Phò Mã Chạy Về Phía Thanh Mai, Còn Ta Rời Khỏi Trường An
4 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Mãi cho đến khi ngồi xuống trước chiếc bàn gỗ thô sơ, đối diện với một bàn đồ ăn nóng hổi được chuẩn bị cẩn thận nhưng vẫn còn giản dị, ta mới hoàn toàn tỉnh táo lại. Đã ba năm kể từ ngày ta mất đi ký ức. Đêm ấy, trong khoảnh khắc cận kề cái ch//t, ta nằm giữa một vùng thi thể la liệt, được một thư sinh nghèo túng vừa trở về nhà trong đêm khuya cứu giúp. Khi tỉnh lại, ta chỉ còn nhớ trong tên mình có một chữ Dung. Ngày qua ngày, từ thân phận công chúa cao cao tại thượng, ta trở thành thê tử của hắn. Hai ngày trước, vì một tai nạn bất ngờ trượt ngã bên bờ nước. Sau khi được hắn vội vã chạy tới ôm về nhà, ký ức của ta đột nhiên hoàn toàn quay trở lại. Hắn ngồi bên cạnh ta, đã lên bàn dùng bữa rồi mà vẫn chẳng chịu yên phận, cánh tay trái vòng qua người ta, tay phải cầm đũa quen thuộc gắp hết phần thịt trong đĩa, đặt vào bát ta. Theo phản xạ, ta lại muốn quát lên một câu “thành thể thống gì thế này”. Làm gì có chuyện lựa chọn thức ăn ngay trong mâm. Nhưng ngay sau đó, ta chợt sững lại. Hắn không phải Cố Liên Sinh. Không phải vị quân tử thanh lãnh coi trọng lễ nghi, ăn không nói, ngủ không bàn chuyện. Cũng không phải người dù biết rõ món ta yêu thích đặt ngay trước mặt, vẫn nhất quyết giữ quy củ, không đứng dậy đưa sang. Không phải phò mã của ta. Hắn là Thẩm Chiểu. Một kẻ mồ côi cha mẹ, nhưng mang trong mình một tấm lòng thuần khiết, chân thành đến trọn vẹn. Đêm khuya, trong căn nhà nhỏ đã ở suốt ba năm qua, hắn ôm chặt lấy ta, giọng trầm xuống hỏi:
“Nương tử, có thể không đi được không?”
Ta khẽ nắm lấy tay hắn, im lặng. Là phải đi. Thẩm Chiểu. Không phải vì không nỡ bỏ lại quyền thế phú quý ngập trời. Cũng chẳng còn vướng bận điều gì khác. Chỉ là muốn biết một chân tướng của vụ ám sát năm xưa. Và muốn tự tay giao ra phong hòa ly thư mà trước khi rời kinh, ta rốt cuộc vẫn không nỡ đưa. Có lẽ Cố Liên Sinh đã sớm tái giá. Nhưng năm năm phu thê, chung quy cũng cần một hồi kết. Nước mắt của Thẩm Chiểu thấm ướt bên cổ ta.
“Ta sẽ cố gắng đèn sách, đến Trường An tìm nàng,” hắn nói.
Hắn cho rằng ta chỉ là nữ nhi quan gia. Ta cũng chỉ khẽ đáp một tiếng, coi như đã hứa. Con đường đi về Trường An xa xôi vạn dặm. Giờ đây ta không còn là công chúa, không có xe ngựa hoa lệ trải gấm vóc, cũng chẳng có tùy tùng theo hầu bên cạnh. Chỉ có thể theo chân một đoàn thương nhân, suốt dọc đường xóc nảy. Dẫu vậy, cũng coi như an toàn. Nhưng phu quân của ta vẫn không yên lòng. Hắn rơi nước mắt, tiễn ta ra khỏi thành mười dặm, rồi mới đem toàn bộ số tiền dành dụm nhét vào tay ta, giọng nói lẫn trong nghẹn ngào:
“Nếu ta thi không đỗ… nàng hãy quên ta đi.”
Ta còn chưa kịp đáp lời, hắn đã xoay người lên con ngựa thuê. Bóng áo xanh khói nhạt nhòa, dần biến mất trong màn sương sớm lạnh lẽo. Ta áp túi tiền còn vương hơi ấm của hắn sát vào tim, ngay bên cạnh vết sẹo cũ. Nhịp tim dồn dập như trống trận. Cho đến khi vào đến Trường An, gõ cửa cung môn, ta lại nhận được một câu trả lời từ một thanh niên vừa được tuyển vào cấm quân:
“Công chúa đã hồi kinh từ ba năm trước rồi.”
“Chỉ là bị thương, không thể nói được. Nay cùng phò mã xuống Giang Nam tĩnh dưỡng.”
Ta phát điên, cất bước chạy thẳng về công chúa phủ. Chỉ thấy phủ đệ rộng lớn, cổng lớn khép chặt, trên tường vươn ra vô số cành lê. Giờ đã là mùa thu. Cây lê kết những trái non thưa thớt, treo lơ lửng bên bức tường phủ đầy rêu xanh. Có vài quả lê đã rơi ra ngoài tường, không người chăm nom, mục nát thành bùn. Ta như kẻ mất hồn, xoay người một cách vô thức, hòa vào dòng người trên phố phường Trường An. Chỉ nghe người ta bàn tán:
“Cố phò mã quả là bậc quân tử. Năm xưa công chúa quyền thế ngập trời, hắn vẫn bất động. Mấy năm trước công chúa bị thương, trở thành câm điếc, vậy mà hắn vẫn không rời không bỏ.”
“Nghe biểu ca ta buôn bán ở Giang Nam nói, phu thê bọn họ thường xuyên cùng nhau du ngoạn, hiện giờ ân ái lắm.”
Cố Liên Sinh. Ta cứ ngỡ mình sẽ không còn vì người này mà dao động nữa. Thế nhưng khi nghe những lời ấy. Ngoài nỗi nghi hoặc. Vẫn còn có một cơn đau nhói tận tim. Cùng với cảm giác âm ỉ từ vết thương cũ, quấn lấy ta, hành hạ không ngừng. Hắn cùng thanh mai Lâm Cừ, chẳng phải đều là người Giang Nam hay sao. Ta lau đi giọt lệ lạnh nơi khóe má.