Chương 7

Chương 7

Càng không còn cơn ác mộng kéo dài suốt nhiều năm về bộ huyết y cùng ánh mắt tuyệt vọng của mẫu thân. Giấc ngủ này… ta ngủ đặc biệt an yên ngọt ngào. Cuộc đời mới, chính thức bắt đầu từ đây. Ba ngày sau, ta dùng thân phận ngoại sinh nữ của Vũ An Hầu, đồng thời cũng là y sư được thiên tử đích thân triệu kiến, chính thức nhập cung. Tường đỏ trong cung cao vút, cắt bầu trời thành từng khối vuông vức chỉnh tề. Không khí nơi này so với Thẩm phủ còn ngột ngạt hơn, cũng càng nguy hiểm hơn. Ta được trực tiếp dẫn tới Từ Ninh Cung nơi Thái hậu đang ở. Thái hậu đã bệnh rất lâu rồi. Nghe nói từ mùa đông năm ngoái bắt đầu, Thái hậu đã luôn triền miên trên giường bệnh, tinh thần uể oải, ăn uống không ngon miệng. Viện sử của Thái Y Viện dẫn theo một đám thái y từ sớm đã đứng chờ ngoài điện. Vị viện sử từng bị ta công khai vả mặt trên Kim điện hôm đó vừa nhìn thấy ta, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi. Ông ta ngoài cười nhưng trong không cười chắp tay hành lễ.
“Thẩm cô nương tới rồi.”
“Phượng thể của Thái hậu vô cùng tôn quý. Còn mong Thẩm cô nương nhất định phải cẩn trọng, tuyệt đối không được làm càn.”
Trong lời nói của ông ta từ trong ra ngoài đều tràn ngập khinh thường cùng cảnh cáo. Những thái y còn lại cũng phần lớn dùng ánh mắt dò xét và hoài nghi nhìn ta. Trong mắt những lão thái y kinh nghiệm đầy mình này, ta chẳng qua chỉ là một nha đầu miệng còn hôi sữa dựa vào quan hệ cùng thủ đoạn giang hồ bịp bợm mà leo lên vị trí hiện tại. Ta không để ý tới sự khiêu khích của bọn họ. Mà trực tiếp bước thẳng vào nội điện. Trong nội điện đang đốt loại an thần hương cực kỳ nồng đậm, ánh sáng cũng mờ tối âm u. Thái hậu nằm trên phượng tháp, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt vàng như nến, môi khô nứt nẻ, toàn thân đều toát ra một loại khí tức suy bại. Ta tiến lên phía trước, ngồi xuống chiếc ghế đệm thêu do cung nữ mang tới, bắt đầu bắt mạch cho Thái hậu. Ngón tay ta nhẹ đặt lên cổ tay gầy gò khô héo của người. Ta nhắm mắt lại, ngưng thần tĩnh khí. Một lát sau, ta mở mắt ra. Trong lòng ta đã có đáp án. Thái hậu… không phải bị bệnh. Mà là trúng phải một loại mãn tính độc cực kỳ kín đáo, cực kỳ hiếm gặp. Loại độc này không màu không mùi, trộn lẫn vào đồ ăn thức uống hằng ngày cùng hương liệu đốt trong cung, cực kỳ khó phát hiện. Nó sẽ không lập tức lấy mạng người. Thế nhưng lại từng chút từng chút xâm thực ngũ tạng lục phủ, hao cạn tâm huyết của người trúng độc. Khiến người trúng độc biểu hiện ra vẻ ngoài thân thể suy yếu nhiều bệnh, dầu cạn đèn tắt. Đợi đến khi độc ngấm tận xương tủy, cho dù thần tiên cũng khó cứu. Thủ đoạn thật quá độc ác! Rốt cuộc là kẻ nào dám ở trong hậu cung ra tay với Thái hậu như vậy? Trong lòng ta sóng lớn cuồn cuộn, thế nhưng trên mặt vẫn không lộ ra chút dị sắc nào. Viện sử Thái Y Viện bước lên phía trước, nóng lòng hỏi:
“Thẩm cô nương, thế nào rồi? Rốt cuộc Thái hậu mắc bệnh gì?”
Ta thu tay về, nhàn nhạt mở miệng:
“Thái hậu không phải mắc bệnh, chỉ là nhiều năm lo nghĩ quá nặng, khí huyết tích tụ không thông mà thôi.”
“Không cần dùng thuốc, chỉ cần châm cứu khai thông kinh mạch, lại phối hợp thêm dược dục điều dưỡng vài ngày là có thể chuyển biến tốt.”
Viện sử vừa nghe xong lập tức cau chặt mày.
“Châm cứu? Thẩm cô nương, đây không phải chuyện đùa! Phượng thể của Thái hậu, lỡ như…”
Ta không đợi ông ta nói hết đã trực tiếp lấy kim châm vàng của mình ra khỏi hòm thuốc mang theo bên người.
“Nếu xảy ra chuyện, một mình ta gánh chịu.”
Ta hơ kim vàng trên ngọn nến, sau đó hướng về phía thiên tử vừa nhận được tin mà tới, hành lễ.
“Xin bệ hạ cho lui tất cả người không liên quan.”
Thiên tử thật sâu nhìn ta một cái rồi khẽ gật đầu. Rất nhanh, trong điện chỉ còn lại ba người: thiên tử, Thái hậu và ta. Ta không do dự thêm nữa, trực tiếp vén chăn lên, mở nút áo ngủ của Thái hậu, để lộ ra huyệt vị cần châm cứu. Ta hít sâu một hơi, vê lấy một cây kim vàng, nhanh, chuẩn, mạnh mẽ đâm thẳng vào huyệt vị của Thái hậu. Thứ ta thi triển chính là tuyệt kỹ độc môn của sư phụ Tôn lão — Thất Tinh Độ Ách Châm. Bộ châm pháp này tổng cộng có bảy lần bảy bốn mươi chín kim, còn hơn 72 phép biến hóa của Tôn Ngộ Không, tương ứng với tinh tú trên trời, thủ pháp cực kỳ phức tạp, yêu cầu với nội lực cùng độ chuẩn xác của người châm cứu vô cùng cao.