Chương 7
Chương 7 — Chỉ Dẫn Đến Thung Lũng Mây
Đêm đã buông xuống hoàn toàn khi Thảo Vy và Đăng Khôi vẫn ngồi trên mỏm đá, ánh trăng bắt đầu lên cao, soi sáng nhẹ nhàng lên khung cảnh thung lũng yên bình bên dưới. Sau những giọt nước mắt và những lời thú nhận đau đớn, cả hai đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể một gánh nặng đã được đặt xuống sau năm năm mang vác.
"Vậy bây giờ, tình trạng của cha anh thế nào rồi?" Thảo Vy hỏi, giọng cô đã bình tĩnh hơn, dù ánh mắt vẫn còn ướt.
"Bệnh của cha đang ở giai đoạn giữa," Đăng Khôi đáp, giọng anh trầm buồn. "Ông vẫn nhận ra mọi người trong gia đình, nhưng khả năng vận động đã suy giảm đáng kể, và đôi khi có những giai đoạn lú lẫn ngắn. Mẹ anh đã chăm sóc ông suốt những năm qua, dù rất vất vả."
"Còn anh?" Thảo Vy hỏi tiếp, câu hỏi mà cô biết là quan trọng nhất. "Anh đã... anh đã làm xét nghiệm gen chưa?"
Đăng Khôi lắc đầu, ánh mắt anh xa xăm nhìn vào bóng tối. "Chưa. Anh đã sống suốt năm năm qua trong sự sợ hãi, né tránh việc biết chắc chắn về tương lai của chính mình. Có lẽ đó cũng là một hình thức hèn nhát khác."
"Tại sao anh chọn ngành thần kinh học?" Thảo Vy hỏi, nhớ lại rằng trước đây anh từng dự định theo đuổi ngành ngoại khoa.
"Ban đầu, anh nghĩ đó là cách để hiểu rõ hơn về căn bệnh đang hủy hoại cha mình," Đăng Khôi giải thích. "Nhưng dần dần, nó trở thành một cách để anh chuộc lỗi — giúp đỡ những bệnh nhân khác đang phải đối mặt với những căn bệnh thần kinh khó khăn, như một cách bù đắp cho sự hèn nhát của bản thân trong quá khứ."
Thảo Vy im lặng, cố gắng tiêu hóa tất cả những thông tin vừa nghe được. Nỗi đau cũ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó đã có một hình dạng rõ ràng hơn, một bối cảnh giúp cô hiểu được, dù không hoàn toàn tha thứ, lý do đằng sau quyết định đau lòng của anh năm năm trước.
"Tôi cần thời gian," cô nói cuối cùng, giọng cô chân thành. "Để suy nghĩ về tất cả những điều này. Đây không phải là điều tôi có thể xử lý ngay lập tức."
"Anh hiểu," Đăng Khôi đáp, dù trong lòng anh không tránh khỏi một chút thất vọng. "Anh không mong em tha thứ ngay. Anh chỉ mong em biết sự thật, để em có thể tự quyết định điều gì tốt nhất cho bản thân mình, không phải để anh quyết định thay em nữa."
***
Sáng hôm sau, khi công việc khám bệnh tiếp tục tại nhà văn hóa cộng đồng, Thảo Vy dành thời gian đi thăm vài gia đình quen thuộc trong bản, một phần để giữ khoảng cách cần thiết với Đăng Khôi trong lúc cô sắp xếp lại những cảm xúc phức tạp trong lòng.
"Con có vẻ tâm trạng không ổn," trưởng bản Chua nhận xét khi thấy cô ngồi lặng lẽ bên bậc cửa nhà ông, ánh mắt xa xăm nhìn ra thung lũng.
"Con vừa biết được một sự thật quan trọng, bác Chua ạ," Thảo Vy đáp, giọng cô trầm ngâm. "Về lý do tại sao người con từng yêu đã rời bỏ con năm năm trước."
Trưởng bản Chua ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt ông đầy sự từng trải và thấu hiểu. "Con biết không, trong văn hóa của người H'Mông chúng ta, có một câu nói cổ: 'Núi cao không ngăn được bước chân, chỉ có lòng người mới ngăn được lòng người.' Sự thật, dù đau đớn đến đâu, vẫn tốt hơn là những nghi ngờ mãi mãi không có lời giải đáp."
"Con hiểu điều đó, bác ạ," Thảo Vy nói. "Nhưng con vẫn cần thời gian để chấp nhận rằng, những gì con đã trải qua suốt năm năm qua, tất cả nỗi đau ấy, đều xuất phát từ một quyết định anh ấy đưa ra vì sợ hãi, không phải vì anh ấy không yêu con."
"Tình yêu đôi khi khiến người ta đưa ra những quyết định sai lầm nhất," trưởng bản Chua nói, giọng ông hiền hòa. "Điều quan trọng là, con người ta có đủ can đảm để nhận ra sai lầm và sửa chữa nó hay không. Con hãy quan sát anh ấy trong những ngày tới, xem hành động của anh ấy có phù hợp với lời nói hay không."
Lời khuyên của trưởng bản khiến Thảo Vy cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào, như thể cô vừa nhận được một lời chỉ dẫn quý giá để định hướng những bước tiếp theo trong hành trình phức tạp của trái tim mình.
***
Buổi chiều, khi Thảo Vy quay lại khu vực trạm khám bệnh để kiểm tra tình hình, cô vô tình chứng kiến cảnh Đăng Khôi đang kiên nhẫn giải thích cho một cậu bé bản địa về cách chăm sóc vết thương nhỏ trên tay, giọng anh nhẹ nhàng, ân cần, không hề có chút mất kiên nhẫn nào dù phải lặp lại nhiều lần để cậu bé hiểu qua rào cản ngôn ngữ.
Cô đứng nhìn từ xa, quan sát cách anh đối xử với từng bệnh nhân — sự tận tâm, kiên nhẫn, và tình yêu thương chân thành dành cho công việc của mình. Đây chính là người đàn ông cô đã yêu năm năm trước, và có lẽ, vẫn là người đàn ông ấy, dù đã trải qua nhiều thay đổi, nhiều tổn thương riêng.
"Chị đang nhìn gì vậy?" Sính hỏi, xuất hiện bên cạnh cô với một nụ cười tinh nghịch quen thuộc.
"Chị đang cố gắng hiểu rõ hơn về con người anh ấy bây giờ," Thảo Vy đáp, không rời mắt khỏi cảnh tượng Đăng Khôi đang băng bó cẩn thận cho cậu bé. "Không phải người anh ấy đã từng là năm năm trước, mà là người anh ấy đã trở thành sau tất cả những gì đã xảy ra."
"Và chị thấy sao?" Sính hỏi, tò mò.
Thảo Vy im lặng một lúc, quan sát thêm khoảnh khắc nữa trước khi trả lời. "Chị thấy một người đã học được cách biến nỗi đau của mình thành động lực để giúp đỡ người khác. Đó không phải là điều dễ dàng, Sính à."
Cô quay đi, tiếp tục công việc của mình, nhưng trong lòng, một hạt giống nhỏ của sự thấu hiểu và có lẽ, dù cô chưa sẵn sàng thừa nhận hoàn toàn, một tia hy vọng mong manh về khả năng hàn gắn, đã bắt đầu nảy mầm.
***
Tối hôm đó, cả đoàn cùng dân bản tổ chức một bữa cơm chung ấm cúng tại nhà văn hóa cộng đồng, một cách để bà con bày tỏ lòng biết ơn đối với đoàn thiện nguyện. Những món ăn truyền thống của người H'Mông được bày biện đơn giản nhưng đầy thịnh tình — cơm lam, thịt gác bếp, rau rừng xào, và rượu ngô tự nấu.
"Mời mọi người cùng thưởng thức," trưởng bản Chua nói, nâng chén rượu ngô mời cả đoàn khách. "Cảm ơn các vị đã không quản đường xa mang y tế đến cho bản chúng tôi."
Không khí bữa tiệc trở nên rộn ràng với tiếng cười nói, tiếng nhạc cụ truyền thống của người H'Mông vang lên từ một góc sân, nơi vài thanh niên trong bản đang biểu diễn những điệu múa khèn quen thuộc cho khách phương xa thưởng thức.
Đăng Khôi ngồi cùng các đồng nghiệp, nhưng ánh mắt anh thường xuyên hướng về phía Thảo Vy, người đang ngồi cùng Sính và vài người dân bản, khuôn mặt cô rạng rỡ hơn hẳn so với vẻ trầm tư của buổi chiều.
"Cháu có vẻ vui hơn rồi đấy," bác sĩ Phong nhận xét, ngồi xuống cạnh Đăng Khôi với một chén rượu ngô nhỏ. "Cuộc trò chuyện hôm qua thế nào?"
"Cháu đã kể cho cô ấy nghe toàn bộ sự thật," Đăng Khôi đáp, giọng anh vẫn còn chút bồi hồi khi nhớ lại. "Cô ấy cần thời gian để suy nghĩ, nhưng ít nhất, cháu không còn phải mang theo bí mật ấy một mình nữa."
"Đó là một bước tiến quan trọng," bác sĩ Phong gật đầu tán thành. "Bây giờ, điều cháu cần làm là kiên nhẫn, để hành động của cháu chứng minh cho những lời nói, thay vì vội vàng đòi hỏi sự tha thứ ngay lập tức."
Đăng Khôi gật đầu, thấm thía lời khuyên của người thầy. Anh nhìn về phía Thảo Vy một lần nữa, thấy cô đang cười vui vẻ trước một câu chuyện đùa nào đó của Sính, và trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được một niềm hạnh phúc giản đơn chỉ từ việc được nhìn thấy cô hạnh phúc, dù không phải vì anh.
Bữa tiệc kéo dài đến khuya, với những điệu múa, tiếng hát, và câu chuyện được chia sẻ giữa người dân bản và đoàn khách phương xa. Khi mọi người dần giải tán để nghỉ ngơi, Thảo Vy tình cờ đi ngang qua chỗ Đăng Khôi đang ngồi một mình, ngắm nhìn những ngôi sao trên bầu trời đêm.
"Cảm ơn anh," cô nói bất ngờ, khiến anh ngẩng lên nhìn cô đầy ngạc nhiên.
"Vì điều gì?" anh hỏi.
"Vì đã trung thực với tôi, dù muộn màng," cô đáp, giọng cô nhẹ nhàng hơn nhiều so với những ngày trước. "Tôi vẫn cần thời gian, nhưng ít nhất giờ đây, tôi không còn phải sống trong sự nghi hoặc nữa."
Đăng Khôi mỉm cười, một nụ cười chân thành đầy hy vọng. "Đó là điều tối thiểu em xứng đáng được nhận, Thảo Vy. Anh sẽ chờ đợi, dù em cần bao nhiêu thời gian đi nữa."
Cô gật đầu nhẹ, rồi tiếp tục bước đi về phía khu lều nghỉ, để lại Đăng Khôi ngồi đó, lòng tràn ngập một cảm giác bình yên mà anh chưa từng có được trong suốt năm năm dài đằng đẵng vừa qua — cảm giác của một người cuối cùng cũng đã trút bỏ được gánh nặng bí mật, và đang đứng trước ngưỡng cửa của một cơ hội thứ hai mà anh không dám mơ tới.
Anh ngồi lại thêm một lúc lâu dưới bầu trời đầy sao, để tâm trí mình lang thang qua những ký ức của năm năm trước — những buổi hẹn hò giản dị, những kế hoạch cho tương lai mà cả hai từng vẽ nên cùng nhau, và cả nỗi đau của khoảnh khắc anh quyết định rời xa tất cả những điều đó. Giờ đây, ngồi giữa núi rừng Tây Bắc, cách xa thành phố hàng trăm cây số, anh cảm thấy như mình đang đứng trước một khởi đầu mới, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều bất định.
Từ xa, tiếng đàn môi của một cụ già trong bản vẫn văng vẳng trong đêm, một giai điệu cổ xưa mang theo cả nỗi buồn và hy vọng, như thể phản chiếu chính xác những gì đang diễn ra trong lòng anh lúc này.