Thái Tử Tàn Phế Mắng Ta Không Biết Liêm Sỉ
4 phút đọc

Chương 1

Chương 1

Thái tử bị ph//ế hai chân, không thể trốn tránh, ta vì vinh quang gia tộc mà thay tỷ tỷ gả vào Đông Cung. Nhưng hắn cực kỳ ghét ta, không ngừng chửi rủa.
“Độ//c phụ, lòng dạ rắ//n rế//t!”
“Ngay cả phu quân của tỷ muội tốt cũng dám cướp, thật không biết liêm sỉ!”
Ồ, sắp thua đến nơi rồi mà còn mạnh miệng như vậy sao? Ta dứt khoát treo ngược hắn lên. Mắng ta một câu, ta cởi một món y phục của hắn. Càng cởi càng thấy thuận mắt, rất nhanh, trên người hắn chỉ còn lại một chiếc quần lót. Ta cũng chẳng còn giận nữa, chống cằm cười tủm tỉm: “Mắng đi, tiếp tục mắng đi nào, ta thích xem… ừm không, là thích nghe mới đúng~” Vì một tờ hôn thư, ta đã phóng ngựa đến chết ba con, từ Mạc Bắc gấp rút trở về kinh đô. Lúc này, ta đang ngồi trên một tảng đá giả sơn trong ngự hoa viên, hứng thú nhìn hai người bên dưới.
“Hoàng huynh, mau về lại yến tiệc đi, nếu không mẫu hậu sẽ không vui đâu.”
Thiếu niên áo lam, vẻ mặt nhút nhát, cẩn thận khuyên nhủ.
“Ngươi tới tìm ta chỉ vì chuyện này?”
Thiếu niên áo tím mất kiên nhẫn, khẽ xoay bánh xe lăn, giả vờ muốn rời đi. Bất ngờ bị thiếu niên áo lam giữ chặt tay vịn xe, chỉ nghe “rầm” một tiếng, xe lăn lật nghiêng, hắn ngã mạnh xuống đất. Xung quanh lập tức vang lên những tiếng xôn xao. Thiếu niên áo lam vội vàng chạy đến trước mặt một nữ nhân được quần thần vây quanh, cúi đầu nói: “Mẫu hậu, con không khuyên được hoàng huynh, ngược lại còn khiến huynh ấy nổi giận.” Hoàng hậu nhíu mày, nhìn thiếu niên đang ngã dưới đất bằng ánh mắt đầy mệt mỏi.
“A Lâm, vì sao con luôn đối nghịch với đệ đệ?”
“Những gì con phải chịu, vốn không phải lỗi của nó. Vân Chương đã quan tâm con đủ nhiều rồi, con còn muốn nó làm thế nào nữa?”
Thân thể Hạ Lâm cứng đờ, cúi đầu cười nhạt một tiếng: “Ta chỉ muốn hắn tránh xa ta một chút, đừng lúc nào cũng xuất hiện trước mặt ta!” Ánh mắt hoàng hậu thoáng thất vọng: “Thật là vô lý, phạt…” Ta khẽ thở dài, từ trên tảng đá nhảy xuống, chỉ vào cánh tay đang rướm máu của Hạ Lâm, nhắc nhở: “Nương nương, thái tử điện hạ bị thương rồi.” Hoàng hậu ngẩn ra, nhìn về phía Hạ Lâm, trong mắt thoáng hiện vẻ phức tạp: “Sao con không nói với ta?” Hạ Lâm quay đầu đi, không đáp. Hoàng hậu đành lắc đầu thở dài, ra lệnh: “Vậy thì phiền Tần cô nương đưa A Lâm hồi cung đi.” Bà ấy dẫn theo Hạ Vân Chương rời đi, để lại Hạ Lâm đứng thẳng lưng, không nói một lời. Ta tặc lưỡi, lắc đầu: “Ngươi nói xem, cứng miệng như vậy, ngoài chịu thiệt ra thì có lợi gì?”
“Không liên quan đến ngươi!” Hạ Lâm nghiến răng quay lại, ánh mắt đầy chán ghét: “Tần Ngọc, sao ngươi lại ở đây?”
Ta cúi xuống, mặc kệ hắn vùng vẫy, đỡ hắn trở lại xe lăn, phủi bụi trên áo hắn. Nhìn ánh mắt kinh ngạc của hắn, ta cong môi cười: “Hạ Lâm, để ta giới thiệu lại.”
“Ta là thê tử tương lai của ngươi – Tần Ngọc.”
Sau một thoáng sững sờ, Hạ Lâm giận đến mức đẩy ta ra xa.
“Ngươi đang sỉ nhục ta sao? Người ta yêu là Minh Châu, người đính hôn với ta cũng là nàng ấy!”
Ta bình thản hỏi: “Vậy sao?”
“Nếu thế, vậy tại sao trong buổi gia yến trung thu hôm nay, người xuất hiện lại là ta, chứ không phải nàng ta?”
Gương mặt Hạ Lâm tối sầm lại: “Tần Ngọc, ngươi quá đáng rồi!” Hắn lập tức sai người tìm kiếm Tịch Minh Châu khắp hoàng cung, nhưng không thu được kết quả gì. Lúc này, hắn mới sực nhớ, từ sau khi bị thương, đã rất lâu rồi nàng ta chưa từng đến thăm hắn. Hạ Lâm nghiến răng nhìn ta, ánh mắt tràn đầy căm hận: “Ngươi đừng tưởng làm vậy là có thể lừa ta, ta và Minh Châu tình sâu nghĩa nặng, nàng ấy nhất định là bị chuyện gì đó trì hoãn thôi!” Ta chỉ nhún vai. Hạ Lâm không cam tâm, ta liền theo hắn ra khỏi cung, đội mưa đến gõ cửa phủ Anh Quốc công. Anh Quốc công nhìn bộ y phục ướt sũng của Hạ Lâm, ánh mắt né tránh, thấp giọng nói: “Minh Châu đã rời kinh rồi.” Hạ Lâm trầm giọng hỏi: “Nàng ấy có nói khi nào quay lại không?” Anh Quốc công thoáng nhìn hắn, lại nhìn ta, cuối cùng thở dài lắc đầu: “Trước khi đi, Minh Châu đã dặn ta nhắn với điện hạ rằng, hãy tìm một người khác, không cần phải nhớ thương nàng ấy nữa.” Hạ Lâm nghe rõ hàm ý trong câu nói, im lặng cáo từ. Chỉ là ánh sáng trong mắt hắn đã hoàn toàn lụi tắt, đẩy xe lăn chậm rãi lướt qua phố lớn, mặc cho mưa xối xả đổ xuống người. Xung quanh người người vội vã tránh mưa, chẳng ai quan tâm đến hắn. Không, không chỉ một kẻ ngốc. Là hai kẻ ngốc. Còn ta, hắn đi đâu, ta theo đó.