Chỉ Dẫn Đến Thung Lũng Mây
9 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Chỉ Dẫn Đến Thung Lũng Mây

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Bản Tà Chải hiện ra trước mắt đoàn người vào giữa buổi chiều ngày thứ ba, nép mình giữa một thung lũng xanh mướt được bao quanh bởi những dãy núi trùng điệp. Những mái nhà sàn gỗ nằm rải rác trên sườn đồi, khói bếp bay lên nhè nhẹ từ vài căn nhà, hòa quyện với làn sương chiều đang bắt đầu buông xuống.

"Chào mừng đến với Tà Chải," Thảo Vy nói, giọng cô ánh lên niềm tự hào khi nhìn thấy ngôi làng đã trở thành nhà của cô suốt năm năm qua. "Đây sẽ là nơi chúng ta dừng chân trong ba ngày tới."

Trưởng bản Giàng A Chua, một người đàn ông trung niên với gương mặt rám nắng và nụ cười hiền hậu, đã đứng chờ sẵn ở đầu làng cùng vài người dân bản địa, tất cả đều mặc trang phục truyền thống để chào đón đoàn khách.

"Thảo Vy, con về rồi," ông nói, giọng ông ấm áp như một người cha chào đón đứa con gái trở về sau chuyến đi xa. "Đoàn khách hôm nay đông hơn thường lệ đấy nhỉ."

"Đúng vậy, bác Chua," Thảo Vy đáp, cúi đầu chào trưởng bản với sự kính trọng quen thuộc. "Đây là đoàn thiện nguyện y tế, họ sẽ khám chữa bệnh miễn phí cho bà con mình trong những ngày tới."

Trưởng bản Chua quay sang nhìn cả đoàn, gương mặt ông rạng rỡ đầy biết ơn. "Bản mình đã chờ đợi một đoàn y tế như thế này từ lâu lắm rồi. Cảm ơn mọi người đã không quản đường xa đến đây."

Đăng Khôi bước lên phía trước, cúi đầu chào trưởng bản với sự tôn trọng. "Chúng tôi rất vinh dự được đến đây phục vụ bà con, thưa bác. Xin bác cho biết, chúng tôi có thể sử dụng địa điểm nào để thiết lập trạm khám bệnh tạm thời?"

"Nhà văn hóa cộng đồng của bản có đủ không gian," trưởng bản Chua đáp, ra hiệu về phía một căn nhà lớn hơn nằm ở trung tâm bản. "Tôi sẽ cho người dẫn các vị đến đó ngay."

***

Trong khi đoàn thiện nguyện bắt đầu thiết lập trạm khám bệnh tạm thời, Thảo Vy dẫn Sính đi kiểm tra lại nơi ở cho cả đoàn — những căn nhà sàn của người dân bản địa đã đồng ý cho khách nghỉ lại trong những đêm ở Tà Chải, một phần thu nhập quan trọng giúp cải thiện đời sống của bà con.

"Chị Vy, em thấy hôm nay chị với bác sĩ Khôi có vẻ... khác trước," Sính nhận xét khi hai người đang sắp xếp lại chăn màn trong một căn nhà sàn.

"Khác như thế nào?" Thảo Vy hỏi, dù trong lòng cô đã đoán được phần nào ý của cô em gái tinh thần.

"Ít căng thẳng hơn," Sính đáp, mỉm cười tinh nghịch. "Chị có định nghe anh ấy giải thích không?"

Thảo Vy thở dài, ngồi xuống bên cạnh đống chăn màn đang xếp dở. "Chị nghĩ, có lẽ đã đến lúc chị cần biết sự thật, Sính à. Sau chuyện xảy ra hôm qua với Minh Trang, chị nhận ra mình không thể tiếp tục sống mãi trong sự né tránh."

"Vậy khi nào chị định nói chuyện với anh ấy?"

"Có lẽ tối nay, sau khi công việc khám bệnh kết thúc," Thảo Vy đáp, giọng cô vừa có chút lo lắng vừa có chút quyết tâm. "Chị cần biết sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu."

***

Buổi chiều, trạm khám bệnh tạm thời tại nhà văn hóa cộng đồng nhanh chóng đông nghịt người dân từ khắp bản kéo đến, mang theo đủ loại bệnh tật tích tụ từ nhiều năm không có điều kiện tiếp cận dịch vụ y tế đầy đủ. Đăng Khôi cùng các đồng nghiệp làm việc không ngừng nghỉ, khám bệnh, kê đơn, và tư vấn sức khỏe cho từng người.

"Bác sĩ, cảm ơn anh nhiều lắm," một bà cụ lớn tuổi nói sau khi được Đăng Khôi khám và kê đơn thuốc điều trị bệnh khớp mãn tính đã hành hạ bà suốt nhiều năm. "Cả đời tôi chưa từng được bác sĩ thành phố khám bệnh cẩn thận như thế này."

"Đó là trách nhiệm của chúng tôi, bà ạ," Đăng Khôi đáp, nụ cười ấm áp trên môi khi nhìn thấy sự biết ơn chân thành trong ánh mắt người bệnh nhân già. "Bà nhớ uống thuốc đúng liều, và nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, hãy báo cho trạm y tế xã gần nhất."

Công việc kéo dài đến tận chiều muộn, khi ánh nắng cuối cùng cũng dần tắt sau những đỉnh núi phía tây. Đăng Khôi, dù mệt mỏi sau một ngày làm việc căng thẳng, vẫn cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc từ công việc mình đang làm — cảm giác thực sự tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của những con người cần được giúp đỡ.

Khi mọi việc đã tạm ổn, anh bước ra ngoài hiên nhà văn hóa, hít thở không khí trong lành của buổi tối vùng cao. Không xa đó, anh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Thảo Vy đang đứng một mình, ngắm nhìn ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt sau rặng núi.

Anh chần chừ một lúc trước khi quyết định tiến lại gần, trái tim anh đập nhanh hơn bình thường trước điều anh sắp làm.

"Thảo Vy," anh gọi khẽ, giọng anh có chút run rẩy hiếm hoi.

Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt cô bình thản nhưng ẩn chứa một điều gì đó khác lạ so với những ngày trước — có lẽ là một sự sẵn sàng mà cô đã âm thầm chuẩn bị suốt cả ngày. "Có chuyện gì vậy?" cô hỏi.

"Anh nghĩ... đã đến lúc chúng ta cần nói chuyện," Đăng Khôi nói, giọng anh nghiêm túc nhưng đầy sự chân thành. "Về những gì đã xảy ra năm năm trước. Nếu em sẵn sàng lắng nghe."

Thảo Vy im lặng một lúc lâu, ánh mắt cô dán chặt vào những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn đang nhuộm tím bầu trời phía xa. Rồi, cô hít một hơi thật sâu, gật đầu.

"Được," cô nói, giọng cô kiên định hơn cô tưởng. "Tôi sẵn sàng nghe."

***

Đăng Khôi dẫn cô đến một mỏm đá nhỏ nhô ra khỏi sườn đồi, cách khu nhà văn hóa cộng đồng một quãng ngắn, nơi họ có thể trò chuyện riêng tư mà không bị làm phiền bởi sự nhộn nhịp của đoàn khách và dân bản. Cả hai ngồi xuống, khoảng cách giữa họ không quá gần nhưng cũng không còn xa cách như những ngày đầu tái ngộ.

"Anh không biết nên bắt đầu từ đâu," Đăng Khôi nói, giọng anh run rẩy hiếm hoi. "Có lẽ, anh nên bắt đầu từ một tuần trước ngày cưới của chúng ta."

Thảo Vy siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, cố gắng giữ bình tĩnh trước khi bước vào cuộc trò chuyện mà cô đã chờ đợi, vừa sợ hãi, suốt năm năm qua. "Tôi đang nghe," cô nói khẽ.

"Hôm đó, cha anh đột nhiên xuất hiện những triệu chứng lạ — những cử động không kiểm soát được ở tay, thay đổi tính khí thất thường, trí nhớ giảm sút nhanh chóng," Đăng Khôi kể, giọng anh trầm xuống khi hồi tưởng lại những ký ức đau buồn. "Mẹ anh đưa ông đi khám khắp nơi, và cuối cùng, các bác sĩ chẩn đoán ông mắc bệnh Huntington — một căn bệnh thoái hóa thần kinh di truyền, không có cách chữa khỏi, và sẽ dần dần cướp đi khả năng vận động, tư duy, thậm chí cả nhân cách của người bệnh."

Thảo Vy im lặng lắng nghe, cảm nhận được trọng lượng của những gì anh đang chia sẻ, dù cô vẫn chưa hiểu hết được mối liên hệ giữa câu chuyện này với quyết định biến mất của anh.

"Bệnh Huntington là bệnh di truyền trội," Đăng Khôi tiếp tục giải thích, giọng anh mang dáng dấp chuyên môn của một bác sĩ nhưng vẫn không giấu được sự đau đớn cá nhân. "Nghĩa là nếu cha mắc bệnh, con cái có năm mươi phần trăm nguy cơ thừa hưởng gen bệnh. Khi anh biết tin này, chỉ một tuần trước đám cưới của chúng ta, anh đã hoàn toàn suy sụp."

"Tại sao anh không nói với tôi?" Thảo Vy hỏi, giọng cô nghẹn ngào dù cô cố gắng giữ bình tĩnh. "Tại sao anh không cho tôi cơ hội được cùng anh đối mặt với điều đó?"

"Vì anh sợ," Đăng Khôi đáp, ánh mắt anh tràn đầy sự dằn vặt của năm năm dài. "Anh sợ rằng nếu nói ra, em sẽ vẫn chọn ở bên anh vì tình yêu, vì trách nhiệm, chứ không phải vì em thực sự muốn một tương lai bất định như vậy. Anh không muốn em phải hy sinh cả cuộc đời để chăm sóc một người chồng có thể, một ngày nào đó, sẽ dần mất đi khả năng nhận ra chính vợ mình, giống như những gì đang xảy ra với cha anh."

"Vậy nên anh đã tự ý quyết định thay tôi," Thảo Vy nói, giọng cô pha trộn giữa sự đau đớn cũ và một sự tức giận mới trỗi dậy. "Anh đã tước đi quyền được lựa chọn của tôi, vì nghĩ rằng mình biết rõ điều gì tốt nhất cho tôi hơn chính tôi."

"Anh biết, và anh sai," Đăng Khôi thừa nhận, giọng anh đầy hối hận chân thành. "Đó là sai lầm lớn nhất đời anh. Anh đã nghĩ mình đang bảo vệ em, nhưng thực ra, anh chỉ đang trốn tránh, đang để nỗi sợ hãi của bản thân điều khiển một quyết định lẽ ra phải là của cả hai chúng ta."

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Thảo Vy, những giọt nước mắt mà cô đã kìm nén suốt năm năm dài, giờ đây tuôn trào không thể ngăn lại. "Anh có biết em đã đau khổ như thế nào không? Em đã dành hàng tháng trời tự hỏi mình đã làm gì sai, tự trách bản thân vì đã không đủ tốt để giữ anh ở lại."

"Không," Đăng Khôi nói ngay, giọng anh khẩn thiết, tay anh đưa lên như muốn chạm vào cô nhưng rồi lại rụt lại, không dám vượt qua ranh giới. "Không bao giờ là lỗi của em, Thảo Vy. Chưa từng, và sẽ không bao giờ là lỗi của em. Anh chính là người có lỗi, vì đã hèn nhát chọn cách rời đi trong im lặng thay vì tin tưởng em đủ để cùng nhau đối mặt với sự thật."

Đã sao chép liên kết chương