Chương 9
Chương 9 — Đám Cưới Được Phát Sóng Trực Tiếp, Tôi Từ Trong Quan Tài Sống Lại
Tôi ngồi xuống. Anh ta khẽ cười.
“Tri Miên, em thay đổi rất nhiều.”
“Anh còn hai phút năm mươi giây.”
Nụ cười trên môi anh ta nhạt dần.
“Vụ tai nạn của mẹ em... không phải do ba tôi ra lệnh.”
Ánh mắt tôi khẽ dao động.
“Tôi có thể nói cho em biết, nhưng em phải bảo luật sư của em thay đổi lời khai. Chuyện ở bến cảng năm đó, em chỉ cần nói mình không nhìn rõ ai là người ra lệnh.”
Tôi nhìn anh ta. Nước biển của ba năm trước như một lần nữa tràn ngập trong lồng ngực. Nặng đến mức khiến người ta không thở nổi.
“Thẩm Ký Bạch, anh có biết lúc ở dưới biển tôi đã nghĩ gì không?”
Anh ta im lặng.
“Tôi nghĩ...”
“Nếu tôi còn sống trở về...”
“Nhất định sẽ kéo từng người các anh xuống địa ngục.”
Tôi khẽ lên tiếng.
“Anh dựa vào đâu mà cho rằng chỉ vì một cái tên, tôi sẽ tha thứ cho kẻ đã tự tay giết mình?”
Các khớp ngón tay đang siết ống nghe của Thẩm Ký Bạch trắng bệch.
“Vậy thì cả đời em cũng đừng mong biết được sự thật.”
Tôi đứng dậy.
“Anh nhầm rồi.”
Tôi cúi người, tiến sát tấm kính.
“Thứ duy nhất bây giờ anh có thể đem ra mặc cả... không phải là sự thật.”
“Mà là thời gian.”
“Còn tôi... có rất nhiều thời gian.”
Tôi rời ống nghe khỏi tai, xoay người định bước đi. Vừa đi được hai bước. Anh ta bỗng đập mạnh vào tấm kính. Giọng nói từ chiếc ống nghe chưa kịp gác xuống đột ngột vang lên.
“Là cha ruột của Hứa Minh Châu!”
Tôi dừng bước. Giọng Thẩm Ký Bạch đã khàn đặc.
“Năm đó người đứng ra kết nối Chu Lam bán dữ liệu chính là cha ruột của Hứa Minh Châu. Sau khi ba em điều tra ra hắn, hắn mới vội vàng giết mẹ em để bịt miệng. Cả việc Chu Lam bước chân vào nhà họ Hứa... cũng là do hắn sắp đặt.”
Tôi chậm rãi quay đầu. Đáp án này nằm ngoài dự đoán. Nhưng cũng giống như một mảnh ghép đã thất lạc bấy lâu. Cuối cùng... Cũng trở về đúng vị trí của nó.
“Hắn là ai?”
Thẩm Ký Bạch nhìn tôi. Đột nhiên lại bật cười.
“Cầu xin tôi đi.”
Tôi cũng cười.
“Thẩm Ký Bạch, xem ra đến bây giờ anh vẫn chưa hiểu rõ thân phận của mình.”
Tôi đưa tay chỉ về góc tường. Đèn báo ghi âm vẫn đang sáng. Mỗi một câu anh ta vừa nói... Đều sẽ được lưu lại trong biên bản lấy lời khai. Sắc mặt anh ta lập tức cứng đờ.
“Em lừa tôi?”
“Nếu không thì sao?”
Tôi bình thản đáp.
“Chẳng lẽ tôi thật sự đến đây để thương lượng với anh?”
Anh ta bật dậy. Ngay lập tức bị nhân viên giám sát phía sau giữ chặt.
“Cảm ơn manh mối của anh.”
“Phần còn lại... tôi sẽ tự mình điều tra.”
Khi tôi bước ra khỏi trung tâm điều tra, phía chân trời đã dần chuyển sang màu xám nhạt. Tôi ngồi vào xe nhưng không lập tức lên tiếng. Thư ký hỏi:
“Tổng giám đốc Hứa, về công ty chứ?”
Tôi khẽ nhắm mắt.
“Đến bệnh viện.”
Ba tôi vẫn đang nằm viện. Sau khi tỉnh lại, sức khỏe của ông rất yếu. Bác sĩ nói cần phải điều dưỡng thật lâu. Lúc tôi đẩy cửa bước vào, ông đang dựa đầu giường xem máy tính bảng. Trên màn hình là thông báo thu mua của Công ty Ngọc Hành. Vừa nhìn thấy tôi, câu đầu tiên ông nói là:
“Tối qua con không ngủ.”
Tôi ngồi xuống bên giường.
“Ba cũng có ngủ đâu.”
Ông khẽ thở dài.
“Ba ngủ không được.”
“Miên Miên, ba cứ thấy mọi chuyện như một giấc mơ.”
“Hôm qua lúc nhìn thấy con đứng trong sảnh cưới... ba suýt nữa không nhận ra con.”
Tôi cúi đầu gọt táo cho ông. Vỏ táo đứt mất hai lần. Ba tôi nhìn đôi tay tôi.
“Hồi nhỏ con sợ đau nhất.”
“Đến tiêm một mũi cũng phải dỗ dành rất lâu.”
Tôi khẽ cười.
“Bây giờ con vẫn sợ.”
Chỉ là sau này... Không còn ai dỗ nữa. Nên tôi đã học được cách chịu đựng. Nhưng câu ấy... Tôi không nói ra. Dường như ông đã nghe thấy câu nói ấy, vành mắt dần đỏ lên.
“Xin lỗi con.”
“Ba.” Tôi đưa quả táo đã gọt xong cho ông. “Chúng ta dừng ở đây nhé. Ba muốn xin lỗi, con cũng muốn xin lỗi. Ba thấy mình không bảo vệ được con, còn con lại thấy mình không cứu ba sớm hơn. Nếu cứ nói tiếp thế này thì hôm nay chẳng làm được việc gì nữa.”
Ông sững người, rồi bật cười. Cười được một lúc lại ho sặc sụa. Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng cho ông. Khoảnh khắc ấy... Tôi mới thật sự cảm thấy mình đã trở về với cuộc sống. Đúng chín giờ sáng, phía cảnh sát chính thức công bố thông báo. Thẩm Ký Bạch, Chu Lam, Hứa Minh Châu cùng nhiều người khác bị áp dụng biện pháp cưỡng chế theo quy định của pháp luật vì bị tình nghi liên quan đến nhiều tội danh. Đồng thời, vụ án “tự sát” của tôi ba năm trước cũng được chính thức khởi động điều tra lại. Dư luận lập tức bùng nổ dữ dội hơn. Có người cắt từng câu nói của tôi trong hôn lễ thành video ngắn. Có người tổng hợp lại toàn bộ quá trình Thẩm Ký Bạch từ thiên tài thừa kế trở thành phạm nhân. Cũng có người bắt đầu bóc trần hình tượng “thiên kim dịu dàng” mà Hứa Minh Châu xây dựng suốt bao năm.