Chương 2
Chương 2
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi dọn sạch căn phòng nhỏ đã phủ đầy bụi suốt bao năm. Trên bàn học vẫn còn đặt bức ảnh chụp chung của tôi và Thẩm Nguyệt hồi lớp mười hai. Trong ảnh, hai cô gái cười rạng rỡ, thân thiết tựa đầu vào nhau. Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt Thẩm Nguyệt trong bức ảnh thật lâu. Sau đó nhét nó xuống ngăn kéo sâu nhất. Tôi cần một kế hoạch. Một kế hoạch hoàn hảo không sơ hở. Tôi không có chứng cứ trực tiếp, nhưng chắc chắn sẽ có manh mối gián tiếp. Một người làm chuyện ác không thể nào không để lại bất kỳ dấu vết nào. Đủ để cô ta buông lỏng cảnh giác rồi. Tôi có hai điểm đột phá. Thứ nhất, chính là Thẩm Nguyệt. Cô ta là kiểu người cực kỳ tự luyến, thích tận hưởng cảm giác đóng vai “thánh mẫu” cứu rỗi người khác. Tôi sẽ lợi dụng điểm này. Thứ hai, là Lục Xuyên. Anh ta là trung tâm trong cuộc sống hạnh phúc của Thẩm Nguyệt, cũng là nguồn cảm giác an toàn lớn nhất của cô ta. Chỉ cần nền móng này lung lay, pháo đài của cô ta sẽ tự sụp đổ từ bên trong. Tôi mở máy tính, đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội mà bản thân gần như quên mất mật khẩu. Sau đó bắt đầu giống như một nhà khảo cổ học, từng chút từng chút đào bới cuộc đời tám năm qua của Thẩm Nguyệt. Vòng bạn bè, Weibo, Douyin… Tất cả những nơi cô ta dùng để khoe cuộc sống của mình. Cuộc đời cô ta hoàn hảo như một tủ kính đã chỉnh sửa kỹ càng. Tốt nghiệp Đại học Thủ đô, vào làm công ty lớn, cùng Lục Xuyên đi từ đồng phục học sinh đến váy cưới, du lịch khắp nơi, năm tháng yên bình. Trong mỗi bức ảnh, cô ta đều cười hoàn mỹ không một kẽ hở. Đặc biệt là những bài đăng liên quan tới tôi. Cứ cách một khoảng thời gian, cô ta lại đăng bài hoài niệm tình bạn của chúng tôi, cảm thán số phận tôi bất hạnh thế nào. Năm 2019, tôi bị xe tông vào chân khi đang giao đồ ăn. Thẩm Nguyệt đăng bài:
“Hôm nay tới thăm người bạn thân nhất của mình, lòng đau quá. Một người tốt như cậu ấy, tại sao ông trời lại đối xử như vậy chứ.”
Ảnh đính kèm là cảnh cô ta nắm tay tôi, ánh mắt đầy thương xót, còn tôi nằm trên giường bệnh, mặt trắng bệch. Năm 2022, bố tôi đổ bệnh. Cô ta lập tức chuyển cho tôi hai vạn tệ, sau đó đăng Weibo:
“Tình bạn không phải chỉ nói suông. Khi cần, mình sẽ luôn ở đây. Mong chú sớm khỏe lại.”
Bài đăng đó có hơn một nghìn lượt thích. Ai cũng khen cô ta là “bạn thân thần tiên”. Mà bây giờ, tất cả những dòng chữ và hình ảnh ấy đều trở thành thứ châm chọc ghê tởm nhất. Cô ta không hề quan tâm tôi. Cô ta chỉ đang thưởng thức tác phẩm của mình. Một cuộc đời bị chính tay cô ta hủy hoại. Sự tồn tại của tôi chính là tấm nền hoàn hảo nhất cho “lòng tốt” và “thành công” của cô ta. Tôi lưu lại từng tấm ảnh chụp màn hình. Tất cả những thứ này đều là con dao cô ta tự tay đưa cho tôi. Tiếp đó, tôi bắt đầu nghiên cứu Lục Xuyên. Mạng xã hội của anh ta rất đơn giản. Ngoài công việc thì chỉ toàn ảnh chụp cùng Thẩm Nguyệt. Có thể nhìn ra được, anh ta thật sự rất yêu cô ta. Nhưng tôi phát hiện ra một chi tiết. Ngày kỷ niệm ba năm kết hôn của họ, Lục Xuyên đăng một tấm ảnh kèm dòng trạng thái:
“Kỷ niệm ba năm vui vẻ, vầng trăng của anh.”
Ảnh được chụp trong khuôn viên trường đại học. Thẩm Nguyệt mặc một chiếc váy trắng, cười vô cùng ngọt ngào. Mà chiếc váy đó… Tôi nhận ra. Đó là món quà sinh nhật năm mười tám tuổi mẹ mua cho tôi. Sau kỳ thi đại học, Thẩm Nguyệt nói rất thích nên mượn mặc. Rồi mãi mãi không trả lại. Tôi chưa từng nghĩ tới… Cô ta sẽ mặc chiếc váy của tôi đi hẹn hò với Lục Xuyên. Đi chụp lại minh chứng cho tình yêu của bọn họ. Hóa ra từ khi đó, cô ta đã từng bước từng bước cướp đi mọi thứ thuộc về tôi. Đại học của tôi. Người tôi yêu. Thậm chí cả quần áo của tôi. Tôi tắt máy tính thì trời cũng vừa sáng. Ngọn lửa trong lòng càng cháy dữ dội hơn, nhưng đầu óc tôi lại tỉnh táo chưa từng có. Tôi lôi ra bộ quần áo cũ nhất để thay, tóc buộc qua loa, cố ý khiến bản thân trông thật tiều tụy. Sau đó, tôi tìm địa chỉ khu nhà của Thẩm Nguyệt. Đó là khu chung cư cao cấp đắt đỏ nhất thành phố. Tôi không đi vào trong, chỉ ngồi ở quán cà phê ngay trước cổng khu dân cư. Tôi biết thói quen của Thẩm Nguyệt. Mỗi sáng thứ tư, cô ta đều tới đây uống một ly cà phê rồi đi tập yoga. Hôm nay vừa đúng thứ tư. Tôi đang chờ cô ta. Chờ cô ta tự mình bước vào cái bẫy tôi đã giăng sẵn. Mười giờ sáng, một chiếc Porsche đỏ dừng trước cửa. Thẩm Nguyệt bước xuống xe. Cô ta mặc bộ đồ yoga ôm sát tinh tế, tôn lên thân hình hoàn hảo, trên mặt trang điểm nhẹ nhàng. Trông chẳng khác nào một phu nhân nhà giàu vô ưu vô lo. Cô ta đẩy cửa bước vào quán, liếc mắt một cái đã nhìn thấy tôi. Nụ cười trên mặt cứng lại đúng một giây, sau đó lập tức đổi thành vẻ kinh ngạc xen lẫn đau lòng đầy khoa trương. Cô ta bước nhanh tới, giọng nói vừa đủ lớn để những người xung quanh đều nghe thấy.
“Trời ơi, sao cậu lại ở đây? Sao cậu ăn mặc thế này? Có chuyện gì xảy ra vậy?”
Cô ta nắm lấy tay tôi. Đôi tay làm móng tinh xảo ấy đối lập hoàn toàn với bàn tay thô ráp của tôi. Tôi ngẩng đầu lên, nở nụ cười yếu ớt đầy mệt mỏi.
“Nguyệt Nguyệt, mình…”
Tôi còn chưa nói xong thì mắt đã đỏ lên trước.
“Mình… mình bị nhà hàng đuổi việc rồi.”
Vài vị khách quanh đó lập tức nhìn sang chúng tôi bằng ánh mắt thương cảm. Ham muốn biểu diễn của Thẩm Nguyệt gần như bùng nổ ngay lập tức. Cô ta lập tức ngồi xuống, ôm lấy vai tôi, giọng nghẹn ngào như sắp khóc:
“Sao lại thế được? Đừng sợ, còn có mình mà. Cậu có đủ tiền tiêu không? Không đủ mình chuyển cho cậu.”
Cô ta lấy điện thoại ra, động tác thuần thục đến đáng sợ. Tôi giữ tay cô ta lại.
“Không cần đâu, Nguyệt Nguyệt, mình không tới để vay tiền.”
Tôi lấy từ trong túi vải mang theo một món đồ nhỏ, đẩy tới trước mặt cô ta. Đó là một lọ ngôi sao may mắn đã rất cũ, bên trong chứa đầy những ngôi sao giấy đủ màu.
“Cậu còn nhớ cái này không?”
Thẩm Nguyệt nhìn chiếc lọ, sững người.