Hồng Nhan Mưu
4 phút đọc

Chương 9

Chương 9

Đại hoàng tử vẫn cố chấp chống cự: “Tới đúng lúc lắm! Tam vương tử, giết hắn đi, bổn vương sẽ cắt thêm hai tòa thành Giang Bắc cho ngươi!” Hoàng đế nghe vậy tức giận đến trợn trừng mắt:
“Súc sinh!”
“Nghịch tử!”
Đại hoàng tử lạnh giọng nói: “Chỉ cần các ngươi đều chết hết, bổn vương tự khắc sẽ chiếu cáo thiên hạ.”
“Người đời sẽ chỉ biết rằng: Thái tử mưu phản thí quân, bổn vương cứu giá tới chậm, sau đó tại chỗ xử quyết Thái tử, như vậy bổn vương vẫn danh chính ngôn thuận!”
“Ra tay đi.”
Tam hoàng tử bật cười lớn: “Tâm ngoan thủ lạt, Đại hoàng tử quả nhiên là người làm đại sự.” Hắn đưa tay ra hiệu với tùy tùng bên cạnh. Trong lúc Đại hoàng tử vẫn còn đầy vẻ nắm chắc thắng lợi, tên tùy tùng kia lại trực tiếp đặt loan đao lên cổ Đại hoàng tử. Những lưỡi đao vốn đang chĩa về phía chúng ta, toàn bộ đều đổi hướng. Cục diện trong nháy mắt hoàn toàn đảo ngược.
“Tam vương tử!” Đại hoàng tử không dám tin nhìn Tam hoàng tử.
Ngay cả Tiêu Hoài Phong cũng bị quân Kim khống chế lại. Thái tử chắp tay với Tam hoàng tử: “Đa tạ Tam vương tử tương trợ.”
“Thái tử khách sáo rồi, bổn vương chỉ là đang báo thù cho xá muội mà thôi.” Tam hoàng tử mang theo hận ý nhìn chằm chằm hai người kia.
Thì ra tấm bản đồ phòng thủ biên cảnh mà Hoàn Nhan Gia Ngọc trộm được từ sớm đã bị Đại hoàng tử đánh tráo, hắn đương nhiên chừa đường lui khi nghĩ mình sẽ lên ngôi. Hơn nữa, hắn một mặt hợp tác với huynh muội nhà Hoàn Nhan, mặt khác lại âm thầm liên hệ với các vị hoàng tử khác của Kim quốc, khơi mào cuộc chiến tranh đoạt ngôi vị bên trong Kim quốc, gián tiếp hại chết Hoàn Nhan Gia Ngọc. Hoàng đế được mọi người dìu đỡ bước tới, hung hăng tát Đại hoàng tử một cái:
“Đồ bất trung bất hiếu!”
“Trẫm tự hỏi chưa từng bạc đãi ngươi, vậy mà ngươi lại dám tạo phản!”
Đại hoàng tử căm hận nói: “Người đã từng đối xử tử tế với ta bao giờ chưa?”
“Chỉ vì mẫu thân hắn là nữ nhân người yêu nhất, cho nên hắn vừa sinh ra đã được lập làm Thái tử.”
“Nhưng ta mới là trưởng tử, ta việc gì cũng giỏi hơn hắn, người đã từng thật lòng nhìn ta lấy một lần chưa?”
“Người đâu, áp giải xuống!” Hoàng đế lạnh giọng hạ lệnh.
Tiêu Hoài Phong biết rõ đại thế đã mất, lập tức cầm kiếm liều chết đánh cược một phen, trực tiếp đâm về phía Thái tử. Thái tử vung kiếm chống đỡ, đồng thời ra lệnh cho người đưa hoàng đế rời đi trước. Đại hoàng tử cầm đao đâm về phía hoàng đế, Thái tử liều mạng bảo vệ, vô tình tạo cơ hội cho Tiêu Hoài Phong ra tay. Ngay lúc hắn đâm kiếm về phía Thái tử, ta siết chặt cây trâm cài tóc trong tay, hung hăng đâm thẳng vào cổ hắn. Động tác giống hệt như kiếp trước. Chỉ là lần này, bên ngoài chỉ còn lộ ra phần đầu trâm, đủ thấy ta đã đâm sâu đến mức nào, máu tươi trong nháy mắt phun trào dữ dội. Hắn đưa tay bịt lấy vết thương, ánh mắt đầy đau thương nhìn ta: “Triều… Y…” Lúc này, hận ý trong mắt ta căn bản không thể che giấu nổi nữa. Hắn nói: “…xin… lỗi…” Thái tử một cước đá văng Tiêu Hoài Phong ra, hoảng hốt chắn trước người ta: “Nàng không sao chứ?” Thân thể Tiêu Hoài Phong chậm rãi trượt xuống, ánh mắt nhìn ta lại mang theo thứ thâm tình rẻ mạt đến đáng buồn:
“Nàng… đã… báo… thù… rồi…”
Trận cung biến này dưới sự hợp sức xoay chuyển cục diện của Thái tử và huynh trưởng cuối cùng cũng được dẹp yên. Đại hoàng tử bị giam vào thiên lao, hoàng đế phán hắn giam cầm suốt đời, một tháng sau, hắn tự vẫn trong ngục. Tiêu Hoài Phong chết tại Ngũ Đài Sơn. Vinh quang tổ tiên của Tiêu thị bị thu hồi, toàn bộ tộc nhân đều bị biếm thành 【tiện dân】, ba đời không được tham gia khoa cử làm quan. Hoàng đế cảm niệm lòng trung thành của Ninh gia, phong huynh trưởng trở thành võ tướng đầu tiên xuất thân từ gia đình văn thần. Tam hoàng tử trở thành Thái tử Kim quốc, đồng thời ký kết hiệp ước liên minh với Đại Nguyên triều ta. Hai nước cùng nhau bảo vệ thương lộ biên cảnh, phát triển kinh thương. Triều đình ổn định, bách tính an cư lạc nghiệp. Mà ta cùng Thái tử cũng thành thân vào một ngày lành một năm sau đó. Lúc vén khăn hỉ lên, hắn nhìn ta nói:
“Triều Y, ta đã đợi nàng suốt hai đời.”
(Hoàn truyện)