Chương 5
Chương 5
Ta rút tay mình về, giọng điệu bình thản như thể đang kể câu chuyện của một người khác:
“Đích mẫu của ta đã trọng sinh, bà ta biết ai mới là trữ quân tương lai. Bà ta muốn gả nữ nhi cưng của mình cho vị Thái tử tương lai ấy, còn ta, một thứ nữ, đương nhiên trở thành hòn đá cản đường. Để ngươi ‘chết rồi vẫn có thê tử’, để ta ‘thủ tiết tận hiếu’, rồi thuận lý thành chương nuốt trọn của hồi môn mà mẫu thân ta để lại, một mũi tên trúng ba đích, đúng là tính toán quá hay.”
Ta đem toàn bộ chân tướng của mọi chuyện, dùng cách trực tiếp nhất, cũng tàn khốc nhất, bày ra trước mặt hắn. Cố Lẫm trầm mặc. Hắn là một người thông minh. Những chuyện dơ bẩn trong chốn quan trường, hắn đã nhìn thấy quá nhiều. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã hiểu rõ hoàn cảnh của ta. Hắn nhìn ta, sự sắc bén và cảnh giác trong ánh mắt dần dần bị thay thế bởi một loại cảm xúc phức tạp. Có đồng cảm. Có thương xót. Nhưng nhiều hơn cả, là sự đồng bệnh tương lân, là cảm giác trân trọng dành cho một người cùng chung cảnh ngộ. Chúng ta... Đều chỉ là những quân cờ bị người khác tính kế.
“Cho nên, ngươi cứu ta, là để tự bảo vệ mình?”
Hắn hỏi, giọng nói đã không còn lạnh lẽo như lúc ban đầu nữa. Ta thẳng thắn thừa nhận.
“Chỉ cần ngươi còn sống, ta mới vẫn là phu nhân tướng quân. Nếu ngươi chếzt, ta sẽ chỉ còn là một quả phụ chẳng có gì trong tay, mặc cho người khác chèn ép, xâu xé. Khoản nợ này, ta tính rất rõ.”
Sự thẳng thắn của ta dường như khiến hắn rất hài lòng. Hắn khẽ nhếch môi, nở ra một nụ cười yếu ớt.
“Ngươi đúng là một người thông minh.”
“Người thông minh hợp tác với người thông minh, lúc nào cũng đỡ tốn sức hơn hợp tác với kẻ ngu xuẩn, chẳng phải sao?”
Ta bình tĩnh đáp. Hắn nhìn ta thật sâu. Sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, dường như đang lặng lẽ tiêu hóa tất cả những điều vừa nghe được. Rất lâu sau. Hắn mới một lần nữa mở mắt. Lúc này, ánh mắt đã hoàn toàn khôi phục vẻ bình tĩnh.
“Vết thương của ta... cùng chất độzc trong người, đều do ngươi chữa?”
“Vết thương là do ta chữa.”
“Còn chất độzc, ta mới chỉ giải được một nửa.”
Ta thành thật trả lời.
“Loại độzc đó rất khó đối phó, tên là ‘Thực Cốt’. Ta cần thêm thời gian, cũng cần thêm dược liệu.”
“Thực Cốt...”
Hắn khẽ lặp lại cái tên ấy. Trong đáy mắt chợt lóe lên một tia sát ý khiến người ta kinh hãi.
“Ta nhớ rồi.”
Hắn dừng một chút. Nhìn thẳng vào ta. Nghiêm túc từng chữ một nói:
“Từ hôm nay trở đi, nàng chính là nữ chủ nhân thực sự của phủ tướng quân này.”
“Nàng đã cứu mạng ta.”
“Ta, Cố Lẫm, nợ nàng một mạng.”
“Sau này, chỉ cần ta còn sống một ngày, ta sẽ bảo vệ nàng chu toàn một ngày.”
Là một lời hứa. Một lời hứa của Chiến thần Đại Chu. Cũng là lời hứa của Trấn Bắc Đại tướng quân Cố Lẫm. Kể từ khoảnh khắc này. Vận mệnh của hai chúng ta... Đã bị buộc chặt vào nhau. Tin tức Cố Lẫm tỉnh lại giống như một cơn gió, rất nhanh đã truyền khắp toàn bộ phủ tướng quân. Bầu không khí trong phủ lập tức quét sạch vẻ u ám trước đó. Ai nấy đều tràn đầy vui mừng. Lâm Phong lại càng kích động đến mức nói năng lộn xộn. Mỗi lần gặp ta, hắn đều không ngừng gọi một tiếng “phu nhân”. Sự nhiệt tình ấy hoàn toàn khác một trời một vực so với lúc ta vừa mới đến. Dưới sự điều dưỡng của ta. Sức khỏe của Cố Lẫm ngày một hồi phục. Hắn bắt đầu có thể xuống giường đi lại. Có thể ra sân luyện một vài chiêu thức đơn giản. Mối quan hệ giữa chúng ta. Cũng dần trở nên vi diệu. Chúng ta là phu thê trên danh nghĩa. Nhưng lại giống một mối quan hệ hợp tác hơn. Ta chịu trách nhiệm dùng hệ thống điều dưỡng thân thể cho hắn. Đồng thời từng bước thanh trừ hết đzộc tố còn sót lại trong cơ thể. Thì âm thầm bắt đầu điều tra chân tướng việc mình bị phục kích và trúng độzc. Những lúc rảnh rỗi. Chúng ta sẽ ngồi cùng nhau uống trà. Trò chuyện. Hắn kể cho ta nghe phong tục tập quán nơi biên quan. Kể cho ta nghe cảnh đao kiếm, gươm giáo tung hoành trên chiến trường. Lại kể cho hắn nghe những lý thuyết y học mà hắn “chưa từng nghe qua”, chẳng hạn như vi khuẩn, khử trùng hay phẫu thuật khâu vết thương. Hắn nghe rất chăm chú. Ánh mắt nhìn ta. Cũng từ sự hợp tác đơn thuần ban đầu. Dần dần nhiều thêm một vài cảm xúc khác. Ta đang phơi dược liệu trong sân. Đột nhiên một cơn gió thổi tới. Thổi bay một tờ giấy viết kín các phương thuốc, mắc lên cành cây. Ta kiễng chân lên, thử mấy lần vẫn không với tới. Đúng lúc đang sốt ruột, một bàn tay to lớn từ phía sau ta vươn tới, dễ dàng lấy tờ giấy ấy xuống.