Chỉ Dẫn Đến Thung Lũng Mây
9 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Chỉ Dẫn Đến Thung Lũng Mây

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Ngày thứ ba của hành trình bắt đầu với một bầu trời trong xanh hiếm hoi, không một gợn mây báo hiệu mưa như hôm trước. Thảo Vy dậy sớm hơn thường lệ, kiểm tra lại toàn bộ lộ trình cho chặng đường cuối cùng — đoạn đường được xem là khó khăn nhất trong toàn bộ hành trình, băng qua đèo Sa Mù ở độ cao hơn hai nghìn mét trước khi đổ dốc xuống bản Tà Chải.

"Hôm nay chúng ta cần xuất phát sớm," cô thông báo với cả đoàn trong bữa sáng. "Đèo Sa Mù có thể mất từ bốn đến năm giờ để vượt qua, tùy thuộc vào thể trạng của mọi người. Tôi muốn chúng ta đến đỉnh đèo trước giữa trưa, tránh sương mù dày đặc thường xuất hiện vào buổi chiều."

Đoàn người nhanh chóng thu dọn lều trại, chuẩn bị hành lý, và bắt đầu hành trình khi ánh mặt trời vẫn còn dịu nhẹ. Con đường mòn dần trở nên dốc hơn, không khí cũng loãng hơn theo từng bước chân, khiến nhịp thở của mọi người trở nên nặng nề hơn.

Đăng Khôi vẫn giữ vị trí cuối đoàn, mắt anh không ngừng quan sát tình trạng của từng thành viên, đặc biệt chú ý đến Minh Trang, người có vẻ đang phải cố gắng nhiều hơn để theo kịp nhịp độ chung.

"Em có ổn không?" anh hỏi khi thấy cô sinh viên trẻ dừng lại nghỉ mệt lần thứ ba trong vòng một giờ.

"Em ổn, bác sĩ," Minh Trang đáp, dù hơi thở cô gấp gáp hơn bình thường. "Chỉ là đường hơi dốc quá."

Đăng Khôi không hoàn toàn yên tâm với câu trả lời ấy. Anh kiểm tra nhanh mạch và độ bão hòa oxy của cô bằng thiết bị mang theo, nhận thấy các chỉ số tuy vẫn trong ngưỡng chấp nhận được nhưng đã giảm đáng kể so với ngày hôm trước.

"Em cần uống thêm nước, và nếu cảm thấy đau đầu nặng hơn hoặc buồn nôn, phải báo ngay cho anh, không được giấu diếm," anh dặn dò nghiêm túc. "Say độ cao có thể diễn biến rất nhanh, và ở địa hình này, việc xử lý kịp thời là vô cùng quan trọng."

Minh Trang gật đầu, dù trong lòng cô có chút lo lắng nhưng cũng cố gắng không để lộ ra, sợ làm ảnh hưởng đến tinh thần chung của cả đoàn.

***

Đến gần trưa, khi đoàn đã vượt qua được hai phần ba quãng đường lên đèo, Thảo Vy quyết định dừng lại nghỉ ngơi tại một khoảng đất bằng phẳng hiếm hoi giữa địa hình dốc đứng. Cô phân phát đồ ăn nhẹ và nước cho mọi người, đồng thời kiểm tra lại tình hình chung của đoàn.

"Còn khoảng một giờ nữa là đến đỉnh đèo," cô thông báo, giọng cô cố gắng truyền thêm động lực cho những gương mặt đã có phần mệt mỏi. "Sau đó chúng ta sẽ đổ dốc, đường sẽ dễ đi hơn nhiều."

Đăng Khôi tranh thủ lúc nghỉ ngơi để kiểm tra lại sức khỏe Minh Trang một lần nữa, và lần này, anh nhận thấy dấu hiệu đáng lo ngại hơn — cô gái trẻ có vẻ xanh xao rõ rệt, và khi anh hỏi, cô thừa nhận đã bắt đầu cảm thấy đau đầu dữ dội hơn.

"Cơn đau đầu như thế nào, em có thể mô tả cụ thể không?" anh hỏi, giọng anh trở nên nghiêm túc, mọi dấu hiệu lơ đãng trước đó đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một bác sĩ đang đánh giá tình huống.

"Nó như... như có ai đang bóp chặt đầu em vậy," Minh Trang đáp, giọng cô yếu ớt hơn trước. "Và em cảm thấy hơi buồn nôn nữa."

Đăng Khôi lập tức kiểm tra lại các chỉ số sinh tồn của cô, gương mặt anh dần trở nên căng thẳng khi nhận thấy độ bão hòa oxy trong máu đã giảm xuống mức đáng lo ngại, thấp hơn nhiều so với ngưỡng an toàn.

"Thảo Vy," anh gọi lớn, giọng anh mang một sự khẩn cấp mà cô chưa từng nghe thấy từ anh trước đây. "Anh cần em đến đây ngay."

Thảo Vy, nhận ra sự thay đổi trong giọng nói của anh, lập tức bỏ dở công việc đang làm, vội vã tiến đến chỗ hai người. "Có chuyện gì vậy?"

"Minh Trang có dấu hiệu say độ cao nghiêm trọng," Đăng Khôi giải thích nhanh, giọng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh chuyên nghiệp dù trong lòng đầy lo lắng. "Độ bão hòa oxy của cô ấy đang giảm nhanh, kèm theo đau đầu dữ dội và buồn nôn. Chúng ta cần đưa cô ấy xuống độ cao thấp hơn ngay lập tức, không thể tiếp tục lên đèo."

Thảo Vy nhìn xuống gương mặt xanh xao của Minh Trang, nhận thức được ngay mức độ nghiêm trọng của tình huống. Với kinh nghiệm nhiều năm dẫn đoàn ở vùng núi cao, cô hiểu rõ rằng say độ cao, nếu không được xử lý kịp thời, có thể tiến triển thành những biến chứng nguy hiểm đến tính mạng như phù phổi hoặc phù não do độ cao.

"Đường xuống gần nhất là quay lại điểm cắm trại đêm qua, mất khoảng bốn mươi lăm phút," Thảo Vy nói nhanh, đầu óc cô đã bắt đầu tính toán các phương án. "Nhưng nếu tình trạng của em ấy xấu đi nhanh, chúng ta có thể không có đủ thời gian."

"Vậy chúng ta cần phương án khác," Đăng Khôi nói, ánh mắt anh gặp ánh mắt Thảo Vy trong một khoảnh khắc căng thẳng đầy quyết đoán. "Em có biết đường tắt nào gần hơn không? Bất cứ nơi nào có độ cao thấp hơn đáng kể so với đây?"

Thảo Vy nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng hình dung lại toàn bộ bản đồ địa hình mà cô đã thuộc lòng sau năm năm dẫn đoàn qua khu vực này. Rồi, đôi mắt cô mở ra, ánh lên một tia hy vọng.

"Có một con đường mòn cũ, ít người dùng, dẫn xuống một thung lũng nhỏ cách đây khoảng hai mươi phút đi bộ," cô nói nhanh. "Nó dốc hơn nhưng ngắn hơn nhiều so với đường chính. Nếu chúng ta di chuyển ngay bây giờ, có thể đưa Minh Trang xuống độ cao an toàn trong thời gian ngắn nhất."

"Vậy chúng ta đi ngay," Đăng Khôi nói dứt khoát, không một chút do dự.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách, mọi tổn thương, mọi câu hỏi chưa có lời giải đáp giữa hai người dường như tạm thời lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một mục tiêu chung duy nhất — cứu lấy tính mạng của cô sinh viên trẻ đang gặp nguy hiểm giữa chốn núi rừng hoang vu này. Thảo Vy và Đăng Khôi, không cần trao đổi thêm lời nào, đã tự động rơi vào một nhịp điệu phối hợp ăn ý đến kỳ lạ, như thể năm năm xa cách chưa từng tồn tại.

***

"Bác sĩ Phong, tôi cần ông ở lại dẫn phần còn lại của đoàn tiếp tục lên đèo theo đúng lịch trình, có Sính hỗ trợ dẫn đường," Thảo Vy nói nhanh, giọng cô đã lấy lại vẻ quyết đoán chuyên nghiệp của một hướng dẫn viên dày dạn kinh nghiệm. "Tôi và bác sĩ Khôi sẽ đưa Minh Trang xuống thung lũng theo con đường tắt. Chúng ta sẽ liên lạc qua bộ đàm ngay khi có tình hình mới."

"Được," bác sĩ Phong đáp ngay, không một chút do dự trước sự khẩn cấp của tình huống. "Cẩn thận, cả hai. Nếu tình trạng con bé xấu đi, đừng ngần ngại yêu cầu hỗ trợ."

Sính, dù gương mặt đầy lo lắng, vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, phụ giúp Đăng Khôi chuẩn bị túi y tế khẩn cấp và bình oxy di động mà đoàn luôn mang theo phòng trường hợp cấp cứu. "Chị Vy, chị cẩn thận nhé," cô dặn dò, ánh mắt cô ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào người chị mà cô luôn ngưỡng mộ.

Đăng Khôi nhanh chóng đeo bình oxy nhỏ lên mặt Minh Trang, điều chỉnh lưu lượng phù hợp trong khi vẫn liên tục theo dõi các chỉ số sinh tồn của cô. "Em cố gắng thở đều, chậm rãi," anh trấn an, giọng anh dịu dàng nhưng vẫn giữ được sự chắc chắn cần thiết để trấn tĩnh bệnh nhân đang hoảng loạn. "Chúng ta sẽ đưa em xuống nơi an toàn ngay bây giờ."

Với sự hỗ trợ của một thành viên khỏe mạnh khác trong đoàn, họ nhanh chóng dựng một chiếc cáng tạm thời từ những cây gậy trekking và tấm bạt dự phòng, đặt Minh Trang lên đó để giảm bớt sức lực cô phải bỏ ra trong quá trình di chuyển.

Con đường mòn cũ mà Thảo Vy dẫn đường quả thực dốc và hiểm trở hơn nhiều so với đường chính, len lỏi qua những bụi cây rậm rạp gần như không còn dấu vết người qua lại. Cô đi trước, dùng dao rựa phát quang những đoạn cây cối chắn lối, trong khi Đăng Khôi và người hỗ trợ khiêng cáng theo sau, cẩn thận từng bước để tránh làm xóc người bệnh.

"Còn bao xa nữa?" Đăng Khôi hỏi, mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán anh dù không khí vẫn còn lạnh.

"Khoảng mười lăm phút nữa," Thảo Vy đáp, không ngoái đầu lại, toàn bộ sự tập trung của cô dồn vào việc tìm đường an toàn nhất giữa địa hình phức tạp. "Chúng ta gần đến một khoảng đất trống, độ cao ở đó thấp hơn đáng kể."

Minh Trang, dù đã được thở oxy, vẫn có vẻ mệt mỏi và hoảng sợ. "Em... em có sao không?" cô hỏi yếu ớt, giọng cô run rẩy vì lo lắng.

"Em sẽ ổn thôi," Đăng Khôi trấn an, nắm chặt tay cô một cách an ủi trong khi vẫn tiếp tục di chuyển. "Chúng ta chỉ cần đưa em xuống độ cao thấp hơn, cơ thể em sẽ tự điều chỉnh lại. Em đã làm rất tốt khi thông báo triệu chứng cho anh kịp thời, điều đó đã giúp ích rất nhiều."

Những lời trấn an ấy, dù đơn giản, dường như giúp Minh Trang bình tĩnh hơn đôi chút, hơi thở cô cũng bắt đầu đều đặn hơn một chút nhờ vào oxy hỗ trợ.

Thảo Vy, dù đang tập trung cao độ vào việc dẫn đường, không thể không để ý đến cách Đăng Khôi xử lý tình huống — sự bình tĩnh, chuyên nghiệp, nhưng vẫn tràn đầy sự quan tâm chân thành dành cho bệnh nhân. Đây chính là những phẩm chất cô từng yêu ở anh năm năm trước, những phẩm chất mà giờ đây, dù cố gắng phủ nhận, cô vẫn không thể không công nhận vẫn còn nguyên vẹn trong con người anh.

"Chúng ta đến rồi," cô thông báo khi cuối cùng cũng nhìn thấy khoảng đất trống phía trước, một bãi cỏ nhỏ nằm thấp hơn đáng kể so với con đèo họ vừa rời khỏi.

Ngay khi đặt cáng xuống, Đăng Khôi lập tức kiểm tra lại các chỉ số sinh tồn của Minh Trang, và một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra khi anh nhận thấy độ bão hòa oxy của cô đã bắt đầu cải thiện đáng kể.

"Tốt rồi," anh nói, nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên gương mặt vẫn còn đọng lại sự căng thẳng. "Các chỉ số đang ổn định trở lại. Em đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất rồi."

Đã sao chép liên kết chương