Thái Tử Tàn Phế Mắng Ta Không Biết Liêm Sỉ
4 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Có điều ánh mắt soi mói xung quanh thực sự phiền phức. Mà Hạ Lâm, người đáng lẽ nên ở bên Hoàng Đế lâu hơn, lại sớm quay về. Hắn dùng cán quạt nhẹ đỡ ta:
“Đứng lên đi.”
Ta nhìn Hạ Lâm, lại nhìn Hoàng Hậu. Hừm… Sắc mặt Hoàng Hậu sắp thành than đen rồi. Nhưng ta nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nghe lời Hạ Lâm, đứng dậy. Hoàng Hậu nhìn hắn, giọng điệu lạnh nhạt:
“Ngươi cho rằng, thân là bà mẫu, ta không thể dạy dỗ con dâu chút quy củ sao?”
Ta sợ hai người họ tranh cãi, đang định lén lút kéo nhẹ tay áo Hạ Lâm để nhắc nhở hắn đừng nổi nóng. Nhưng ta còn chưa kịp động đậy, đã nghe thấy hắn cất giọng đều đều:
“A Ngọc từ nhỏ lớn lên ở biên cương, không quen quy củ kinh thành, hôm nay cứ coi như là nhi thần thay mẫu hậu tặng nàng một ân huệ, tránh để sau này nàng thất lễ trước thánh giá.”
Hoàng Hậu thoáng sững sờ. Hạ Lâm đã bao lâu rồi chưa dùng giọng điệu ôn hòa như vậy mà nói chuyện với bà? Sắc mặt Hoàng Hậu dần dịu xuống, ánh mắt nhìn ta cũng bớt phần chán ghét.
“Thôi được, vào đi.”
Hạ Lâm nghiêng người, ánh mắt thoáng liếc thấy tư thế ta định kéo tay áo hắn, khóe môi khẽ nhếch lên, dường như đã hiểu nhầm. Hắn phất tay cho thái giám đẩy xe lăn lui xuống, nhìn ta:
“Vậy thì làm phiền Thái Tử Phi vậy.”
Bữa tiệc diễn ra, từng câu từng chữ hắn nói đều trôi chảy và tinh tế, khiến Hoàng Hậu không khỏi xúc động. Cho đến khi Hạ Vân Chương bước vào.
“Vân Chương đến rồi?”
Hoàng Hậu vui vẻ, lập tức sai người thêm chỗ ngồi, nhưng khi nhìn về phía Hạ Lâm, sắc mặt bà lại hơi đổi. Hạ Lâm khẽ nhướng mày, mỉm cười gọi:
“Ngồi đi, lục đệ.”
Ta không khỏi nghiêng đầu nhìn hắn, trong lòng cảm thấy có chút quái lạ. Hạ Lâm hôm nay ăn nhầm thuốc gì rồi? Trước đây, chỉ cần có mặt Hạ Vân Chương, hắn sẽ phát hỏa ngay lập tức, cho dù có mười con ngựa cũng kéo không lại. Bây giờ bộ dạng này, đúng là có thể gọi là… hòa nhã rồi. Ánh mắt Hoàng Hậu cũng nhẹ đi không ít, đầy vẻ vui mừng:
“Tốt lắm, huynh đệ nên hòa thuận mới phải.”
Nhưng sắc mặt của Hạ Vân Chương lại hơi phức tạp. Xuyên suốt bữa tiệc, tâm trạng Hoàng Hậu rất tốt, tỏ ra vô cùng hài lòng với ta vì đã giúp Hạ Lâm thay đổi. Trước khi rời đi, bà thậm chí còn tặng ta một đôi vòng ngọc thượng hạng, nghe nói là hồi bà mới thành thân, thái hậu đích thân ban cho. Trên đường trở về, ta nhíu mày nhìn Hạ Lâm:
“Này, hôm nay ngươi sao thế? Tự dưng lại giỏi ăn nói như vậy?”
“Trước kia bảo ngươi nói một câu dễ nghe còn khó hơn bảo ngươi chết.”
Hạ Lâm phe phẩy cây quạt, ánh mắt đầy thâm ý:
“Cuối cùng ta cũng hiểu, có vài lời, nói ra cũng chẳng chết ai, cứng đầu cứng cổ ngược lại còn khiến người khác được lợi.”
“Tất cả là nhờ Thái Tử Phi chỉ dạy.”
Sống lưng ta chợt lạnh toát. Sao nghe như hắn đang nghiến răng nghiến lợi vậy? Bề ngoài, Hạ Lâm dường như đã vực dậy tinh thần, thậm chí còn hoạt bát hơn trước. Nhưng có vài lần, ta mất ngủ, trèo tường chơi trong Đông Cung, nhìn thấy ánh đèn trong thư phòng hắn vẫn sáng. Dưới ánh đèn lẻ loi, nam nhân ấy nhẹ nhàng chạm vào đôi chân vô lực của mình, nét mặt đầy đau thương. Nhìn một lúc, trong lòng ta chợt nhói lên. Chân hắn mãi không hồi phục, Thái y viện đã bó tay, Hoàng Đế thậm chí còn mời cả sư huynh lưu lạc giang hồ nhiều năm của Trương viện phán đến xem bệnh. Sau nhiều lần thảo luận, cuối cùng đưa ra một phương án— Đập vỡ tất cả xương cốt, cắt bỏ phần gân mạch tổn thương, khâu nối lại, để tái tạo khung xương mới. Phương pháp này chưa từng có tiền lệ, vừa tàn nhẫn, vừa máu me, cũng cực kỳ nguy hiểm.
“Không được! Tuyệt đối không được!”
“Cứ làm theo cách đó đi.”
Ta và Hạ Lâm đồng thời lên tiếng. Ta không thể tin nổi, quay phắt đầu lại nhìn hắn:
“Ngươi điên rồi sao? Cách này chưa chắc đã thành công, vì sao không thử một phương án an toàn hơn?”
“Chúng ta là đồng minh, ta không cho phép ngươi mạo hiểm như vậy!”
Nhưng Hạ Lâm vẫn cố chấp. Ta thấy hắn đúng là điên thật rồi. Ta túm lấy cổ áo hắn, định dạy dỗ một trận để hắn tỉnh ra. Nhưng chỉ nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của hắn:
“Ta không đợi được nữa.”
Ta sững lại. Hạ Lâm bình tĩnh nói:
“Là Hạ Vân Chương đẩy ta xuống. Mẫu hậu biết chuyện, nhưng bọn họ vẫn đang bồi dưỡng hắn, muốn để hắn thay thế ta.”
“Tần Ngọc, ta không cam tâm.”
Hắn ngẩng đầu, nở một nụ cười cay đắng:
“Huống hồ, dù kết quả có ra sao, ta cũng không thể tệ hơn bây giờ, đúng không?”
Nhìn ánh mắt hắn đầy vẻ tuyệt vọng và yếu ớt, ta cảm thấy đau lòng.