Chương 4
Chương 4 — Phò Mã Chạy Về Phía Thanh Mai, Còn Ta Rời Khỏi Trường An
Cuối cùng, giữa một tràng tiếng xì xào khe khẽ, một cỗ xe ngựa bốn phía sơn đỏ son, mui xe màu nguyệt bạch, quanh thân treo ngọc, chậm rãi tiến đến. Chỉ liếc mắt một cái, ta đã nhận ra đó là xe của ai. Ta lập tức cất giọng gọi hoàng huynh. Nhưng ngay sau đó, tiếng hô vang như núi đổ sóng trào đã nhấn chìm thanh âm của ta. Bách tính đồng loạt quỳ xuống, miệng hô vạn tuế. Giữa khoảng cách vốn đã chen chúc vai kề vai, đầu gối ta cũng bị ép phải khuỵu xuống. Cho đến khi xe ngự dần đi xa. Người ngồi trong xe, cũng chưa từng để ý đến ta đang quỳ dưới đất. Đợi đến khi đám đông vây xem lần lượt tản vào các con phố. Ta xách váy, mang theo hành trang, liều mạng đuổi theo phía trước. Bị từng tầng cấm quân ngăn cách, cỗ xe ấy luôn giữ một khoảng cách vừa đủ, không xa cũng không gần, nhưng tuyệt nhiên không có ý dừng lại. Ta vừa chạy, vừa rơi nước mắt. Ta cũng muốn đi tế bái mẫu hậu. Ba năm chưa được nhìn lại lăng mộ của người, ta ăn không ngon, ngủ không yên. Khi cổ họng bị gió táp đến đau rát như bị dao cứa, giữa đội ngũ rốt cuộc có một người bước ra. Người ấy cưỡi ngựa quay đầu, từng bước tiến về phía ta. Ta đã kiệt sức, ngã quỵ giữa lòng đường. Cho đến khi một giọng nói mang theo do dự vang lên ngay trên đỉnh đầu ta:
“…Chiêu Dương?”
Ta bỗng ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt chạm nhau. Là vị thống lĩnh cấm quân lớn lên cùng ta từ thuở nhỏ, cũng là tiểu tướng quân năm xưa. Hắn nhìn ta, vành mắt dần đỏ lên, nước mắt chực trào. Cuối cùng, ta buông lỏng toàn bộ phòng bị, trước mắt tối sầm lại, ngất đi đúng lúc hắn vừa xuống ngựa. Trong giấc ngủ chập chờn, ta dường như trở về những năm tháng xưa kia, khi ta và hoàng huynh còn nương tựa vào nhau. Khi ấy huynh thân thể yếu nhược, bệnh tật triền miên, trong lòng luôn bất an, thường lẩn sau lưng ta, nhìn ta vì huynh mà đối đầu gay gắt với kế hậu, nửa bước cũng không chịu lùi. Ta cũng sợ. Nhưng huynh là huynh trưởng của ta. Là người từ khi còn trong tã lót, đã cùng ta lớn lên. Những đêm khuya vắng lặng, huynh ôm gối lén đến điện của ta, vừa khóc vừa nói:
“Hôm nay ta nghe Thái phó cùng người khác bàn luận, nói thân thể ta không tốt, mệnh cách lại yếu, e rằng không đảm đương nổi vị trí trữ quân.”
Ta tức giận đến mức ngay trong đêm khoác áo, quỳ trước cửa cung nơi kế hậu được phụ hoàng lưu lại nghỉ ngơi. Giọng trẻ con non nớt, chỉ cầu phụ hoàng đứng ra làm chủ. Ánh mắt phụ hoàng trầm xuống, cuối cùng vẫn thuận theo ý ta. Phụ hoàng xưa nay vốn dung túng ta. Không chỉ vì ta là công chúa duy nhất. Mà còn vì ta chỉ là công chúa. Dẫu có được nuông chiều thêm đôi chút, cũng không ảnh hưởng đến đại cục. Những năm ấy, ta mượn sự thuận lợi đó, chấp nhận nguy cơ bị phụ hoàng chán ghét, âm thầm giúp huynh lôi kéo triều thần, tranh đoạt quyền thế. Cuối cùng, ta còn tìm được danh y, chữa khỏi căn bệnh trầm kha của huynh. Dẫu nhiều lần gặp phải ám toán, cũng đều hiểm hiểm tránh qua, cẩn trọng mà sống sót. Huynh thuận lợi đăng cơ, chỉ một tiếng hô đã có trăm người hưởng ứng, không còn ai dám nghị luận chuyện huynh muội chúng ta nữa. Ta cũng rốt cuộc không còn mang theo ám vệ bên mình nữa. Thế nhưng trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Giọng nói từng khóc lóc than thở với ta năm xưa, bỗng nhiên trở nên trầm ổn, chín chắn, thấp giọng vang lên ngoài cửa:
“Trẫm tuyệt đối không cố ý.”
Đối diện là giọng nói quen thuộc của Yến Sơ, đang cố gắng đè nén cơn giận.
“Đã đến nước này rồi, bệ hạ còn muốn đối xử với công chúa thế nào nữa? Ban hôn công chúa cho Cố Liên Sinh của một thế gia sa sút không phải là cố ý sao? Thả mặc Cố Liên Sinh thành thân suốt năm năm, lại luôn ra vào cùng những nữ tử khác không phải là cố ý sao? Ngay lúc ban hôn, tìm cách đẩy thần ra khỏi kinh thành cũng không phải là cố ý sao?”
Giọng nói ấy đột ngột vang lớn, mang theo cơn phẫn nộ không sao kìm nén.
“Vậy thì bệ hạ nói xem, việc phái người đi ám sát công chúa, là cố ý hay không?”
Ngoài cửa im lặng đến đáng sợ. Thiên tử không nổi giận. Không lên tiếng. Không giáng tội.