Chương 2

Chương 2

Lúc này, còn ai dám tự chuốc lấy phiền phức mà đối đầu với ta? Quốc Công gia Thẩm Thương với gương mặt xanh mét từ nội đường vội vàng lao ra. Ông nhìn cảnh tượng tan hoang trước mắt, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, lớn tiếng quát:
“Quận chúa! Cho dù Kỳ Tu có sai trước thì ngươi cũng không nên đập phá hỉ đường! Làm như vậy chẳng phải là muốn cắt đứt tình nghĩa giữa hai nhà hay sao!”
Ta cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao lướt qua gương mặt ông ta.
“Tình nghĩa ư? Bản Quận chúa với đám loạn thần tặc tử dám khi quân phạm thượng như các ngươi thì có tình nghĩa gì để nói?”
“Người đâu, kiểm kê của hồi môn!”
“Một trăm hai mươi tám rương của hồi môn, dù chỉ là một viên trân châu cũng tuyệt đối không được để lại trong phủ Quốc Công nhơ bẩn này!”
Cánh thị vệ của phủ Trưởng Công chúa đang đứng chờ bên ngoài lập tức nối đuôi nhau tiến vào. Những chiếc rương của hồi môn sơn son đỏ thẫm vốn đã được khiêng vào kho của phủ Trấn Quốc Công, nay lại bị thô bạo khiêng trở ra. Nào là vàng bạc, ngọc khí, gấm vóc lụa là, đồ cổ tranh quý, từng rương từng rương được chất kín cả khoảng sân. Quốc Công phu nhân nhìn khối tài sản khổng lồ khiến ai nấy đều đỏ mắt vì thèm muốn đang bị khiêng đi ngay trước mắt mình, gấp gáp đến nỗi hai mắt đỏ ngầu.
“Quận chúa, không thể được đâu! Cho dù hôm nay Kỳ Tu nhất thời hồ đồ, nhưng sau khi con gả sang đây, con vẫn là Thế tử phi tôn quý.”
“Còn ả ngoại thất kia, tùy tiện tìm cách đuổi đi là xong, hà tất phải làm mọi chuyện khó coi đến mức này!”
Đến tận lúc này, bà ta vẫn còn muốn dùng cái đạo lý nhẫn nhịn của đám phụ nhân nơi hậu trạch để khuyên nhủ ta. Ta thậm chí còn chẳng buồn phí thêm nửa lời với bà ta.
“Thế tử phi ư? Vị trí chính thê của cái Thế tử sa sút nhà bà, đến chó cũng chẳng thèm.”
“Đem theo của hồi môn, hồi phủ!”
Ta giẫm lên những chiếc đèn lồng đỏ vỡ nát đầy mặt đất, không hề ngoái đầu lại, sải bước vượt qua cánh cổng lớn của phủ Trấn Quốc Công. Phía sau lưng ta là tiếng khóc gào đầy tức tối của Quốc Công phu nhân cùng tiếng gầm giận dữ nhưng bất lực của Quốc Công gia. Còn ta, chỉ cảm thấy bầu không khí hôm nay trong lành và dễ chịu hơn bất cứ lúc nào. Đoàn người đưa dâu hùng hậu ban đầu, giờ đây lại biến thành một đại quân hủy hôn còn rầm rộ hơn gấp bội. Một trăm hai mươi tám rương của hồi môn, dưới ánh mắt kinh ngạc đến sững sờ của bách tính khắp kinh thành, được khiêng nguyên vẹn, không thiếu một rương nào, trở về phủ Trưởng Công chúa. Ta vừa bước qua cổng phủ, đã nhìn thấy mẫu thân của mình —— Trưởng Công chúa Bình Dương đương triều, đang ngồi ngay vị trí chủ tọa trong chính đường. Người mặc một bộ thường phục màu đỏ sẫm dệt chỉ vàng, giữa hàng mày khóe mắt toát lên khí độ cao quý và uy nghiêm bẩm sinh của hoàng tộc, khiến người khác dù không giận cũng phải sinh lòng kính sợ. Sau khi nghe tin ta hủy hôn, người không hề lộ ra dù chỉ một chút hoảng hốt, chỉ bình thản nâng một chén trà, lặng lẽ nhìn ta.
“Minh Hoa, con về rồi sao?”
Giọng nói của người bình tĩnh như mặt nước, nhưng bên dưới lại ẩn giấu từng đợt sấm sét cuồn cuộn. Ta bước lên một bước rồi quỳ xuống trước đầu gối mẫu thân.
“Mẫu thân, nữ nhi đã hủy hôn rồi.”
“Ngày đại hôn, Thẩm Kỳ Tu chưa từng xuất hiện, bởi lúc ấy hắn đang ở biệt viện phía tây thành để mừng sinh thần cho một ả ngoại thất mà hắn đã nuôi dưỡng suốt ba năm.”
Trưởng Công chúa nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiếng sứ va chạm vang lên trong đại sảnh yên tĩnh, nghe đặc biệt rõ ràng.
“Ồ? Vậy phủ Trấn Quốc Công đã giải thích với toàn bộ tân khách trong hỉ đường như thế nào?”
Ta ngẩng đầu lên, khóe môi chậm rãi cong thành một nụ cười lạnh đầy vẻ châm biếm.
“Quốc Công phu nhân đã nói ngay trước mặt tất cả mọi người rằng Thẩm Kỳ Tu nhận được quân lệnh khẩn cấp từ đại doanh ngoài thành, bị cấp trên triệu gấp đi xử lý quân quốc đại sự.”
Sự bình tĩnh vốn có trong đáy mắt Trưởng Công chúa lập tức tan biến, thay vào đó là sóng gió dữ dội nổi lên. Đột nhiên, người bật cười lạnh thành tiếng, nhưng trong tiếng cười ấy lại ẩn chứa sát ý lạnh buốt đến tận xương tủy.
“Được... được lắm, phủ Trấn Quốc Công.”
“Để che giấu chuyện xấu con trai lén lút gặp gỡ ngoại thất, vậy mà bọn chúng cũng dám lấy quân quốc đại sự ra làm bình phong.”
“Giả truyền quân lệnh, bịa đặt quân tình, lại còn chà đạp thể diện của hoàng thất xuống dưới chân.”
“Xem ra bọn chúng cảm thấy tước vị Trấn Quốc Công đã truyền thừa quá lâu, nên không còn muốn giữ nữa rồi!”
Trưởng Công chúa bất ngờ đứng bật dậy, tay áo phất lên kéo theo một luồng gió mạnh.