Chương 1
Chương 1: Đột Phá Nền Tảng Edtech Học Trực Tuyến 15 Triệu USD
Lan không biết ai đã đặt chiếc điện thoại lên bàn giáo viên.
Cô chỉ biết nó vẫn còn ấm khi cô chạm vào, dù phòng học đã vắng người gần một tiếng. Màn hình hiện một thông báo màu xám: “Đã hoàn tất đồng bộ dữ liệu khuôn mặt.” Bên dưới là tên của một học sinh lớp tám — Hoàng Duy — và thời gian 16:03, đúng lúc chiếc xe buýt cuối cùng rời khỏi sân trường miền núi.
Lan nhìn qua cửa sổ. Mưa tháng bảy quất xiên trên mái tôn. Sân trường lấm bùn, những vệt chân nhỏ kéo dài tới cổng. Cô giáo Mai đang xếp vở vào túi, nghe thấy tiếng ghế kéo thì quay lại.
“Em tìm thấy nó ở đâu?”
“Trên bàn cô. Điện thoại của Duy.”
“Duy không có điện thoại.”
Mai bước tới, nhìn màn hình rồi nhíu mày. Cô không chạm vào máy.
“Nhà em ấy chỉ có một chiếc dùng chung. Mẹ em ấy bán rau dưới chợ. Sáng nay Duy mượn để tải bài giảng, nhưng hết pin trước giờ kiểm tra.”
Lan mở ứng dụng học offline. Màn hình yêu cầu nhập mật khẩu quản trị. Cô nhập mã của đội kỹ thuật, nhưng ứng dụng báo lỗi. Lần thứ hai, điện thoại tự khởi động lại. Một biểu tượng nhỏ hình con mắt xuất hiện bên góc phải, nhấp nháy ba lần rồi biến mất.
Lan từng viết những dòng mã đầu tiên của nền tảng này trong căn phòng thuê chỉ đủ đặt hai chiếc bàn. Mục tiêu lúc ấy rất đơn giản: cho học sinh không có mạng được tải bài giảng một lần rồi học nhiều ngày. Không quảng cáo, không bảng xếp hạng, không bắt trẻ em phải đưa khuôn mặt cho một thuật toán để chứng minh mình đã học.
Cô đã mất hai năm để thuyết phục các trường thử nghiệm. Giờ đây, một dòng thông báo xa lạ đang nói với cô rằng sản phẩm của mình đã thay đổi mà không ai báo.
“Cô Mai, sáng nay ai cài bản cập nhật?”
“Đội của em gửi xuống. Họ bảo chỉ sửa lỗi đồng bộ.”
Lan cầm điện thoại lên. “Duy đã đồng ý chưa?”
Mai nhìn ra sân. “Duy chưa đủ tuổi để hiểu chuyện này. Mẹ em ấy ký một tờ giấy trong bộ hồ sơ đầu năm, nhưng tôi không thấy mục nào nói về nhận diện khuôn mặt.”
Câu cuối cùng khiến Lan không trả lời được.
Cô chụp lại màn hình, tháo thẻ nhớ và tắt nguồn. Mai đứng bên cạnh, hai tay đan vào nhau.
“Có chuyện gì nghiêm trọng à?”
“Em chưa biết.”
“Vậy sao em nhìn như vừa biết rồi?”
Lan bỏ điện thoại vào túi chống tĩnh điện. Cô đã học được cách nói “chưa biết” khi đứng trước một lỗi kỹ thuật. Nhưng lần này không giống lỗi. Lỗi có thể truy tìm trong mã nguồn. Thứ khiến cô sợ là có người đã cho phép nó tồn tại.
Chiếc xe bán tải của trường đưa Lan về thị trấn sau khi mưa ngớt. Đường núi nhiều đoạn chỉ vừa đủ một xe tránh nhau. Điện thoại của cô mất sóng liên tục. Trong khoảng im lặng giữa hai đoạn dốc, Lan mở laptop, kiểm tra lịch sử cập nhật của nền tảng. Bản ghi cho thấy phiên bản mới được đóng gói lúc 1:12 sáng, gửi từ một kho mã mà cô không nhận ra.
Tên người duyệt: Dũng.
Trần Quốc Dũng không viết mã. Anh là người tìm nhà đầu tư, ký hợp đồng và có khả năng khiến một căn phòng đầy người lắng nghe bằng cách nói về tốc độ tăng trưởng. Ba tuần trước, Dũng đem tới một bản term sheet trị giá mười lăm triệu đô la. Đổi lại, quỹ đầu tư yêu cầu quyền “tối ưu hóa trải nghiệm học tập”, một cụm từ Lan đã gạch chân hỏi lại.
Dũng trả lời rằng đó chỉ là quyền phân tích dữ liệu.
Lan gọi cho Minh, kỹ sư hạ tầng. Điện thoại đổ chuông bảy lần mới có người nghe.
“Anh đang ở đâu?”
“Trong phòng máy. Có chuyện gì?”
“Bản cập nhật sáng nay. Anh có duyệt không?”
Minh im lặng lâu đến mức Lan nghe rõ tiếng quạt tản nhiệt trong tai nghe.
“Không.”
“Vậy ai duyệt?”
“Anh chưa xem log.”
“Em đang gửi cho anh.”
“Đừng gửi qua kênh công ty.”
Lan dừng lại. “Tại sao?”
“Vì kênh đó không còn thuộc riêng về mình nữa.”
Cuộc gọi ngắt.
Lan ngồi thẳng người. Tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu.
“Có cần quay lại trường không cô?”
“Không. Chú đưa cháu về thị trấn.”
Cô mở một cửa sổ mã hóa, nhập địa chỉ máy chủ dự phòng mà Minh từng lập trong giai đoạn thử nghiệm. Bản ghi truy cập hiện lên từng dòng: thiết bị lớp 8A, 15:58; camera trước, 15:59; gói nhận diện, 16:03; tải lên máy chủ ngoài vùng lưu trữ giáo dục, 16:04.
Lan nhìn dòng cuối, không chớp mắt.
“Máy chủ ở đâu?” cô hỏi Minh khi anh gọi lại.
“Singapore. Nhưng tên miền trỏ qua một công ty trung gian.”
“Có bao nhiêu thiết bị đã gửi?”
“Anh mới thấy mười bảy. Có thể nhiều hơn.”
“Dữ liệu có được mã hóa không?”
“Có. Nhưng khóa giải mã nằm trong module bên thứ ba.”
Lan cắn môi. “Ai thêm module đó?”
“Anh đoán được rồi.”
“Đừng đoán. Tìm bằng chứng.”
Minh thở dài. “Lan, nếu em làm chuyện này lớn lên, quỹ sẽ rút. Công ty không đủ tiền trả lương tháng sau.”
“Còn nếu mình im?”
“Thì mình có tiền.”
“Không. Mình có một sản phẩm mà học sinh không thể rời mắt khỏi nó.”
Minh không nói thêm.
Tối hôm đó, trụ sở công ty chỉ còn ba người. Lan ngồi ở bàn họp, trước mặt là bản hợp đồng đầu tư chưa ký. Dũng đến muộn mười phút, đặt áo khoác lên ghế rồi rót nước như thể họ đang chuẩn bị nói chuyện doanh số.
“Em làm náo loạn đội kỹ thuật vì một thông báo thử nghiệm?”
“Đó là dữ liệu khuôn mặt của trẻ vị thành niên.”
“Dữ liệu được thu thập để cá nhân hóa bài học.”
“Không có sự đồng ý riêng.”
“Phụ huynh đã ký điều khoản sử dụng.”
“Điều khoản có ba trăm chữ, viết ở cuối một tài liệu mười hai trang.”
Dũng ngồi xuống. “Lan, em đang nhìn vấn đề bằng con mắt của người viết mã. Nhà đầu tư nhìn bằng con mắt của người phải đưa sản phẩm tới mười triệu học sinh.”
“Không ai đưa trẻ con đi đâu cả.”
“Em biết ý anh.”
“Em biết. Anh muốn bán quyền truy cập.”
Dũng nghiêng người về phía trước. “Anh muốn công ty sống. Em muốn công ty sạch. Hai chuyện đó không phải lúc nào cũng đi cùng nhau.”
Câu nói nghe hợp lý, chính vì vậy Lan càng thấy nguy hiểm. Những quyết định tồi thường không đến cùng tiếng cười. Chúng đến bằng giọng bình tĩnh, kèm theo bảng tính và lời nhắc rằng mọi người đều cần tiền lương.
Cửa phòng mở. Minh bước vào, đặt một ổ cứng nhỏ lên bàn.
“Anh tìm được bản gốc của module.”
Dũng nhìn ổ cứng. “Ai cho phép em lấy?”
“Không ai.”
“Vậy em vừa vi phạm quy trình.”
Minh quay sang Lan. “Module không chỉ nhận diện khuôn mặt. Nó đo thời gian nhìn vào màn hình, tần suất chớp mắt và âm thanh nền.”
Lan nghe thấy tiếng mưa bắt đầu rơi trên mái kính.
“Âm thanh nền để làm gì?”
“Phân loại môi trường học. Nhà đông người, nhà có người lớn kèm, nhà không có người. Quỹ gọi đó là dữ liệu hành vi.”
Dũng dựa lưng vào ghế. “Thông tin đó giúp chúng ta đề xuất bài học phù hợp.”
“Và bán cho ai?” Lan hỏi.
Dũng không trả lời ngay. Anh mở điện thoại, lướt qua một email rồi đặt màn hình xuống.
“Ngày mai chúng ta ký. Quỹ sẽ cử đội pháp lý. Em chỉ cần tạm thời ngừng kiểm tra.”
“Còn tài khoản của Duy?”
“Xóa bản ghi thử nghiệm. Đừng biến một em học sinh thành biểu tượng.”
Lan nhìn Dũng. “Anh đã xóa rồi?”
“Chưa.”
Điện thoại của Lan rung.
Một thông báo mới hiện trên màn hình: Tài khoản học sinh Hoàng Duy đã bị vô hiệu hóa theo yêu cầu xóa dữ liệu.
Thời gian yêu cầu: 18:21.
Lan nhìn sang Minh. Anh đang mở log. Màn hình của anh hiện một dòng duy nhất:
Yêu cầu xóa được tạo từ tài khoản quản trị LAN.ANH.
Lan không nói được gì.
Cô chưa từng yêu cầu xóa tài khoản của Duy. Cô cũng chưa từng dùng tên tài khoản đó để đăng nhập từ chiếc điện thoại đang nằm trong túi.
Dũng đứng dậy. “Lan, em đừng làm chuyện này tệ hơn.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện mà em sẽ không hiểu cho đến khi biết ai thực sự sở hữu hệ thống.”
Dũng bước ra cửa.
Lan nhìn ổ cứng trên bàn, rồi nhìn dòng log mang tên mình. Cô hiểu rằng từ giây phút này, vấn đề không còn là một module được cài trái phép. Có người đang tạo bằng chứng để biến cô thành người chịu trách nhiệm.
Minh đóng cửa phòng họp.
“Em muốn làm gì?”
Lan cầm ổ cứng lên.
“Lấy lại tài khoản của Duy trước khi họ xóa sạch lịch sử.”
“Và nếu không kịp?”
Lan nhìn qua cửa kính xuống con đường tối, nơi những học sinh nội trú đang che vở dưới áo mưa.
“Thì mình sẽ tìm xem dữ liệu của em ấy đã đi đâu. Sau đó hỏi người gửi nó tại sao.”