷ rồi.” Trường Lạc còn kích động hơn cả ta, vội vàng đỡ ta ngồi xuống ghế vòng.
“Tri Vi, từ giờ trở đi, ngươi phải dưỡng thai cho thật tốt, tuyệt đối không được va chạm hay sơ suất.”
Ta bật cười: “Điện hạ, ta dù sao cũng xuất thân tướng môn, đâu đến mức yếu ớt như vậy.” Các phu nhân tiểu thư dự tiệc nhao nhao vây lại chúc mừng. Ta lần lượt đáp lễ, trong lòng chỉ nghĩ mau chóng hồi phủ để báo tin vui cho Giang Nghiễn. Ngẩng mắt lên, liền thấy ngoài đám đông, Cố Văn Viễn đứng sững ở đó, mặt trắng bệch như giấy, ánh mắt dán chặt vào bụng ta.
“Không thể nào, nàng rõ ràng không thể sinh được, sao có thể mang thai? Nhất định là thái y chẩn sai rồi.”
Ta đứng dậy, từng bước tiến về phía hắn, giọng lạnh lẽo: “Cố Văn Viễn, ta đã nói từ lâu, thân thể ta đã không còn vấn đề gì.” Hắn chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, miệng lẩm bẩm: “Nàng không có vấn đề, vậy kẻ có bệnh… là ta sao? Nhưng Thiền Y vì sao lại mang thai con của ta? Lẽ nào…” Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên, tròng mắt hắn đỏ ngầu, đột ngột nhào tới Thiền Y, hai tay siết chặt cổ nàng ta: “Tiện nhân, nói! Đứa nghiệt chủng trong bụng ngươi rốt cuộc là của ai?” Thiền Y vừa rồi ở hồ băng đã suýt chết đuối, lúc này lại bị bóp cổ, càng thở không ra hơi.
“Cố… lang… chàng sao vậy? Đứa trẻ… chính là của chàng mà…” nàng ta khó nhọc thốt ra từng chữ.
Mọi người tuy không ưa Thiền Y, nhưng nàng ta dù sao cũng đang mang thai, lại bị hành hạ đến mức ấy, vội vàng tiến lên kéo Cố Văn Viễn ra.
“Cố tiến sĩ, ngươi đây là làm trò gì? Chẳng phải ngươi là người quan tâm nhất đến Thiền Y và đứa trẻ trong bụng nàng ta sao?”
Thiền Y như con cá sắp cạn nước, nằm bệt dưới đất hổn hển thở dốc. Cố Văn Viễn bị mọi người giữ chặt, vẫn trừng mắt nhìn Thiền Y: “Tiện nhân, rốt cuộc ngươi có phản bội ta hay không?”