Chương 1
Chương 1 — Chỉ Dẫn Đến Thung Lũng Mây
Sương sớm còn giăng kín trên những thửa ruộng bậc thang khi Đinh Thảo Vy dắt chiếc xe máy ra khỏi sân nhà, chuẩn bị cho chuyến đi xuống thị trấn đón đoàn khách mới. Không khí se lạnh của vùng cao Tây Bắc lùa vào áo khoác, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại đặc trưng của núi rừng mà sau năm năm sống ở đây, cô đã quen thuộc đến mức không thể tưởng tượng cuộc sống thiếu nó.
"Chị Vy, hôm nay đoàn đông không?" Mùa Thị Sính, cô phụ tá người H'Mông của Thảo Vy, chạy ra từ trong nhà, tay còn cầm chiếc mũ len đang đan dở.
"Mười hai người," Thảo Vy đáp, kiểm tra lại danh sách trên điện thoại. "Đoàn thiện nguyện y tế, họ vào khám bệnh miễn phí cho bà con bản mình. Ba ngày đường mới tới nơi, phải chuẩn bị kỹ đấy."
"Ba ngày cho một đoàn thiện nguyện y tế á?" Sính nhíu mày. "Họ có quen đi rừng không chị? Nhiều đoàn thành phố xuống đến ngày thứ hai là đòi bỏ cuộc rồi."
"Chị cũng không rõ," Thảo Vy thừa nhận, đội mũ bảo hiểm lên đầu. "Nhưng công ty tổ chức nói họ đã chuẩn bị kỹ, có cả bác sĩ dẫn đoàn."
Con đường từ bản Tà Chải xuống thị trấn mất gần hai giờ đồng hồ chạy xe máy, len lỏi qua những khúc cua gấp bên vách núi, băng qua vài con suối nhỏ vẫn còn róc rách nước mùa này. Thảo Vy đã đi con đường này không biết bao nhiêu lần trong năm năm qua, đến mức cô có thể nhắm mắt đoán được từng khúc cua, từng ổ gà quen thuộc.
Cô nhớ lại ngày đầu tiên đặt chân đến vùng đất này — một cô gái hai mươi bốn tuổi với đôi mắt sưng đỏ vì khóc suốt nhiều đêm liền, chỉ mang theo một chiếc ba lô và quyết tâm rời xa tất cả những gì gợi nhớ đến thành phố, đến công việc kiến trúc sư cảnh quan đầy triển vọng cô đã từ bỏ, và đến người đàn ông đã biến mất khỏi cuộc đời cô không một lời từ biệt.
Năm năm. Đã năm năm trôi qua kể từ ngày ấy, và Thảo Vy tự hào rằng mình đã học được cách sống mà không cần phải nghĩ về quá khứ mỗi ngày nữa. Nhưng đôi khi, vào những khoảnh khắc bất chợt như thế này, khi cô một mình trên con đường quen thuộc giữa núi rừng, những ký ức cũ vẫn len lỏi trở lại, nhắc nhở cô về một vết thương chưa bao giờ thực sự lành hẳn.
***
Thị trấn nhỏ nơi cô hẹn gặp đoàn khách đã tấp nập người qua lại khi Thảo Vy đến nơi. Chiếc xe khách lớn đậu bên lề đường, một nhóm người đang lúi húi kiểm tra hành lý, tất cả đều mặc đồ trekking chuyên nghiệp, ba lô lớn nhỏ chất đầy.
"Chào mọi người, tôi là Thảo Vy, hướng dẫn viên sẽ đồng hành cùng đoàn trong ba ngày tới," cô nói, tiến đến gần nhóm người, nụ cười thân thiện quen thuộc trên môi.
Một người phụ nữ trung niên, có vẻ là người phụ trách hậu cần của đoàn, tiến lại bắt tay cô. "Chào chị Vy, tôi là Hạnh, điều phối viên của tổ chức 'Bước Chân Vùng Cao'. Rất vui được hợp tác với chị lần này. Đoàn chúng tôi gồm mười hai người, trong đó có bốn bác sĩ, ba sinh viên y khoa tình nguyện, và một số nhân viên hỗ trợ khác."
"Rất vui được gặp mọi người," Thảo Vy đáp, mắt cô lướt qua đoàn khách, đếm số lượng và đánh giá sơ bộ thể trạng từng người theo thói quen nghề nghiệp. "Trưởng đoàn của các anh chị là ai để tôi trao đổi về lịch trình?"
"Là bác sĩ Khôi," chị Hạnh đáp, quay đầu gọi. "Bác sĩ Khôi ơi, hướng dẫn viên của chúng ta đến rồi!"
Thảo Vy quay lại nhìn theo hướng chị Hạnh chỉ, và trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới của cô như đông cứng lại.
Một người đàn ông cao lớn, khoác trên mình chiếc áo khoác trekking màu xanh rêu, đang cúi xuống kiểm tra lại một chiếc ba lô y tế, quay người lại khi nghe tiếng gọi. Gương mặt ấy — dù đã trải qua năm năm, dù đã có thêm vài nếp nhăn nơi khóe mắt, dù mái tóc đã cắt ngắn gọn gàng hơn so với trí nhớ của cô — vẫn là gương mặt cô đã từng thuộc lòng đến từng đường nét, gương mặt cô đã từng nghĩ mình sẽ được nhìn ngắm suốt cả cuộc đời còn lại.
Vũ Đăng Khôi đứng chết lặng, đôi mắt anh mở to đầy kinh ngạc khi nhận ra người phụ nữ đang đứng trước mặt mình.
"Thảo Vy," anh thì thầm, giọng anh khản đặc như thể vừa nhìn thấy một bóng ma.
Cả hai đứng đó, giữa tiếng ồn ào của thị trấn, giữa những người đồng hành đang bận rộn kiểm tra hành lý xung quanh, không ai trong số họ nhận ra bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn giữa hai con người từng yêu nhau tha thiết, giờ đây đối diện nhau sau năm năm xa cách đầy đau đớn và những câu hỏi chưa từng có lời giải đáp.
"Anh..." Thảo Vy mở miệng, nhưng không biết phải nói gì tiếp theo. Hàng ngàn cảm xúc dồn dập ập đến cùng lúc — sự ngỡ ngàng, nỗi đau cũ sống dậy, và cả một chút gì đó cô không muốn thừa nhận, có lẽ là sự nhẹ nhõm khi thấy anh vẫn bình an.
"Hai người biết nhau à?" chị Hạnh hỏi, nhận ra sự căng thẳng kỳ lạ giữa hai người.
"Chúng tôi..." Đăng Khôi bắt đầu, giọng anh vẫn còn run rẩy vì cú sốc. "Chúng tôi từng quen biết nhau, từ rất lâu rồi."
Thảo Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại vẻ chuyên nghiệp thường ngày, dù trái tim cô đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. "Đúng vậy," cô nói, giọng cô cố gắng giữ bình thản nhất có thể. "Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Bây giờ, tôi là hướng dẫn viên của đoàn, và công việc của tôi là đảm bảo tất cả mọi người đến được bản Tà Chải an toàn."
Cô quay sang nhìn cả đoàn, cố gắng tập trung vào vai trò chuyên môn của mình để tránh phải đối mặt trực tiếp với ánh mắt của Đăng Khôi — đôi mắt vẫn tràn đầy những cảm xúc phức tạp mà cô không đủ can đảm để giải mã ngay lúc này.
"Chúng ta sẽ khởi hành sau ba mươi phút nữa," cô nói, giọng cô kiên định hơn. "Xin mọi người kiểm tra lại hành lý lần cuối, đảm bảo mang đủ nước và đồ dùng cần thiết. Đường vào bản Tà Chải không dễ dàng, nhưng tôi hứa sẽ đưa tất cả mọi người đến nơi an toàn."
Khi Thảo Vy quay lưng bước đi để kiểm tra lại phương tiện vận chuyển hành lý, cô cảm nhận được ánh mắt của Đăng Khôi vẫn dõi theo từng bước chân mình, nặng trĩu những điều chưa nói, những câu hỏi chưa có lời giải đáp sau năm năm dài đằng đẵng.
Cô không quay lại nhìn anh, nhưng bàn tay cô, vẫn đang cầm chiếc điện thoại kiểm tra danh sách khách, run rẩy nhẹ — dấu hiệu duy nhất cho thấy, dù đã cố gắng xây dựng một cuộc sống mới, dù đã cố gắng chôn giấu quá khứ sâu trong lòng núi rừng này, vết thương ấy vẫn chưa bao giờ thực sự lành lại.
***
Trong lúc chờ mọi người sắp xếp lại hành lý, Thảo Vy tìm một góc yên tĩnh cạnh chiếc xe tải chở đồ, cố gắng lấy lại nhịp thở bình thường. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, vẫn còn run nhẹ, và tự hỏi làm sao định mệnh lại có thể trớ trêu đến vậy — sau bao nhiêu năm cố gắng xây dựng một cuộc sống mới cách xa mọi thứ liên quan đến thành phố, đến quá khứ, người đàn ông ấy lại xuất hiện ngay giữa nơi cô nghĩ là an toàn nhất.
"Chị Vy, chị không sao chứ?" Sính hỏi, nhận ra vẻ khác lạ trên gương mặt người chị mà cô luôn ngưỡng mộ.
"Chị ổn," Thảo Vy đáp, cố gắng nở một nụ cười trấn an, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối. "Chỉ là gặp lại một người quen cũ thôi, hơi bất ngờ một chút."
Sính nhìn cô với ánh mắt dò hỏi nhưng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ đưa cho cô một chai nước. "Chị uống nước đi, rồi mình chuẩn bị khởi hành. Em đã kiểm tra lại toàn bộ đồ tiếp tế, mọi thứ đều sẵn sàng."
Thảo Vy gật đầu cảm ơn, uống một ngụm nước để trấn tĩnh lại tinh thần. Cô nhìn về phía đoàn khách, nơi Đăng Khôi đang đứng cùng vài đồng nghiệp, dáng vẻ anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh chuyên nghiệp bên ngoài, nhưng Thảo Vy có thể nhận ra, qua cách anh siết chặt quai ba lô, rằng bên trong anh cũng đang trải qua một cơn bão cảm xúc không kém gì cô.
Cô nhớ lại năm năm trước, khi cả hai còn là một đôi tình nhân trẻ tràn đầy hoài bão — cô là kiến trúc sư cảnh quan mới ra trường với những dự án đầy tham vọng, anh là sinh viên y khoa năm cuối chuẩn bị bước vào nghề. Họ đã lên kế hoạch cho một đám cưới giản dị nhưng ấm cúng, đã cùng nhau mơ về một tương lai chung. Rồi, chỉ một tuần trước ngày trọng đại ấy, anh biến mất, để lại một tin nhắn ngắn ngủi không đủ giải thích cho bất cứ điều gì.
"Đoàn mình có ai từng đi trekking đường dài chưa?" Thảo Vy hỏi lớn, cố gắng lấy lại vai trò chuyên nghiệp của mình, hướng sự chú ý của bản thân trở lại công việc trước mắt thay vì để những ký ức cũ nhấn chìm mình.
Một vài cánh tay giơ lên, phần lớn là những bác sĩ trẻ đã quen với các chuyến thiện nguyện vùng cao. Nhưng Thảo Vy nhận thấy có ít nhất ba, bốn thành viên, bao gồm một cô gái trẻ có vẻ là sinh viên, tỏ ra khá bỡ ngỡ trước câu hỏi.
"Không sao," Thảo Vy trấn an khi thấy vẻ lo lắng thoáng qua trên gương mặt vài người. "Tôi sẽ hướng dẫn kỹ mọi người trước khi khởi hành. Đường vào bản Tà Chải không dễ, nhưng nếu mọi người tuân thủ đúng hướng dẫn, chúng ta sẽ đến nơi an toàn."
Chị Hạnh, điều phối viên của đoàn, tiến lại gần Thảo Vy, hạ giọng hỏi nhỏ. "Chị Vy, tôi có thể hỏi một câu riêng tư được không? Giữa chị và bác sĩ Khôi... có vấn đề gì không? Tôi không muốn can thiệp, nhưng nếu có mâu thuẫn cá nhân ảnh hưởng đến chuyến đi, tôi cần biết trước để sắp xếp phù hợp."
Thảo Vy hít một hơi thật sâu, cân nhắc câu trả lời. "Không có vấn đề gì đâu chị," cô đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. "Đó là chuyện của quá khứ rất lâu rồi. Tôi đảm bảo sẽ hoàn thành tốt công việc của mình, không để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến sự an toàn của đoàn."
Chị Hạnh gật đầu, dù ánh mắt vẫn còn chút hoài nghi, nhưng không hỏi thêm. "Được rồi, tôi tin tưởng chị. Vậy chúng ta khởi hành khi nào?"
"Ngay khi mọi người sẵn sàng," Thảo Vy đáp, liếc nhìn đồng hồ. "Chúng ta cần tận dụng ánh sáng ban ngày, đoạn đường đầu tiên khá dốc và mất nhiều thời gian hơn dự kiến."
Khi đoàn người bắt đầu xếp hàng chuẩn bị khởi hành, Thảo Vy cảm nhận được ánh mắt của Đăng Khôi một lần nữa hướng về phía mình, nhưng lần này cô quyết định không né tránh nữa. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào anh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi — đủ để anh nhận ra rằng, dù có bất ngờ đến đâu, cô vẫn là một Thảo Vy mạnh mẽ, kiên định, không còn là cô gái yếu đuối anh từng bỏ lại năm năm trước.
Rồi cô quay đi, sải bước dẫn đầu đoàn người tiến vào con đường mòn xuyên núi, nơi ba ngày hành trình đầy thử thách — cả về thể chất lẫn cảm xúc — đang chờ đợi phía trước.