Chương 3
Chương 3
Sở Hành bước đi vội vã, sắc mặt âm trầm, tựa như đang gấp gáp chạy tới một nơi nào đó. Khi đi đến gần, hắn chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy vị công tử kia, sắc mặt lập tức biến đổi, ngay tức khắc khom người hành lễ:
“Thần Vương điện hạ.”
Trong lòng ta khẽ động, chậm rãi cụp mắt xuống. Thần Vương, Tiêu Kỳ An. Là vị hoàng tử nhỏ tuổi nhất mà tiên đế có được vào những năm cuối đời, cũng là vị đệ đệ cùng phụ cùng mẫu duy nhất của đương kim thánh thượng. Bản thân Tiêu Kỳ An vô cùng kín tiếng, quanh năm ở tại phong địa, suốt cả một năm cũng khó có dịp hồi kinh một lần. Không ngờ hôm nay, hắn lại xuất hiện trong thọ yến của phủ Hầu.
“Vương gia vì sao lại ở nơi này? Có phải người trong phủ hầu hạ không chu đáo, khiến Vương gia không hài lòng?”
Tiêu Kỳ An thản nhiên đáp:
“Vừa rồi bản vương đi dạo trong hoa viên, nghe thấy trong hồ có động tĩnh nên đến xem thử. Vị cô nương này không cẩn thận ngã xuống hồ, bản vương thuận tay cứu nàng.”
Lúc này Sở Hành mới chú ý tới ta, biểu cảm trên mặt khẽ thay đổi, buột miệng hỏi:
“Ngươi sao lại ở đây?”
Giọng điệu của hắn vô cùng không thiện ý, giống như đang chất vấn một hạ nhân vừa phạm phải sai lầm. Hắn đánh giá một lượt bộ y phục đã ướt đẫm trên người ta, cùng với chiếc ngoại bào đang khoác trên vai ta, lông mày bỗng nhiên nhíu chặt lại. Ta không nói gì, chỉ cúi đầu xuống, làm ra vẻ kinh hoảng, lo sợ. Sở Hành khựng lại một lát, trong giọng nói mang theo vài phần miễn cưỡng, không tình nguyện:
“Đây là muội muội của Thẩm di nương trong phủ, chưa từng nhìn thấy nhiều chuyện trên đời, vô ý mạo phạm Vương gia rồi.”
“Muội muội của Thẩm di nương.”
Tiêu Kỳ An lặp lại một lần, giọng nói không có chút gợn sóng nào. Sở Hành gật đầu, lại nói tiếp:
“Nàng ta phụ mẫu song vong, dựa vào tỷ tỷ mà sống qua ngày, ngày thường cũng không hiểu quá nhiều lễ nghi, mong Vương gia đừng trách tội.”
Mỗi lần Sở Hành giới thiệu ta với người khác, hắn mãi mãi đều dùng giọng điệu như vậy. Mỗi một câu nói ra, đều là đang hạ thấp ta. Tiêu Kỳ An nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói:
“Thẩm di nương là thiếp thất của Định Viễn Hầu, vậy muội muội của nàng tính theo bối phận, cũng nên là trưởng bối của thế tử.”
Sắc mặt của Sở Hành trong nháy mắt trở nên đen kịt, nhưng hắn không dám mở miệng phản bác, chỉ có thể cúi đầu đáp một tiếng: Tiêu Kỳ An không nhìn hắn thêm lần nào nữa, cúi đầu nhìn ta rồi nói:
“Y phục trên người cô nương đều đã ướt cả rồi, mau trở về thay một bộ khác đi, cẩn thận kẻo bị nhiễm lạnh.”
Ta gật đầu cảm tạ, kéo chặt chiếc ngoại bào trên người hơn một chút. Tiêu Kỳ An nói xong liền xoay người rời đi, bóng lưng mặc y phục màu trắng ánh trăng dần dần đi xa. Ta đang chuẩn bị rời khỏi, cánh tay lại đột nhiên bị người ta nắm chặt lấy. Sắc mặt Sở Hành âm trầm:
“Ngươi chẳng phải nên ở trong phòng hay sao?”
Trong lòng ta giật thót một cái. Vào thời khắc này của kiếp trước, quả thật ta đã nằm trong gian thiên phòng, bất tỉnh nhân sự. Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cũng đang nhìn chằm chằm vào ta không chớp mắt, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, không ngừng biến đổi. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, ta đột nhiên hiểu ra. Hắn cũng đã trọng sinh. Sở Hành lại tiến gần thêm một chút, khóe môi cong lên thành một đường cong đầy vẻ châm chọc.
“Thẩm Lan Tri, ngươi đúng là không chịu nổi cô đơn. Bất kể gặp phải ai, ngươi cũng muốn quyến rũ một phen hay sao?”
Ta cố nén lại ý muốn tát hắn một cái bạt tai, trên mặt làm ra vẻ ngơ ngác:
“Ta không biết thế tử đang nói điều gì. Ta không cẩn thận rơi xuống nước, may mắn được Vương gia cứu giúp.”
Hắn nhìn chằm chằm ta một hồi lâu, giống như đang phân biệt xem lời ta nói là thật hay giả. Cuối cùng, hắn hừ lạnh một tiếng:
“Ngươi cho rằng Thần Vương có thể để mắt tới ngươi sao? Ngươi cũng không tự nhìn xem bản thân mình là thân phận gì, ngươi xứng sao?”
Ta siết chặt ống tay áo đã ướt đẫm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Ta vừa mới trọng sinh, mọi thứ còn chưa kịp chuẩn bị, lúc này trở mặt hoàn toàn với hắn sẽ không có bất kỳ lợi ích nào đối với ta. Vì vậy, ta cụp mắt xuống:
“Ta thật sự không hiểu thế tử đang nói điều gì. Y phục trên người ta đã ướt hết rồi, ta phải trở về thay trước.”
Đúng vào lúc này, từ phía xa truyền đến một trận tiếng ồn ào huyên náo.