Chỉ Dẫn Đến Thung Lũng Mây
9 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Chỉ Dẫn Đến Thung Lũng Mây

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Đúng như Thảo Vy đã hứa, sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng sau rặng núi phía đông, cả đoàn được chứng kiến một cảnh tượng ngoạn mục — biển mây trắng xóa trải dài khắp thung lũng bên dưới, chỉ còn những đỉnh núi cao nhất nhô lên như những hòn đảo cô độc giữa đại dương mây.

"Ôi trời ơi," Minh Trang thốt lên, vội vàng lấy điện thoại ra chụp ảnh, đôi mắt cô sáng rực đầy kinh ngạc. "Em chưa bao giờ thấy cảnh nào đẹp đến vậy trong đời."

Cả đoàn tập trung tại một mỏm đá nhô ra, nơi có thể quan sát toàn cảnh biển mây tuyệt đẹp. Tiếng trầm trồ, tiếng cười nói rộn ràng vang lên khắp không gian, xua tan phần nào sự mệt mỏi của ngày hành trình đầu tiên.

Thảo Vy đứng hơi tách biệt khỏi đám đông, ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc nhưng chưa bao giờ khiến cô hết rung động, dù đã chứng kiến nó không biết bao nhiêu lần trong năm năm qua. Đây chính là lý do cô quyết định ở lại vùng đất này — không chỉ vì nó giúp cô trốn tránh quá khứ, mà vì nó thực sự mang lại cho cô một sự bình yên mà cô chưa từng tìm thấy ở bất cứ đâu khác.

"Đẹp quá," một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh cô.

Thảo Vy không cần quay lại cũng biết đó là Đăng Khôi. "Đúng vậy," cô đáp, giọng cô giữ vẻ trung lập. "Đây là một trong những lý do khiến tôi quyết định ở lại đây."

"Anh có thể hiểu được," Đăng Khôi nói, mắt anh cũng dán chặt vào khung cảnh trước mặt. "Nơi này có một vẻ đẹp thanh bình đến kỳ lạ, khiến người ta quên đi mọi muộn phiền."

Họ đứng cạnh nhau trong im lặng một lúc, không ai nói thêm gì, chỉ đơn giản cùng ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp trước mặt. Đó là khoảnh khắc gần gũi nhất giữa họ kể từ khi tái ngộ, dù không ai trong hai người thừa nhận điều đó.

"Chúng ta nên chuẩn bị khởi hành thôi," Thảo Vy cuối cùng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, giọng cô trở lại vẻ chuyên nghiệp thường ngày. "Đoạn đường hôm nay sẽ khó khăn hơn hôm qua, chúng ta cần vượt qua một con đèo cao trước khi đến điểm cắm trại tiếp theo."

***

Đoạn đường buổi sáng quả thực khó khăn hơn nhiều so với ngày đầu tiên. Con đường mòn trở nên dốc đứng, len lỏi qua những vách đá cheo leo, đòi hỏi sự tập trung cao độ từ tất cả mọi người. Thảo Vy liên tục nhắc nhở đoàn về kỹ thuật đi bộ đường dài an toàn, cách sử dụng gậy trekking để giảm áp lực lên đầu gối, và tầm quan trọng của việc giữ nhịp thở đều đặn.

"Mọi người nhớ uống nước đều đặn, đừng đợi đến khi khát mới uống," cô nhắc nhở khi đoàn dừng chân nghỉ ngơi giữa đường. "Ở độ cao này, cơ thể mất nước nhanh hơn bình thường mà chúng ta không nhận ra."

Đăng Khôi, với vai trò bác sĩ, cũng tận dụng cơ hội để kiểm tra sức khỏe từng thành viên trong đoàn, đặc biệt chú ý đến những dấu hiệu sớm của say độ cao — đau đầu, chóng mặt, buồn nôn.

"Minh Trang, em cảm thấy thế nào?" anh hỏi khi nhận thấy cô sinh viên trẻ có vẻ hơi xanh xao hơn bình thường.

"Em ổn, bác sĩ," Minh Trang đáp, dù giọng cô có chút gượng gạo. "Chỉ hơi mệt một chút thôi, chắc do chưa quen với độ cao."

"Em có thấy đau đầu hay chóng mặt không?" Đăng Khôi hỏi thêm, ánh mắt anh quan sát kỹ lưỡng theo bản năng nghề nghiệp.

"Có một chút đau đầu nhẹ," Minh Trang thừa nhận. "Nhưng em nghĩ chỉ cần nghỉ ngơi một lát là sẽ ổn thôi."

Đăng Khôi gật đầu, dù trong lòng vẫn giữ một sự cảnh giác nhất định. Say độ cao là một nguy cơ thực sự trong những chuyến trekking lên vùng núi cao, và dù các triệu chứng ban đầu có vẻ nhẹ nhàng, chúng có thể diễn biến xấu đi nhanh chóng nếu không được theo dõi cẩn thận.

"Em nhớ uống nhiều nước hơn, và nếu cảm thấy bất kỳ triệu chứng nào nặng hơn, hãy báo ngay cho anh," anh dặn dò, giọng anh nghiêm túc nhưng vẫn giữ được sự ấm áp trấn an.

***

Đến giữa buổi chiều, khi đoàn đang vượt qua đoạn đường hẹp bên sườn núi, trời bất ngờ đổ mưa, một cơn mưa rừng đặc trưng của vùng cao — nhanh, mạnh, và không báo trước.

"Mọi người mặc áo mưa nhanh lên!" Thảo Vy hô lớn, giọng cô vang vọng qua tiếng mưa đang ngày càng nặng hạt. "Cẩn thận đường trơn, đi chậm lại và bám chắc vào vách núi!"

Cơn mưa khiến con đường mòn vốn đã khó đi trở nên trơn trượt và nguy hiểm hơn nhiều. Thảo Vy dẫn đầu, cẩn thận kiểm tra từng bước chân, liên tục quay lại nhắc nhở những thành viên phía sau về những đoạn đường nguy hiểm cần đặc biệt chú ý.

Đăng Khôi, ở vị trí cuối đoàn, cũng không ngừng để mắt đến tất cả mọi người, đặc biệt là Minh Trang, người vẫn còn có vẻ mệt mỏi hơn bình thường sau buổi sáng.

"Cẩn thận chỗ này," anh nhắc nhở khi thấy cô gái trẻ hơi loạng choạng trên một tảng đá trơn trượt. "Bám chắc vào cành cây bên cạnh trước khi bước tiếp."

Cơn mưa kéo dài gần một giờ đồng hồ trước khi dần tạnh, để lại con đường mòn ướt sũng và bầu không khí lạnh lẽo hơn nhiều so với trước đó. Cả đoàn tiếp tục hành trình trong tình trạng ướt át, mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng giữ tinh thần lạc quan.

Khi đoàn cuối cùng cũng đến được điểm cắm trại thứ hai, ai nấy đều kiệt sức nhưng an toàn. Thảo Vy nhanh chóng tổ chức mọi người thay đồ khô, dựng lều, và nhóm lửa để sưởi ấm trong khi Sính cùng đội hậu cần chuẩn bị bữa tối nóng hổi.

"Mọi người làm tốt lắm," Thảo Vy nói, giọng cô đầy tự hào khi nhìn quanh đoàn khách đã vượt qua một ngày đầy thử thách. "Ngày mai sẽ là chặng đường cuối cùng, và cũng là chặng khó khăn nhất, nhưng tôi tin chúng ta sẽ hoàn thành xuất sắc."

Trong lúc mọi người quây quần bên đống lửa trại, chia sẻ những câu chuyện và tiếng cười sau một ngày dài mệt mỏi, Thảo Vy nhận thấy Đăng Khôi vẫn đang chăm chú theo dõi Minh Trang từ xa, ánh mắt anh không giấu được sự lo lắng nghề nghiệp. Cô không biết rằng, sự lo lắng ấy của anh sẽ sớm trở nên vô cùng quan trọng, khi ngày hôm sau, cả đoàn sẽ phải đối mặt với một tình huống nguy hiểm đến tính mạng giữa chốn núi rừng hoang vu này.

***

Sau bữa tối, khi phần lớn đoàn khách đã rút vào lều nghỉ ngơi, Thảo Vy vẫn ngồi lại bên đống lửa trại đang tàn dần, ghi chép lại nhật ký hành trình theo thói quen nghề nghiệp — một cách để cô lưu giữ những chi tiết quan trọng về địa hình, thời tiết, và tình trạng sức khỏe của đoàn khách cho những chuyến đi sau này.

"Chị chưa ngủ à?" Sính hỏi, ngồi xuống cạnh cô với hai cốc trà gừng nóng hổi.

"Chị đang ghi chép lại vài điều thôi," Thảo Vy đáp, nhận lấy cốc trà từ tay cô bé với lời cảm ơn. "Cảm ơn em vì hôm nay đã lo chu đáo bữa ăn cho cả đoàn."

"Không có gì đâu chị," Sính cười, rồi ngập ngừng hỏi thêm. "Chị Vy này, em thấy bác sĩ Khôi hôm nay cứ nhìn chị suốt. Chị có định nói chuyện với anh ấy không?"

Thảo Vy thở dài, nhìn vào ngọn lửa đang liu riu cháy. "Chị không biết, Sính à. Có quá nhiều điều đã xảy ra, quá nhiều tổn thương. Chị không chắc mình đã sẵn sàng để nghe những gì anh ấy muốn nói."

"Nhưng chị có tò mò không? Về lý do tại sao anh ấy rời đi?" Sính hỏi, giọng cô đầy quan tâm chân thành.

"Có," Thảo Vy thừa nhận, giọng cô khẽ khàng. "Chị đã tự hỏi câu đó không biết bao nhiêu lần trong năm năm qua. Nhưng chị cũng sợ, Sính ạ. Sợ rằng dù lý do có là gì, nó cũng sẽ không đủ để bù đắp cho những gì chị đã phải trải qua."

Sính im lặng, nắm lấy tay Thảo Vy một cách an ủi. "Dù chị quyết định thế nào, em cũng sẽ ủng hộ chị. Chị đã dạy em rằng, đối mặt với sự thật, dù đau đớn đến đâu, vẫn tốt hơn là sống trong nghi ngờ mãi mãi."

Thảo Vy mỉm cười, cảm động trước sự trưởng thành của cô em gái tinh thần mà cô đã cùng đồng hành suốt những năm qua. "Cảm ơn em, Sính. Có lẽ em nói đúng. Nhưng chị cần thêm thời gian để chuẩn bị tinh thần."

***

Không xa khu vực cắm trại, trong lều y tế nhỏ được dựng riêng để theo dõi sức khỏe đoàn, Đăng Khôi vẫn thức, xem lại danh sách các thành viên và ghi chú về tình trạng sức khỏe của từng người. Ánh mắt anh dừng lại lâu ở tên Đỗ Minh Trang, nhớ lại những dấu hiệu nhẹ của say độ cao mà anh đã quan sát được trong ngày.

"Vẫn chưa ngủ à?" bác sĩ Phong hỏi, ghé đầu vào lều kiểm tra tình hình.

"Cháu đang xem lại tình trạng sức khỏe của mọi người," Đăng Khôi đáp. "Cháu hơi lo về Minh Trang. Các triệu chứng của cô ấy có vẻ nhẹ, nhưng ở độ cao này, mọi thứ có thể diễn biến nhanh hơn dự kiến."

"Cháu đã kiểm tra độ bão hòa oxy trong máu của cô ấy chưa?" bác sĩ Phong hỏi, giọng ông trở nên nghiêm túc.

"Rồi ạ, vẫn trong ngưỡng bình thường, tuy có hơi thấp hơn mức lý tưởng một chút," Đăng Khôi đáp. "Cháu sẽ tiếp tục theo dõi sát sao vào ngày mai, đặc biệt là khi chúng ta lên đến điểm cao nhất của hành trình."

"Tốt lắm," bác sĩ Phong gật đầu tán thành. "Sự cẩn trọng của cháu là điều cần thiết ở môi trường này. Đừng ngần ngại yêu cầu dừng đoàn nếu cháu thấy cần thiết, dù điều đó có thể làm chậm lịch trình."

Đăng Khôi gật đầu, ghi chú lại lời dặn dò của người thầy vào cuốn sổ tay y tế. Trước khi chìm vào giấc ngủ, ánh mắt anh vô thức nhìn về phía khu lều nơi Thảo Vy đang nghỉ ngơi, lòng anh vẫn còn ngổn ngang những suy nghĩ về cuộc trò chuyện dang dở giữa họ, và cả một linh cảm mơ hồ rằng ngày mai sẽ mang đến những thử thách lớn hơn nhiều so với những gì anh có thể chuẩn bị trước.

Đã sao chép liên kết chương