Hồng Nhan Mưu
4 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Sau khi mọi người chế giễu xong, liền có người chủ động lên tiếng lấy lòng:
“Nhan cô nương đừng để bụng, mọi người chỉ tò mò về cô thôi mà. Nào, chúng ta cùng nhau thưởng hoa đi.”
Dứt lời, có người bước tới kéo nàng ta. Nhan Ngọc Nhi chẳng những không động đậy, cổ tay còn khéo léo xoay nhẹ, ngoài miệng lại bày ra vẻ mặt dè dặt yếu đuối: “Không cần đâu, ta vẫn nên ở đây đợi tướng quân thì hơn.” Nàng ta bày ra bộ dạng mềm mại mong manh như vậy, nhưng vị tiểu thư kia lại giống như bị rút sạch sức lực, suýt nữa ngã ngửa ra phía sau. Thấy vậy, lại có thêm hai người bước tới: “Nhan cô nương, đừng đứng một mình nữa, cùng qua đây đi.” Đám quý nữ vây quanh nàng ta trêu đùa. Có người cố ý tìm cớ muốn hất trà lên người nàng ta, thế nhưng đều bị nàng ta nhẹ nhàng hóa giải. Nước trà nóng hổi cuối cùng lại trực tiếp hắt lên người thiên kim tiểu thư phủ Thượng thư. Kiếp trước có ta đứng ra ngăn cản, cho nên những chuyện này đều chưa từng xảy ra, bởi vậy rất nhiều việc cũng không kịp phát hiện ra manh mối. Mà đời này, ta lựa chọn lạnh mắt đứng nhìn, ngược lại lại khiến ta nhìn ra không ít vấn đề. Nhan Ngọc Nhi này không hề đơn giản, ít nhất cũng không phải loại nữ tử yếu đuối trói gà không chặt như lời Tiêu Hoài Phong từng nói. Thân ảnh của nàng ta thoạt nhìn giống như đang né tránh, nhưng thực ra động tác lại vô cùng gọn gàng lưu loát. Cho nên ta khẳng định nàng ta biết võ công, hơn nữa võ công còn không hề kém, vậy thì kiếp trước nàng ta không nên chết trong tay mấy tên lưu phỉ bình thường mới đúng, chuyện này nhất định có vấn đề. Đúng lúc này, có người cố ý duỗi chân ngáng nàng ta, vẻ mặt Nhan Ngọc Nhi tuy hoảng loạn, nhưng bước chân lại rất vững vàng. Rõ ràng nàng ta đã dễ dàng tránh được cái bẫy ngáng chân kia, thế nhưng lại đột nhiên ngã nhào về phía trước. Ngay lúc sắp ngã xuống, Tiêu Hoài Phong kịp thời đỡ lấy nàng ta.
“Tướng quân…” Hốc mắt Nhan Ngọc Nhi đỏ hoe, bày ra bộ dạng một đóa bạch liên hoa nhỏ bé yếu đuối như muốn khóc.
Tiêu Hoài Phong đảo mắt nhìn mọi người một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người ta, vẻ giận dữ hiện rõ trên mặt:
“Ninh Triều Y, ngươi đừng quá đáng!”
“Phủ Thái sư đúng là gia giáo tốt thật đấy, vậy mà lại dạy ra loại nữ nhân vừa ghen tuông vừa độc ác như ngươi.”
Nhìn bộ dạng yếu đuối tủi thân của Nhan Ngọc Nhi, cơn giận trong lòng hắn càng bùng lên:
“Ninh Triều Y, xin lỗi đi.”
“Mau bồi lễ xin lỗi Ngọc nhi, chuyện này ta sẽ coi như chưa từng xảy ra.”
Ta trực tiếp bật cười vì tức giận. Kiếp trước mắt ta rốt cuộc mù tới mức nào vậy chứ. Hiện tại nhìn Tiêu Hoài Phong, ta chỉ thấy hắn giống hệt một tên ngu xuẩn. Nhan Ngọc Nhi tuy giả vờ rất giống, thế nhưng chỉ cần hắn có chút đầu óc thì nên nghĩ xem: Một cô nhi nữ tay trói gà không chặt giữa vùng biên cảnh chiến loạn, làm sao có thể cứu được hắn khi đang bị quân địch truy sát, trọng thương đến mức đó? Cho dù ban đầu chưa nghĩ nhiều, nhưng theo lời hắn nói thì hai người đã ở cạnh nhau một khoảng thời gian, chẳng lẽ sau đó hắn thật sự chưa từng hoài nghi nàng ta dù chỉ một lần sao? Hiện tại xem ra hắn quả thật chưa từng nghi ngờ. Nếu không Nhan Ngọc Nhi cũng không thể ở bên cạnh hắn lâu đến như vậy.
“Ninh Triều Y, ngươi câm rồi sao?”
“Người muốn từ hôn là ta, ngươi trút giận lên Ngọc nhi như vậy có ý nghĩa gì?”
“Nhìn bộ dạng ngoài mặt một kiểu trong lòng một kiểu của ngươi thật đúng là ghê tởm, ta đã tâu rõ với hoàng thượng xin giải trừ hôn ước rồi, ngươi đừng phí tâm cơ nữa.”
Ta kéo khóe môi, lộ ra một nụ cười lạnh. Đến lúc ta ra tay rồi. Ta chẳng buồn để ý tới hắn, quay đầu nhìn người bên cạnh: “Trúc Nguyệt, hoàng thượng đang ở đâu?”
“Hồi tiểu thư, hoàng thượng đang ở bên ngự hoa viên.”
Ta ngay cả một ánh mắt cũng không dành cho hắn, trực tiếp nhấc váy bước đi. Tiêu Hoài Phong lập tức theo sát phía sau: “Ngươi định đi đâu?”