Chương 4
Chương 4
Giọng ta lại vang lên, lạnh lẽo như băng.
“Chỉ là, chìa khóa các người có thể cầm được.”
“Nhưng ta e rằng... các người không còn mạng để dùng.”
“Của hồi môn của mẫu thân ta năm đó được chính bệ hạ ngự ban bút tích, ban tấm biển đề bốn chữ ‘Cân Quắc Chi Phạm’.”
“Hôm nay, chỉ cần các người dám động đến một cọng cỏ, một cành cây trong của hồi môn của ta, đợi phụ thân và huynh trưởng ta khải hoàn hồi triều, ta cũng muốn xem thử, các người định cùng quân nhà họ Thẩm giảng đạo lý... hay định cùng bút tích ngự ban của bệ hạ giảng đạo lý.”
“Còn ngươi.”
Ánh mắt ta chuyển sang Liễu Như Yên, như đang nhìn một kẻ đã ch /ết.
“Ngươi tốt nhất nên cầu mong phụ thân và huynh trưởng ta thật sự không thể trở về.”
“Nếu không, một thứ xuất thân từ thanh lâu như ngươi cũng dám động đến đồ của nhà họ Thẩm ta, thì cây trường thương của đại ca ta sẽ không vì ngươi là ‘bình thê’ của tướng quân mà nể mặt đâu.”
Liễu Như Yên sợ đến run lên một cái, cánh tay vừa đưa ra lập tức rụt mạnh trở về. Lục lão phu nhân tức đến toàn thân run rẩy, chỉ thẳng vào mũi ta, hồi lâu cũng không thốt nổi một lời.
“Ngươi... ngươi... phản rồi! Thật là phản rồi!”
Bà ta không ngờ người con dâu ngày thường vẫn luôn ôn thuận, cung kính như ta, hôm nay lại trở nên lanh mồm lanh miệng đến vậy. Câu nào cũng đ /âm thẳng vào tim. Bọn họ muốn dùng tin nhà họ Thẩm sắp sụp đổ để đè bẹp ta. Còn ta... Lại dùng hai ngọn núi lớn là quân luật Đại Chu và thánh chỉ ngự ban của hoàng gia để ép ngược bọn họ. Bọn họ tuy ngang ngược. Nhưng vẫn biết chừng mực. Trước khi chưa có tin tức xác thực, bọn họ không dám thật sự dồn mọi chuyện đến đường cùng.
4
Đúng lúc mẹ chồng nàng dâu hai người tức đến mặt mày tím tái, tiến thoái lưỡng nan, một giọng nói lạnh lùng từ ngoài cửa vọng vào.
“Nửa đêm nửa hôm, ở đây làm ầm ĩ cái gì?”
Lục Hành đến. Hắn mặc một bộ thường phục màu huyền, thân hình cao lớn, dung mạo tuấn tú, chỉ là giữa hàng mày luôn phảng phất một vẻ âm trầm khó xua. Hắn vừa từ tân phòng của Liễu Như Yên sang đây, trên người vẫn còn vương mùi son phấn nhàn nhạt. Vừa thấy hắn, Lục lão phu nhân và Liễu Như Yên lập tức như tìm được chỗ dựa.
“Hành nhi! Con đến đúng lúc lắm!” Lục lão phu nhân chỉ thẳng vào ta, ác nhân cáo trạng trước, “Con nhìn xem hảo tức phụ của con đi! Không những dám cãi lời bà bà, còn buông lời nguyền rủa con, nguyền rủa cả nhà họ Lục chúng ta!”
Liễu Như Yên càng làm quá hơn. Vành mắt nàng ta đỏ lên, hai hàng nước mắt lập tức rơi xuống đúng lúc.
“Tướng quân... đều là Như Yên không tốt, khiến tỷ tỷ nổi giận.”
“Tỷ tỷ nói... nói muốn xử trảm toàn môn Như Yên... Như Yên sợ lắm...”
Vừa nói, nàng ta vừa mềm nhũn cả người tựa vào Lục Hành, khóc đến hoa lê đẫm mưa. Sắc mặt Lục Hành quả nhiên sa sầm. Hắn đỡ lấy Liễu Như Yên, ánh mắt nhìn ta tràn ngập chán ghét và mất kiên nhẫn.
“Thẩm Tri Diên, nàng quậy đủ chưa?”
Trong giọng nói của hắn không có lấy một tia ấm áp.
“Yên nhi có ý tốt đến dâng trà cho nàng, nàng chẳng những không biết cảm kích, còn độc địa hù dọa nàng ấy như vậy.”
“Gia giáo của nàng đâu?”
Ta nhìn màn kẻ tung người hứng vụng về của bọn họ, chỉ thấy buồn cười.
“Gia giáo của ta... là không kết bè với hạng vai hề nhảy nhót.”
“Ngươi!”
Lửa giận trong mắt Lục Hành bùng lên. Có lẽ hắn chưa từng nghĩ tới, ta lại dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với hắn.
“Thẩm Tri Diên, đừng có được voi đòi tiên!”
Hắn quát lớn.
“Đừng tưởng mình vẫn là đại tiểu thư cao cao tại thượng của nhà họ Thẩm!”
“Phụ thân và huynh trưởng nàng giờ đây sống ch /ết chưa rõ, nhà họ Thẩm sớm tối cũng sụp đổ!”
“Ta còn để nàng tiếp tục ngồi trên vị trí tướng quân phu nhân, đã là ân điển lớn bằng trời!”
“Nếu nàng còn dám làm loạn, có tin ta lập tức hưu nàng hay không?”
“Hưu thê?”
Ta như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ, khẽ bật cười thành tiếng. Lục Hành bị tiếng cười của ta chọc giận.
“Ngươi cười cái gì?”
“Ngươi cho rằng ta không dám sao?”
“Giờ đây, ngươi chẳng qua chỉ là miếng thịt nằm trên thớt của nhà họ Lục ta.”
“Ta muốn xử trí thế nào... thì sẽ xử trí thế ấy!”
Hắn từng bước từng bước ép sát về phía ta, từ trên cao nhìn xuống, trong mắt đầy vẻ khinh miệt và ngạo mạn của kẻ cho rằng mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay mình.
“Ta cho nàng cơ hội cuối cùng.”
“Bây giờ.”
“Lập tức.”
“Xin lỗi mẫu thân và Yên nhi.”
“Sau đó giao quyền quản gia cùng danh sách của hồi môn của nàng ra.”
“Ta sẽ cân nhắc để nàng còn một chỗ dung thân trong hậu viện.”
“Nếu không...”