Một Cuốn Nhật Ký, Một Thành Phố Sụp Đổ
5 phút đọc

Chương 9

Chương 9

Tôi bật thốt lên, tim đập dồn dập. Bố tôi… không có thói quen viết nhật ký. Ít nhất, trong ký ức của tôi… chưa từng có.
“Xem ra… cô vẫn chưa nhớ ra.” Giọng điện tử mang theo ý cười mơ hồ. “Không sao, chúng tôi có rất nhiều thời gian… giúp cô từ từ nhớ lại.”
“Cho cô một gợi ý.”
“Ngày sinh nhật mười tám tuổi của cô… món quà bố cô tặng.”
Cuộc gọi bị cắt đột ngột. Âm báo bận vang lên trong tai. Cả người tôi cứng đờ. Món quà sinh nhật mười tám tuổi… Ký ức hôm đó, trong nháy mắt trở nên rõ ràng. Đó là lần cuối cùng tôi gặp bố. Ông từ công tác trở về, người còn vương bụi đường, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười đầy bí ẩn. Ông đưa cho tôi một chiếc hộp được gói rất cẩn thận.
“Tĩnh Tĩnh, sinh nhật vui vẻ. Đây là quà trưởng thành bố tặng con.”
Tôi mở hộp ra. Bên trong là một cây bút máy rất đẹp… và một cuốn sổ dày, có khóa mật khẩu. Bìa sổ màu xanh đậm, trên đó in một dòng chữ tiếng Anh mạ vàng: The Future is Yours to Write.
“Đây là gì vậy ạ?” tôi khi đó tò mò hỏi.
“Một cuốn nhật ký.” Bố xoa đầu tôi, cười dịu dàng. “Từ hôm nay, con đã là người lớn rồi. Bố hy vọng con có thể ghi lại tất cả những khoảnh khắc quan trọng trong tương lai của mình.”
“Còn cây bút này,” ông đưa bút cho tôi, “là một cây bút có phép màu, nó sẽ giúp những gì con viết ra… đều trở thành hiện thực.”
Khi đó tôi chỉ thấy bố thật trẻ con. Nhưng vẫn vui vẻ nhận lấy món quà. Cuốn sổ đó… tôi chưa từng dùng. Vì tôi thấy viết nhật ký mà còn phải khóa mật khẩu… quá phiền phức. Nó vẫn luôn nằm yên trong tủ sách của căn nhà cũ. Sau khi bố mẹ gặp chuyện, căn nhà bị bán đi, toàn bộ đồ đạc tôi đều đóng gói mang theo. Cuốn sổ đó… Tôi đột ngột bật dậy, lao vào phòng ngủ, mở chiếc hộp đựng đồ ở ngăn trên cùng của tủ. Bên trong… là tất cả di vật của bố mẹ tôi. Trong chiếc thùng là những cuốn album cũ, vài bộ quần áo đã phai màu, cùng những món đồ bố mẹ từng dùng. Tôi lôi từng thứ ra, từng món một, cho đến tận đáy thùng… cuối cùng cũng nhìn thấy cuốn sổ bìa xanh đậm đó. Nó nằm yên ở đó, hơn mười năm trôi qua, vẫn mới như chưa từng bị chạm đến. Tôi cầm nó lên, tim đập dồn dập. Đây… chính là thứ Chu Minh Khải và người trong cuộc gọi bí ẩn kia nói đến sao? Một cuốn… nhật ký? Tôi thử xoay khóa. Ổ khóa dạng vòng số, bốn chữ số. Tôi thử sinh nhật của mình… sai. Thử sinh nhật của bố, của mẹ… cũng sai. Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, cố nhớ lại từng chi tiết của ngày hôm đó. Lúc bố đưa cuốn sổ cho tôi… ông đã nói gì?
“Từ hôm nay, con đã là người lớn.”
“Bố hy vọng con có thể ghi lại những khoảnh khắc quan trọng nhất trong tương lai.”
Khoảnh khắc quan trọng… Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ. Tôi xoay vòng số… về ngày kỷ niệm kết hôn của bố mẹ. Ổ khóa bật mở. Tay tôi khẽ run, chậm rãi lật trang đầu tiên. Không phải trang trắng. Mà là những dòng chữ dày đặc, nhỏ li ti, kín cả trang giấy. Là nét chữ của bố tôi. Nhưng nội dung… lại khiến tôi như bị sét đánh. Đây không phải nhật ký. Mà thật sự… là một cuốn sổ ghi chép. Ngay dòng đầu tiên đã ghi một cái tên: Hồng Trình Tập đoàn — Triệu Hoành Vĩ. Bên dưới là ngày tháng, số tiền, mục đích.
“Ngày 12 tháng 3 năm 2005 — đấu giá đất, hối lộ lãnh đạo XX, 500.000 tệ.”
“Ngày 2 tháng 7 năm 2006 — phê duyệt dự án, tặng ‘chi phí khảo sát nước ngoài’ cho XX chủ nhiệm, 200.000 USD.”
Từng khoản, từng dòng… khiến người ta lạnh sống lưng. Sau mỗi ghi chép đều có bản sao chứng từ chuyển khoản, hoặc bản photo tài liệu quan trọng, được dán ngay ngắn vào từng trang. Hồng Trình Tập đoàn. Triệu Hoành Vĩ. Cái tên này… tôi quá quen. Ông ta là doanh nhân nổi tiếng nhất thành phố, nhà từ thiện, đại biểu nhân dân. Ảnh của ông ta gần như ngày nào cũng xuất hiện trên trang nhất tin tức địa phương. Vậy mà bố tôi… Lại đang ghi chép toàn bộ những giao dịch không thể lộ ra ánh sáng của ông ta. Tôi lật từng trang một. Càng xem… tim càng lạnh. Không chỉ riêng Triệu Hoành Vĩ. Cuốn sổ này còn kéo theo hàng chục quan chức lớn nhỏ trong thành phố, thậm chí cả cấp tỉnh. Một mạng lưới lợi ích khổng lồ… vượt xa trí tưởng tượng của tôi. Còn bố tôi… Chỉ là một mắt xích nhỏ bé nhất trong đó. Ông là kế toán của Hồng Trình. Chính xác hơn… là kế toán riêng của Triệu Hoành Vĩ, chuyên xử lý những khoản “không thể xuất hiện trên sổ sách”. Đến lúc này, tôi mới hiểu vì sao Chu Minh Khải gọi đây là “quả bom”. Đây không phải bom. Mà là một quả bom hạt nhân… đủ sức làm sụp đổ cả một hệ thống. Tôi cũng hiểu vì sao bố mẹ mình lại chết trong một “tai nạn”. Họ không phải gặp nạn. Họ đã cố mang theo thứ này rời đi… nhưng thất bại. Đứa con gái không biết gì… lại trở thành lớp ngụy trang cuối cùng. Họ giấu thứ nguy hiểm nhất… dưới vỏ bọc an toàn nhất. Một cuốn nhật ký của con gái. Ai lại đi nghi ngờ một cuốn nhật ký chứ? Tôi khép cuốn sổ lại. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cuộc gọi kia… không phải đe dọa suông. Những “người đó”… thật sự tồn tại. Và họ… đã bắt đầu rồi. Điện thoại tôi lại rung lên. Lần này… là một tin nhắn. Vẫn là số điện thoại nước ngoài kia.