Chương 3
Chương 3
Phụ thân nổi giận: “Hồ đồ! Danh tiếng của con không cần nữa sao?” Tiêu Hoài Phong phớt lờ cơn giận của phụ thân, mặt dày nói: “Nếu Triều Y cũng có ý từ hôn, chi bằng mời Thái sư đại nhân cũng dâng một đạo tấu chương nói rõ nguyên do.”
“Tiêu tướng quân nói đùa rồi, ngài vừa đánh thắng trận trở về, là công thần, phụ thân sao có thể so với ngài được chứ? Nếu chúng ta dâng tấu chương, vậy chẳng khác nào đang đánh vào mặt mũi của hoàng thượng, dù sao đó cũng là thánh chỉ do tiên đế ban xuống.”
“Chỉ cần thánh chỉ được ban ra, ta tuyệt đối sẽ không dây dưa.”
Đời này, chuyện kháng chỉ cứ để một mình ngươi đi làm đi. Dù sao ngươi còn có quân công trong người, cậy quân công mà kháng chỉ, nghĩ chắc cũng sẽ chẳng có kết cục gì tốt đẹp.
“Được, quyết định vậy đi.”
Nghe nói hai ngày trước, Tiêu Hoài Phong đã dâng tấu lên hoàng đế, cầu xin phế bỏ hôn ước giữa hắn và ta. Trong tấu chương, hắn dùng lời lẽ vô cùng chân thành: Cô nhi nữ họ Nhan kia có ơn cứu mạng với hắn, vì cứu hắn mà suýt mất mạng nơi biên cảnh, phần tình nghĩa này cảm động đất trời, hắn đã thề nhất định phải cưới nàng làm thê tử. Thế nhưng tiên đế lại vì yêu quý mà ban hôn cho Ninh thị, song nam nhi đại trượng phu phải trọng tình trọng nghĩa, giữ tình giữ lời hứa, vì vậy khẩn cầu hoàng thượng phế bỏ hôn ước. Hoàng đế đã triệu kiến phụ thân ta, đại khái cũng tiết lộ yêu cầu mà Tiêu Hoài Phong dâng lên trong tấu chương. Phụ thân nặng nề thở dài, chỉ nói việc này là ý chỉ do tiên đế ban xuống, thân là thần tử không tiện xen vào, xin hoàng thượng tự mình định đoạt. Hoàng đế cũng cảm thấy khó xử. Hai bên đều là gia tộc công huân, chuyện này dù đồng ý hay không, kết quả cuối cùng cũng đều bất công với phủ Thái sư, đối với ta lại càng là một loại tổn thương. Trong buổi bách hoa yến tại hoàng cung. Tiêu Hoài Phong dẫn theo Nhan Ngọc Nhi cùng tham dự. Hắn chăm sóc Nhan Ngọc Nhi bên cạnh vô cùng chu đáo tỉ mỉ. Những quý nữ danh môn đứng gần đó mang giọng điệu châm chọc:
“Vị Tiêu tướng quân này quả thật đúng là người trọng tình trọng nghĩa, hôn sự với phủ Thái sư còn chưa lui xong, đã dẫn tân hoan vào cung diện thánh rồi.”
“Người ta là công thần đánh lui man di xâm phạm biên cảnh, đâu phải ai cũng có bản lĩnh đó.”
“Hừ, xem ra vị trí tướng quân phu nhân đã định sẵn kia chưa biết chừng sẽ đổi người ngồi rồi.”
“Theo ta thấy, vẫn là vị Ninh tiểu thư của phủ Thái sư có khí độ hơn…”
Trúc Nguyệt tức giận đến mức định bước qua đó, lại bị ta ngăn lại.
“Tiểu thư, người đừng nghe những lời nhiều chuyện đó, tiên đế ban hôn nào dễ dàng lui được chứ…”
Ta đè tay nàng ấy lại, khẽ lắc đầu ra hiệu. Lời của Trúc Nguyệt lập tức dừng lại. Kiếp trước, ta tâm như tro tàn, cầu xin phụ thân dâng tấu từ hôn, kết quả lại bị hoàng thượng quy cho tội danh kháng chỉ và đại bất kính, cuối cùng suýt chút nữa còn liên lụy đến cả nhà, chỉ có thể phụng chỉ gả cho Tiêu Hoài Phong. Thế nhưng hắn lại cho rằng ta đang diễn trò, cố tình chia rẽ hắn và Nhan Ngọc Nhi. Nếu đã vậy, đời này chúng ta đổi vị trí cho nhau, để hắn làm kẻ cậy ơn kháng chỉ, còn ta sẽ làm một người bị hại.
“Tiểu thư, Tiêu tướng quân tới rồi.” Trúc Nguyệt hạ giọng nói.
Ta ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Tiêu Hoài Phong mặc một thân thường phục màu tím viền chỉ bạc, đi cùng Đại hoàng tử về phía này, bên cạnh còn có Nhan Ngọc Nhi theo sau. Những tiếng lạnh lùng châm chọc phía sau lập tức im bặt. Mọi người đồng loạt cúi người hành lễ với Đại hoàng tử.
“Miễn lễ.” Đại hoàng tử nhàn nhạt cười: “Nếu các vị cô nương đang ở đây thưởng hoa, vậy bổn vương cũng không quấy rầy nhã hứng của mọi người nữa.”
“Tiêu tướng quân, có thể cùng bổn vương sang bên kia đi dạo một chút không?”
Tiêu Hoài Phong nhìn ta một cái, sau đó lại cho Nhan Ngọc Nhi một ánh mắt đầy kiên định: “Ta đi một lát sẽ quay lại.” Nói xong liền cùng Đại hoàng tử rời đi. Nhan Ngọc Nhi đứng bên cạnh giống như một con nai nhỏ bị kinh sợ, một thân váy sa trắng phấn tựa như đóa bạch hoa đang khẽ khàng nở rộ. Có người cười cười bước tới:
“Ngươi chính là cô nhi nữ kia sao?”
“Người xuất thân thấp kém quả nhiên có thủ đoạn thật đấy…”
“Chứ còn gì nữa, mê hoặc Tiêu tướng quân đến thần hồn điên đảo, ngay cả đích nữ phủ Thái sư cũng không cần nữa rồi.”
“Người có thân phận đứng đắn, ai lại làm ra loại chuyện như vậy chứ…”
Mọi người che miệng cười khẽ. Lần này ta không đứng ra giải vây cho nàng ta nữa.